Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 95



Từ lúc lên máy bay đến khi ngồi lên xe trở về Tô gia, bàn tay Cảnh Tử Sâm khư khư nắm chặt tay Tô Nhược.Lần trước cô trở về mang theo tâm trạng nặng nề, cũng vì bị người đàn ông kế bên này uy hiếp, mà cô chỉ biết trốn chạy, mang cả thể xác lẫn tâm hồn bị tổn thương mà quay về tìm mẹ Tô.

Thế mà lần này thì lại khác biệt, cô không còn cô đơn lẻ loi,hay tủi thân quay về mà bên cạnh còn xuất hiện thêm một người.

Người mà mấy tháng trước cô đã từng nghĩ sẽ hủy hoại cả cuộc đời mình.Thế mà bây giờ anh lại nhẹ nhàng từng chút một ở bên cạnh như ánh mặt trời mà sưởi ấm cho cô.

Cuộc đời thật lạ, nghĩ thế Tô Nhược không kiềm nén được nụ cười.

Cảnh Tử Sâm đang nghe điện thoại nhưng ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn cô, anh không rõ Tô Nhược suy nghĩ chuyện gì,chỉ thấy cô cười ngây ngô rất đáng yêu..

Sau khi tắt điện thoại, anh liền tiến tới ôm cô vào lòng hôn chụt lên má cô.

– Cười gì thế ,có phải nghĩ đến anh không?
Tô Nhược bĩu môi.

– Anh lại trở bệnh nữa rồi.

Cô hay bảo anh bị căn bệnh hoang tưởng, Cảnh Tử Sâm cũng không chấp,từ khi quen biết cô anh cảm nhận sâu sắc mấy ngôn ngữ suy luận vốn chỉ thuộc về Tô Nhược, và đặc quyền là chỉ có mình cô dám ứng dụng với anh.

Tô Nhược âm thầm suy nghĩ, làm sao mà có thể mặt dày thừa nhận cho được, cũng may nhìn ra cửa xe lúc này đã đến biệt thự của Tô Gia.

– Tới rồi.

Tô Nhược nhoẻn miệng cười rộ, xe vừa ngừng cô đã nhanh chóng xuống xe.

Lúc này Trầm Ngọc được người giúp việc chạy vào thông báo, bà đã vội đi ra..

Cảnh Tử Sâm đi phía sau nhận valy của hai người từ tài xế.

Tô Nhược vào cổng vừa gặp Trầm Ngọc cô đã chạy đến ôm chầm lấy bà.

– Mẹ..

– Nhược Nhược con về rồi.

Lúc họ đáp chuyến bay xuống cũng đã bảy giờ tối, về đến Tô Gia cũng hơn một tiếng đồng hồ.

Bên ngoài khung cảnh ngoại ô bình yên bật sáng đèn.Lần này Cảnh Tử Sâm đi đến thành phố T đúng nghĩa là con rể đến thăm gia đình vợ không ồn ào, âm thầm lặng lẽ.

Anh không đưa theo vệ sĩ hay trợ lý, chỉ muốn dành không gian riêng cho hai người,bên cạnh theo sát Tô Nhược.

Đường đường là một Chủ Tịch tập đoàn Cảnh Thị phải ngồi taxi còn kéo valy cho cô, Tô Nhược vừa cảm động nhưng cũng có chút buồn cười.

Trầm Ngọc nhìn qua Cảnh Tử Sâm thấy anh gật đầu chào bà.

Trầm Ngọc vội nói..

– Vào nhà đi cháu, vào đây nào..

Lúc này Tô Nhược mới sực nhớ từ lúc giờ cô bỏ quên người đàn ông này.

Quay sang ngoắc ngoắc bàn tay nhỏ có chút ngại ngùng nhìn về phía anh.Nhìn cử chỉ đáng yêu của cô, Cảnh Tử Sâm bật cười anh đi đến nắm bàn tay mịn màng của cô,cùng cô và Trầm Ngọc vào trong nhà.

– Hai đứa tắm rửa trước nhé rồi chúng ta sẽ dùng cơm.

