Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 97



Đến tối lúc Tô Nhược nằm trong lòng Trầm Ngọc bà nhìn qua liền rõ trong lòng Tô Nhược có Cảnh Tử Sâm chỉ là con gái bà từ bé đã gặp cú sốc tinh thần nên vẫn còn thu mình không dám mở lòng với ai.

Vuốt lấy mái tóc mượt mà của Tô Nhược, Trầm Ngọc nói..

– Nhược Nhược, mẹ thấy Tử Sâm là người đàn ông tốt con nên trân trọng có biết không?
Nghe bà nhắc đến Cảnh Tử Sâm, Tô Nhược trở người đối mặt với bà,có chút rầu rỉ nói.

– Mẹ, mới gặp người ta có vài lần mẹ đã muốn bán con rồi sao?
Giọng cô mang vẻ nũng nịu khiến người ta yêu thương.

Trầm Ngọc cười khẽ…!
– Còn xấu hổ cái gì, đưa người ta về nhà ra mắt mà còn ngại ngùng là thế nào.

Tô Nhược vô tội lắc đầu.

– Là anh ta cứ đi theo đấy chứ..

Trầm Ngọc miết nhẹ tay lên trán Tô Nhược, vẻ mặt lo lắng thay cho con gái.

– Mẹ rất vừa lòng với Tử Sâm,gia thế không quan trọng, quan trọng là cách cậu ta yêu thương trân trọng con.Mẹ nhìn qua đã biết cậu ta rất yêu con.Con còn lấn cấn chuyện gì sao?
Tô Nhược nhìn bà một chút, nội tâm mang vẻ khổ sở.

Cô ngồi dậy,ánh mắt đau lòng của cô khiến Trầm Ngọc dự đoán có chuyện không lành.

Bà vội hỏi.

– Nhược Nhược,con đang giấu mẹ chuyện gì đúng không?
Tô Nhược cúi đầu..

– Bọn họ muốn con phải cách xa Cảnh Tử Sâm..

– Có chuyện đó sao? Thật quá đáng mà.

– Cậu tìm cô chủ à?
Bất ngờ lúc này tiếng nói của thím Trương vang lên bên ngoài, khiến Tô Nhược và Trầm Ngọc có chút hoảng hốt.

Tô Nhược vội đi xuống giường đi ra nhanh tay mở cửa.Lúc này Cảnh Tử Sâm đang đứng bên ngoài với thím Trương.

Anh vừa định trả lời với bà ấy thì Tô Nhược đã mở cửa bước ra.Tô Nhược âm thầm nhìn qua sắc mặt của Cảnh Tử Sâm thấy anh vẫn bình thường, chẳng rõ anh đã đứng đây bao lâu có nghe được gì hay không.

Cảnh Tử Sâm mỉm cười đưa điện thoại cho Tô Nhược.

– Điện thoại em reo từ lúc giờ, anh qua đưa cho em.

Cử chỉ anh vẫn trầm ổn,Tô Nhược nghĩ chắc anh chưa nghe được gì do cô nghĩ quá nhiều rồi.

Tô Nhược âm thầm thở phào, đưa tay nhận lấy điện thoại.

Lúc này Trầm Ngọc đi ra, bà nhìn qua Cảnh Tử Sâm rồi nói với Tô Nhược.

– Trễ rồi con về nghỉ sớm đi.

Tô Nhược nhận lấy điện thoại,chu môi lắc đầu..

– Đêm nay con muốn ngủ với mẹ.

Trầm Ngọc bật cười nhìn qua Cảnh Tử Sâm.

– Không cần, mẹ ngủ một mình quen rồi.

– Mẹ…!
– Được rồi,hai đứa về phòng đi, đi đường cả ngày cũng mệt rồi, nên nghỉ ngơi sớm một chút.

Nói rồi bà xua tay, rồi cùng thím Trương đi vào trong đóng cửa lại.

Cảnh Tử Sâm đi đến nắm tay Tô Nhược.

