Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 91



Đến khi Tô Nhược nháy mắt thấy vườn hoa lớn che chắn những ánh mắt của đám người ở khu sảnh lớn, cô dùng hết sức đẩy anh ra, dùng chân đá anh, bàn tay nhỏ cũng ra sức tấn công Cảnh Tử Sâm.

– Tôi đánh chết tên khốn nhà anh, anh dám tính kế làm trễ chuyến bay của Tôi hả?
– Nhược Nhược, ngoan nào, em còn chưa khỏe hẳn không cần tức giận như vậy..

Tô Nhược nào nghe, Cảnh Tử Sâm muốn ôm cô vào lòng nhưng con hổ nhỏ hung hăng đánh anh.

– Buông ra, tôi đánh chết anh, đánh chết anh, anh ỷ mình là Chủ Tịch muốn làm gì thì làm sao.

– Ngoan, nghe anh nói, em không xem lại vé à, rõ ràng tối nay chúng ta mới bay.Bây giờ ở đây dự lễ với anh có được không?
– Anh nói gì?
Tay chân Tô Nhược ngưng lại, cô khó tin nhìn anh trăn trối.

Cảnh Tử Sâm sờ mũi, anh hắng giọng, ngón tay chỉ chỉ vào túi xách Tô Nhược.

– Ừm..em không xem lại vé máy bay sao?
Đôi mắt to tròn của Tô Nhược bị nộ khí vây quanh, cô hất tay anh ra,mở lấy túi xách tìm lấy ví đựng tiền.

Tô Nhược nhanh mắt đã thấy vé máy bay cất kỹ trong ví.

Khoan đã sao lại là hai vé? bàn tay nhỏ nhắn nhanh chóng mở ra xem, hai mắt Tô Nhược như muốn nổ tung trừng lớn.

– Trời ạ, anh…anh..dám tráo vé của Tôi sao?
Tô Nhược khó lòng kiềm chế cơn thịnh nộ, cô giơ hai vé máy bay lên ngay mặt Cảnh Tử Sâm chất vấn.

Cảnh Tử Sâm ho khan, nhìn mặt cô muốn sung huyết, anh vội vàng ôm cô vào lòng.

– Ừ thì Anh chỉ đổi giờ khởi hành thôi mà.

– Còn đây là cái gì, sao lại có thêm một vé..?
Bàn tay ôm lấy vai cô vuốt ve, dỗ dành.

– Anh sẽ về cùng em..

Tô Nhược cảm thấy đầu mình choáng váng, một luồn lửa nóng hừng hực, cô muốn dùng nó thiêu cháy tên khốn gian xảo này.

– Tôi đánh chết anh, còn chuyện gì mà anh không dám làm nữa không hả…? Trời ơi anh muốn chọc tức tôi đúng không?
– Nhược Nhược,ngoan nào, còn không phải là anh muốn giới thiệu em với ba mẹ và bạn bè của anh sao.

Nghe đến đây, Tô Nhược mới sực nhớ đến mục đích của Cảnh Tử Sâm..

Không..

không được, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để gặp những người thân của anh.

Tô Nhược níu lấy cánh cửa, lắc đầu liều chết không vào.

– Không,thả tôi ra, tôi không vào..

– Hôm nay em đến đây rồi thì trốn tránh cái gì nữa, ngoan nghe lời nào.

Không hiểu sao hôm nay Tô Nhược cảm nhận ánh mắt của Cảnh Tử Sâm rất lạ, có vẻ gì đó rất bí ẩn còn cố chấp rõ ràng..

– Đừng ép Tôi, nếu không tôi sẽ đánh anh đấy, đừng nói sao Tôi không chịu giữ mặt mũi cho anh..

Tô Nhược hung hăng cảnh cáo, Cảnh Tử Sâm dường như một chút cũng không quan tâm, anh mổ nhẹ lên đôi môi liên tục mắng chửi của cô..

– Ngoan nào, nghe lời vào với anh một chút..

– Buông ra,tên khốn nhà anh..Tôi không vào..

Thật ra sức lực của Tô Nhược chẳng là gì so với Cảnh Tử Sâm.Nhưng anh sợ làm đau cô,nên chưa dám mạnh tay chỉ biết ôm cô dỗ dành..

Nhưng Tô Nhược quá cố chấp, sự cố chấp trốn chạy của cô càng làm anh muốn tìm ra sự thật..

Anh nắm tay Tô Nhược thật chặt mở cửa kéo cô vào trong..

– Buông ra đã bảo anh buông ra mà.

– Vào đây, sao em có thể không ngoan thế hả?
Tô Nhược không làm lại anh cứ thế bị anh kéo vào căn phòng vip, lúc bước vào phòng rồi Tô Nhược chỉ nhìn qua trên bàn có vài người nam thanh nữ tú, trong đó có hai người quen mắt.

Cả người Tô Nhược cứng ngắt, Đường Hân Nghiêng sắc mặt rất kém khi chạm mặt với Tô Nhược.

Chỉ là nhìn lướt qua, Tô Nhược không muốn đối diện với con người đấy.

Nghĩ đến lời Bạch Đình đã nói,thì ra mối quan hệ giữa hai nhà Cảnh gia và Đường gia mật thiết đến thế.

Không uổng bà ta bỏ qua mặt mũi đến tìm cô, xem ra mọi chuyện không dừng lại chỉ là sự thân thiết của hai nhà.

????????????????⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.