Vợ Nhỏ Của Cố Tổng

Chương 66



Kiều Hạ Linh ăn đến no căng, biếng nhác dựa đầu vào ghế, tay đưa ra xoa nhẹ lên cái bụng tròn vo, vỗ nhẹ vài cái thỏa mãn.
Đột nhiên có một bàn tay khác đặt chồng lên, cảm giác ấm áp di chuyển nhẹ nhàng trên bụng làm cô vô cùng thoải mái, híp mắt lại hưởng thụ.
Đột nhiên nhớ ra gì đó, cô vội vã ngồi phắt dậy, chua lòm nhìn nam nhân bên cạnh hỏi:
“Quen biết bao lâu, giờ mới biết ông chủ Cố cũng biết phục vụ người khác đấy! Không lẽ trong quá khứ đã từng làm qua vô số lần nên mới thành thạo vậy à?
“Cũng tính là vậy đi.” Cố Thịnh nhếch môi, nghĩ đến gương mặt hưởng thụ trong qua khứ của ai kia, đáy mắt mang theo tia sủng nịnh, bất giác trả lời.
Lúc trước, khi hai người bị lũ côn đồ đuổi bắt, thường xuyên phải đói bụng nên cứ mỗi lần nhắm được nhà nào nới lỏng cảnh giác, nhóc con này liền đem bếp của người ta dọn sạch.
Sau đó thì ăn ngấu nghiến, thành ra bụng nhỏ mỗi lần đều phồng to như cái trống, kỹ thuật này của hắn cũng là do năm đó làm nhiều ắt quen luyện thành.
Hừ!
Lại còn cũng tính là vậy đi!
Kiều Hạ Linh hất tay hắn ra, quay mặt đi không thèm để ý đến tên nam nhân có mới nới cũ, rõ đang ở bên cô còn dám tơ tưởng đến người phụ nữ khác.
“Vậy chắc không ít cô gái cũng giống tôi được hưởng diễm phúc này rồi nhỉ?” Nữ nhân nhếch môi cười, nhìn thì bình thường mà không hiểu sao lại làm người ta thấy lạnh cả sống lưng.
Mày rậm của Cố Thịnh nhướng lên.
Mèo nhỏ của hắn đây là…!đang ghen sao?
Nam nhân gác cằm lên vai cô, tay đưa ra trước ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, hơi thở ấm nóng phả vào tai: “Ghen tỵ? Hửm.”
Kiều Hạ Linh giật nảy, xù lông như mèo bị dẫm phải đuôi.
“Có quỷ mới ghen, tôi không thèm!”
Để tôi xem anh biện minh được đến lúc nào.

Có điều, nhóc này ghen lên cũng thật đáng yêu!
Bé mèo cứ như vậy thì hắn biết phải làm sao đây?
Nam nhân âm thầm li3m môi, lè lưỡi chạm vào phần cần cổ gần trong gang tấc, nước bọt lành lạnh tiếp xúc với da làm Kiều Hạ Linh giật mình, há hốc mồm nhìn lại, thẹn quá hóa giận, huých tay thật mạnh về phía sau nhưng Cố Thịnh vẫn nhanh hơn, kịp thời ngăn cản.
“Muốn ám sát người đàn ông của em hả?”
“Xùy.” KIều Hạ Linh bĩu môi quay mặt đi, không lên tiếng phản đối.
Cố Thịnh kéo cô xuống ngồi vào lòng, cầm lấy tóc mai xoa nhẹ, dịu dàng nói:
“Là mèo.”
Kiều Hạ Linh nhíu mày, khó hiểu nhìn lại.
Nam nhân cười cười, cụp mắt, giọng điệu mang theo chút hoài niệm:
“Trước kia tôi có nuôi một con mèo nhưng hồi đó tôi rất nghèo, không có đồ tốt gì cho nó cả, còn thường xuyên bắt nó cùng tôi chịu đói chịu lạnh.

Về sau nó đói không chịu nổi nên phải đi trộm thức ăn của người ta, mỗi lần như thế nó đều ăn đến no căng không dậy nổi mới dừng lại.

Bụng nhỏ phồng lên, lăn ra đất ăn vạ, kêu gào đòi tôi giúp nó xoa mới yên tĩnh hơn chút.”
Kiều Hạ Linh bật cười, quay đầu nhìn hắn:
“Trên đời có con mèo ngu ngốc như vậy hả?”
“Đúng vậy! Tại sao lại có một con mèo ngu ngốc như vậy chứ?” Cố Thịnh ôm lấy cô thì thầm nhẹ nhàng.


