Tình Cuối

--Mở đầu:
- Đêm ấy, Văn Kha mơ một giấc mơ.

Mơ thấy một chú hươu cao cổ vươn chiếc cổ dài thật dài nhìn về đồng cỏ bao la phía xa xa không biết mệt mỏi.

Chẳng biết qua bao lâu, ở cuối đồng hoang xuất hiện bóng dáng của một thiếu niên...

Ngược nắng chói chang, thiếu niên ấy một mình băng băng chạy về phía anh.

Anh cố gắng muốn nhìn rõ mặt cậu thiếu niên, nhưng mặt trời chói lóa đột nhiên chiếu thẳng xuống, chói đến nỗi anh phải nhắm chặt hai mắt.


Sa búi, trĩ cấp 4 chớ vội cắt mổ. Dùng 1 lần thứ này ổn đến già

Trĩ độ 3, 4 lòi ra cả ngoài chớ dại cắt. Dùng thứ này là ổn liền
Đồng lúa mạch vàng ruộm bên người đong đưa thành từng gợn sóng phát ra âm thanh xào xạc ồn ã...

Âm thanh càng lúc càng lớn, mãi đến khi bao phủ lấy anh tựa như biển rộng.

"Văn Kha, anh ở đâu?"

Một giọng nói trầm ấm lại xa lạ vang lên bên tai Văn Kha, khiến anh thốt nhiên giật mình tỉnh lại.

.....

.....

"Mơ thấy ác mộng hả?" Gã đàn ông nằm cạnh sờ sờ lên trán anh: "Tiểu Kha, em đổ mồ hôi lạnh này."

SStruyen mời các bạn đón xem..

  • Danh Sách Chương
    Bình Luận

Truyện Liên Quan
Toàn Bộ »