Tô Nhược gật đầu, nhìn xung quanh không thấy Tô Hàn đâu,cô bèn hỏi.

– Mẹ, Tô Hàn đâu ạ?
Trầm Ngọc nhìn qua Cảnh Tử Sâm, bà cười nhẹ.

– Anh trai của con đi công tác rồi, lịch trình đã lên sẵn nên cũng khó thay đổi được.

Tô Nhược cũng không nghĩ gì nhiều chỉ khẽ gật đầu.

– Vậy Con lên phòng trước.

Cảnh Tử Sâm cũng đi theo sau cô,người giúp việc trong bếp lúc này mới mới dám nói với nhau.

– Trời ơi tôi biết người đàn ông này, anh ta thường xuất hiện trên tivi là Chủ của một tập đoàn gì đó lớn lắm..

– Phải không? thật là đẹp trai nha, đứng bên cô chủ vô cùng xứng đôi..

Trầm Ngọc nhìn qua bóng dáng hai người khuất dần ngã rẻ cầu thang.Bà cũng vui vẻ mỉm cười,xoay người vẻ mặt không giấu được vui mừng.

– Được rồi không ồn ào nữa, làm việc đi..

– Dạ bà chủ.

Bước vào căn phòng ngủ của Tô Nhược,nhìn căn phòng được sơn màu trắng pha hồng mang màu sắc công chúa bên ngoài ngọt ngào rất hợp với cô.Chỉ là theo tính cách có chút không thích hợp cho lắm.

Vì sự xuất hiện của Cảnh Tử Sâm khiến căn phòng nhỏ hơn thì phải.

Tô Nhược nhìn bóng dáng anh đi ra ban công thăm quan.Tô Nhược đi theo, chấp tay phía sau bộ dáng ra vẻ chủ nhà, cô nhếch môi.

– Nhà Tôi có ba phòng khách, để Tôi nói với thím Trương chuẩn bị cho anh nhé.

Cảnh Tử Sâm quay người, đôi mắt đào hoa híp nhẹ,
trên môi treo nụ cười.

Anh chờm người tới chỉ một cái nháy mắt Tô Nhược đã bị anh kéo đến ôm chặt vào lòng.

Anh tà ác lấy tay béo lấy má cô nói đúng hơn là mơn trớn cưng nựng không đau chút nào.

– Em biết mà nếu không được ôm em anh sẽ mất ngủ.

Tô Nhược bĩu môi, lườm lấy anh giọng điệu có chút khinh thường.

– Hừ,nói thế bao nhiêu năm qua Chủ Tịch Cảnh mỗi đêm đều thức trắng nhỉ?
Cảnh Tử Sâm cười khẽ thành tiếng, anh m*t mạnh lấy môi Tô Nhược rồi thả ra, vẻ mặt lưu manh cạ sát vào cô.

– Lại bị em đoán đúng rồi.

Tô Nhược buồn cười,nhưng ngoài mặt thì cứ tỏ ra ghét bỏ đẩy anh ra.

– Đừng làm loạn đây là Tô Gia đấy.

Nhưng Cảnh Tử Sâm lờ đi không quan tâm, anh rất thích ôm lấy cô, mềm mại như bông, da thịt trắng như tuyết chỉ muốn nhào nặn cô cho thỏa thích..Cắn nhẹ lên vành tai Tô Nhược, Cảnh Tử Sâm mới quyến luyến buông cô ra.

Anh hỏi.

– Anh đi tắm trước hay là em.

Tô Nhược còn muốn sắp xếp lại quần áo nên nhường cho anh.

– Anh trước đi..

– Được.

Hai người họ quay lại phòng, Cảnh Tử Sâm cứ thế đi thẳng vào phòng tắm.Đến lúc nghe tiếng nước chảy, Tô Nhược nở nụ cười hạnh phúc, vui vẻ bắt tay vào thu dọn quần áo trong va li.

Cô cẩn thận móc vài bộ quần áo lên tủ.

Cạch..

– Nhược Nhược.

Bất ngờ lúc này cửa phòng mở ra, Cảnh Tử Sâm gọi khẽ tên cô.

????????????⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.