“Anh đẹp trai, hôm nay anh xem em trộm được gì này? Là cơm đó, anh thấy không, anh ăn mau đi, ăn rồi mới có sức chạy tiếp.”
“Anh đẹp trai, bụng em trướng quá đi, anh mau xoa xoa giúp em đi mà!”
“Anh đẹp trai, sau này nếu thoát được anh nhất định phải cho em biết tên đó.”

Kiều Hạ Linh sững người, lần đầu tiên cô thấy bộ dạng buồn bã này của Cố Thịnh, lúc này mới nhớ đến tuổi thọ của mèo rất ngắn, con mèo đó của hắn có lẽ đã mất từ rất lâu rồi.
Vậy mà cô lại…
Tay chân luống cuống, cô trước giờ không biết cách nào để an ủi người khác, điều duy nhất có thể làm cũng chỉ là yên lặng ôm lấy nam nhân, vỗ nhẹ lên bờ vai rộng lớn của hắn.
“Yên tâm đi, sau này có bổn cô nương bảo kê, đảm bảo anh không chịu đói nữa.”
“Yên tâm đi, sau này em lớn làm ra tiền sẽ bao anh đẹp trai một bữa thật ngon, đảm bảo anh không bị đói nữa.”
Lại nữa, em ấy so với lúc nhỏ không thay đổi chút nào.
Lực đạo trên tay của Cố Thịnh thâm hậu vài phần, hắn ôm chặt lấy cô, khẽ gật đầu, mấp máy môi bật ra một chữ “Được.”.
Kiều Hạ Linh bật cười, đứng dậy xoay người, ngồi xuống, ôm lấy cổ nam nhân.
“Đang thương hại tôi sao?” Cố Thịnh giả vờ không vui, cầm ly nước thủy tinh trên tay, qua nó quan sát phản ứng của cô được phản chiếu lại trên chiếc gương ngay phía sau.
Không làm hắn thất vọng, mèo nhỏ lắc đầu khinh miệt ra mặt, ghét bỏ hỏi:
“Anh có nhu cầu à?”

“Em đoán xem?”
Cô cầm lấy cằm hắn nâng lên, bốn mắt nhìn nhau, dõng dạc tuyên bố:
“Cố Thịnh, tôi không có thứ đó và cũng không dư thừa nó để trao cho anh đâu nên anh đừng có mà mơ tưởng hão huyền.

Vẫn là an phận làm tên tổng tài mặt lạnh không đáng giá tiền của anh đi.”
Một tia sáng lập lòe hiện lên rồi nhanh chóng bị giấu đi, nam nhân tham lam ôm lấy cô, ở nơi không ai nhìn thấy, đôi mắt đó toát ra sự chiếm hữu và điên cuồng.
“Nếu đó là điều em muốn.” Công chúa nhỏ của tôi, bất cứ điều gì, tôi đều sẽ giúp em thoả mãn.
Kiều Hạ Linh đỏ mặt, lời này nghe sao cứ thấy quái quái, giống như được cưng chiều vậy, cảm giác cứ nâng nâng vui sướng kiểu gì ấy.
“Suýt chút nữa quên mất.” Kiều Hạ Linh khoanh tay trước ngực, híp mắt, tỏ ra nguy hiểm cảnh cáo: “Lần sau thích ăn gì thì ăn, thích uống gì thì uống, không cần phải miễn cưỡng bản thân.”
Nam nhân đầy thâm ý liếc nhìn cô: “Sao lại biết được sở thích của tôi?”
“Điều này rất khó?” KIều Hạ Linh chớp chớp mắt, nghiêng đầu khó hiểu: “Nhìn qua là biết, thứ anh không thích ăn sẽ gắp nhiều lên một, hai lần, thứ thích ăn thì liếc nhiều hơn vài cái, lúc gắp cũng gắp to hơn bình thường.”
Nói đến đây, dường như nghĩ đến điều gì thú vị liền cười phá lên.
Tên nam nhân này tưởng bản thân giấu giỏi lắm chắc.

Món hắn thích ăn sẽ chỉ gắp một miếng, và đó chính là miếng to nhất.

