Xin Chào - Ta Đây Là Nữ Phụ

Chương 74



Mạnh Hạo Tuấn đang cùng đồng nghiệp vừa đi vừa thảo luận gì đó, bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc tuy cô đeo khẩu trang đội mũ kín mít nhưng anh vẫn nhận ra.

Mạnh Hạo Tuấn giơ tay ra hiệu ngừng cho người bên cạnh.
“Cậu về khoa đi một lát tôi sẽ tìm cậu.”
Nói xon anh nhanh chân đi về phía khoa cấp cứu.
“Niệm Tuyết có chuyện gì vậy?”
Nghe thấy người gọi tên mình Trần Tuyết quay đầu thì thấy Mạnh Hạo Tuấn đi đến.
“Bác sĩ Tuấn may quá đang định tìm anh.”
Mạnh Hạo Tuấn nhìn người đang ngồi trên xe lăn có chút bất ngờ.

Anh nhớ không nhầm hình như anh đã gặp người này ở nhà tổ vài lần, nhưng đã lâu quá anh không nhớ nỗi người này có địa vị thế nào, chỉ biết ông lo hương hoả ở nhà tổ.

“Đây là?”
“Chú tôi, chú ấy không được khoẻ anh giúp chú ấy làm kiểm tra được không?”
“Đi theo tôi.”

Sau khi làm một loạt kiểm tra cuối cùng chú Bảy bị viên ruột thừa cần phải phẩu thuật.

Nhưng chỉ là một tiểu phẩu nhỏ không cần đến Mạnh Hạo Tuấn phải đích thân làm.

Chỉ là bởi vì một tiếng chú kia của Trần Niệm Tuyết, cuối cùng Mạnh Hạo Tuấn cũng nhớ ra ông ấy là ai.
Bởi vì ông ấy từng cứu mạng Lý Cảnh Phong, cho nên viện phó Mạnh Hạo Nhiên đích thân thực hiện tiểu phẩu khiến nhân viên cả bệnh viện ngơ ngác.

Bọn họ bắt đầu bàn tán về cô gái kia.
– Ai vậy nhỉ, ai mà có thể khiến viện phó đích thân làm cái phẩu thuật bé như con kiến thế kia.
– Cái này chính là dùng dao mổ trâu giết gà.
– Cô gái kia gọi người đàn ông trung niên kia là chú, có khi nào là bạn gái của viện phó không, không thì sao anh ấy phải tự mình làm.
Trước khi vào phòng mổ Trần Tuyết tìm Mạnh Hạo Tuấn nói với anh vài câu.
“Tôi còn có việc phải đi bây giờ, xong việc tôi sẽ quay lại.”
“Được rồi cô bận thì cứ đi đi chỉ là cât bỏ ruột thừa không có gì đáng ngại.”
“Vậy phiền anh rồi tôi đi đây.”
Trần Tuyết ra khỏi bệnh viện vội vàng đến chỗ hẹn với Trương Quan Vũ.

Trước khi đến cô đã nhắn tin báo cho anh cô đến muộn để anh khỏi phải lo lắng.
Bên trong nhà hàng Trương Quan Vũ đã ngồi đợi gần một tiếng, anh có chút sốt ruột không biết có chuyện gì không.

Niệm Tuyết chỉ nhắn tin cho anh nói cô ấy có chút việc nên đến muộn, nhưng anh vẫn lo, vừa định gọi lại hỏi thì cửa phòng mở ra, nhìn thấy người anh mới thở ra.
“Xin lỗi để anh đợi lâu rồi.”
“Không sao, làm gì mà thở dữ vậy.”
Trần Tuyết nhe răng cười, còn không phải bởi vì sợ anh đợi lâu sao, cô là từ bãi đậu xe chạy cấp tốc vào đây.

“Em sợ anh giận đi mất mới nên phải chạy tới chứ sao.”
“Giờ nào rồi còn chạy, không biết tình hình của mình bây giờ à, muốn lên báo ngày mai không.”
Trương Quan Vũ rót một ly trà đẩy đến trước mặt cô.

Mấy tháng không gặp cô lại xinh đẹp hơn rồi, nhất là đôi mắt kia càng ngày càng có thần.
“Anh hai, anh gọi món chưa?”
Cô rất tự nhiên mà gọi anh hai như một thói quen mỗi khi đi ăn cô điều hỏi anh hai mình câu đó.

Bản thân Trần Tuyết không phát giác ra cô lỡ gọi nhầm.

Nhưng mà chính sự tự nhiên gần gũi cùng một tiếng anh hai kia, lại khiến mắt Quan Vũ cay cay.
Đã bao lâu rồi anh chưa được nghe tiếng gọi thân thương như vậy.

Lúc quay phim cô cũng sẽ gọi anh là anh nhưng mà một tiếng anh hai này thì chưa từng.
“Em vừa gọi anh là gì?”
“Anh hai.”
Trần Tuyết theo bản năng đáp lại sau đó mới giật mình, cô lỡ miệng bởi vì trong thâm tâm cô Quan Vũ giống như anh hai cô ở kiếp trước cho nên cô trong lúc lơ đãng đã gọi thành như vậy.

Nếu đã lỡ rồi thì tới luôn chứ sao, cô nghịch ngợm chồm người về phía Trương Quan Vũ cười vô cùng sáng lạng.
“Anh hai.”
Tay đang cầm ly trà của Trương Quan Vũ khẽ run run nhìn cô gái nhỏ trước mắt.

Em gái anh ừm em gái anh, anh lại có thể có thêm một đứa em gái nữa rồi, anh đưa tay xoa xoa đầu cô.

“Em gái ngoan, gọi thêm lần nữa anh hai nghe thử nào.”
“Anh hai, anh hai, anh hai, anh hai.”
Cô rất phối hợp mà gọi, đã quá lâu rồi cô chưa được gọi thoả mãn như vậy, cảm giác có thể làm nũng với anh trai thật tốt.
“Một lác anh hai cho em tiền tiêu vặt.”
Vừa nói anh vừa nhéo nhéo má cô, Trần Tuyết cười tít mắt.
“Anh hai là tốt nhất.”
Hai người vô cùng vui vẻ, đồ ăn rất nhanh được đưa lên.

Trương Quan Vũ chăm sóc cô giống như chăm sóc cô em gái nhỏ, anh gỡ từng chiếc xương cá, bóc vỏ tôm, lấy thịt cua bỏ đầy vào cái đĩa trước mặt bắt cô ăn.
Trần Tuyết nhìn cảnh này lại nhớ đến Lý Cảnh Phong và cục cưng ở nhà cũng thường xuyên làm như vậy.

Có phải những người đàn ông bên cạnh cô điều xem cô là heo không, sao có thể cho cô ăn nhiều như vậy.
“Anh, em không ăn nỗi nữa đâu, anh tự mình ăn đi.”
“Ăn nhiều một chút em ốm quá.”
“Anh hai, anh có phải là đạo diễn không vậy muốn em bị thầy của anh mắng chết à.”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.