– Lớn rồi không cần bám mẹ, em nên bám chồng mới đúng.

Tô Nhược nghe anh nói năn lung tung nhưng từ chồng thoát ra từ miệng anh có tư vị rất lạ như viên kẹo ngọt thấm vào đầu lưỡi rồi tan chảy xuống lòng ngực của cô..

Bàn tay nhỏ không được tự nhiên nắm chặt lấy tay anh,nhưng ngoài miệng thì hung hăng mắng anh.

– Ăn nói lung tung..

..

Lúc hai người lên giường,thân người mềm mại của Tô Nhược lúc này bị Cảnh Tử Sâm đè ở dưới thân, anh dùng nụ hôn áp chế cô gái nhỏ, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, bàn tay hư hỏng luồn vào váy ngủ vuốt ve mơn trớn khiến Tô Nhược thở dốc..

Tô Nhược vội lấy tay đẩy ngực Cảnh Tử Sâm.

– Ừm..Cảnh Tử Sâm..hôm..hôm nay tôi rất mệt..

Cơ thể mới phục hồi sức khỏe, cả ngày nay cô chạy tới lui nên vẫn thấy cơ thể có chút mệt mỏi.

Cảnh Tử Sâm hôn lên chóp mũi của cô, anh dùng lời yêu thương nỉ non.

– Ừm..anh biết, anh chỉ muốn hôn em một chút thôi..

Đầu lưỡi anh đưa vào quấn lấy lưỡi cô m*t chặt, nụ hôn sâu khiến Tô Nhược theo không kịp.Cô nức nở bị anh m*t đến tê dại cả đầu lưỡi, đôi môi hồng sưng bóng loáng.

Nơi ngực hơi nhói nhói, bàn tay Cảnh Tử Sâm không kiêng dè xoa bóp nơi tròn trịa của cô..

Tô Nhược ưm nhẹ cong người..

– Cảnh Tử Sâm..đừng mà….!
– Anh chỉ sờ một chút thôi..1
Cảnh Tử Sâm ậm ờ những không có ý thả tay, Tô Nhược phải hạ giọng đáng thương..

– Cảnh Tử Sâm, hôm nay tôi rất mệt..thật mà…ừm..

Anh hôn lên mặt lên trán cô rồi mới quyến luyến dừng lại, mặt đối mặt hai người đều thở hổn hển..

– Ngủ thôi, hôm nay tha cho em.

Cảnh Tử Sâm kéo cô ôm vào lòng, Tô Nhược âm thầm thở phào,cũng giơ tay ôm eo anh.Hôm nay cô mệt thật, mí mắt như đánh vào nhau chỉ muốn ngủ mà thôi.

Bàn tay Cảnh Tử Sâm xoa tấm lưng trần trắng mịn của Tô Nhược, lúc này anh hôn lên tóc Tô Nhược khẽ hỏi.

– Nhược Nhược em không có ảnh lúc bé sao?
Lúc này Tô Nhược bắt đầu lim dim rồi,nghe anh hỏi cô chỉ theo quán tính trả lời.

– Có chứ..

– Sao anh không thấy trong phòng em, có phải lúc nhỏ em rất xấu nên đem giấu hết rồi đúng không?
Tô Nhược bĩu môi, hơi cục cựa thân người rút sâu vào lòng anh.

– Anh mới xấu,lúc nhỏ tôi rất đáng yêu nhưng mẹ Tôi không cho Tôi giữ ảnh bà đem về phòng trưng bày và cất hết rồi..

Giọng cô ngày càng nhỏ chỉ còn tiếng the thé rồi hít thở đều đều.

Cảnh Tử Sâm cúi đầu nhìn xuống, Tô Nhược đã ngủ rồi.

Anh đăm chiêu suy nghĩ, ánh mắt suy tư trĩu nặng nhìn lên ánh đèn vàng nhạt le lói trên trần nhà.

????????????⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.