Trò này lúc cô ăn kiếng làm suốt, vì phải ăn nhiều rau thay cho tinh bột và chất đạm nên miếng thịt cô gắp phải thật lớn, Lạc Linh cũng biết nên lúc nấu sẽ đặc biệt để lại một miếng to gấp ba lần ngay chính giữa.
Đúng là rất dễ, đáng tiếc trước giờ trừ người mẹ đã mắt của hắn ra thì cũng chỉ còn lại em ấy biết được.
Người nhà chỉ biết hắn dị ứng hải sản nhưng không biết được so với mấy nó thì điều làm hắn ghét cay ghét đắng hơn cả chính là cà rốt, rau mùi và hành tây.
Nhớ đến thì bữa cơm đầu tiên sau bao năm xa cách, người nhà của hắn, họ đã phản ứng ra sao nhỉ?

“Con không biết đó thôi! Cà rốt tốt cho mắt, ăn nhiều thì mới sáng mắt ra được, chứ đừng để như mẹ con, mắt mờ rồi gây tai nạn, hại con phải lưu lạc bao năm.”
“Đúng đó anh trai, anh mười năm tuổi rồi, đã không còn nhỏ nữa, sao còn kén ăn hơn cả em nữa thế?”
“Mẹ và em con nói đúng, đàn ông con trai có mấy thứ đó còn không ăn được thì ra thể thống gì nữa? Người đâu, hôm nay phải nhìn đại thiếu gia ăn hết đĩa thịt này, không được phép nhổ ra, nhổ một lần ăn lại gấp đôi, ăn cho đến khi quen thì thôi.”
Hắn đã ăn hết đĩa thịt chất đầy cà rốt, rau mùi và hành tây đó dưới con mắt của tất cả mọi người và đồng thời nhận được lời tán thưởng đầu tiên và duy nhất từ ông ấy, bố của hắn.
Và đó cũng là lần đầu tiên hắn biết được, sự tán dương của người khác lại đáng sợ như vậy.
“Ngẩn người cái gì? Tên nam nhân nhà ngươi còn không mau đến hầu hạ đại gia ta đây, sau này gia phát đạt rồi, đừng nói là cơm canh, ngay cả của cải cũng sẽ châm trước chia cho ngươi một ít.” KIều Hạ Linh thấy Cố Thịnh không tập trung, vươn tay vỗ nhẹ mấy cái, trêu chọc nói.
“Vậy tôi đây không khách khí.” Cố Thịnh rất phối hợp nhập vai, so với người bày trò không thua không kém.
Kiều Hạ Linh vui vẻ cười khúc khích, kéo lấy tay hắn đặt lên bụng, hất cằm sai phái:
“Thế còn không mau đến.”
Cứ có cảm giác như đuôi mèo của nhóc này sắp vểnh lên trời đến nơi.
Nhớ không nhầm thì mèo nhỏ vẫn là ăn không, uống không ở nhà hắn suốt mấy tháng nay, cọ giường, gây chuyện, tất cả đều do một tay hắn xử lý thì phải?
Người ta nói không sai, vật nhỏ thì không nên chiều quá mức, nếu không có ngày leo lên đầu chủ nhân ngồi.

Có điều, nếu là người này, hắn cam tâm tình nguyện.
Kiều Hạ Linh nhắm mắt lại, bàn tay nắm lấy tay của Cố Thịnh vẫn không buông dù chỉ một chút.
Thân là một trong năm người có quyền lực nhất Giang thành, tổng giám đóc kiêm người thừa kế của Cố thị, người đàn ông này sinh ra đã ở vạch đích, đáng lẽ phải sống trong cảnh người người ngưỡng mộ, ấy vậy mà lại có một tuổi thơ buồn thảm như thế?
Ánh mắt ngạc nhiên khi Cố Thịnh nhìn thấy những món mà cô gọi, rồi cả gương mặt ngỡ ngàng đó nữa, cô vẫn nhớ rất rõ và cũng không có cách nào quên được.
Cố Thịnh, bất kể trước đây đã xảy ra những gì, sau này tôi nhất định sẽ bảo vệ anh, khiến anh quên đi những ký ức đau buồn đó.
Mèo con, đời này của tôi có một mình em là đủ, còn những kẻ khác, nếu dám ngăn cản chúng ta, tôi sẽ cho chúng hối hận vì đã sinh ra trên đời.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.