Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 87



Ở lại bệnh viện hơn hai tuần rốt cuộc bác sĩ cũng đã cho Tô Nhược xuất viện.

Tô Nhược mừng rỡ như được ân xá, hai tuần ở lại bệnh viện Tô Hàn ghé qua thêm hai lần thăm cô,một lần cùng mẹ Tô một lần đi một mình.

Chuyện kia cũng không ai nhắc đến nữa, thấy Tô Nhược cười nói lại vui vẻ họ đều ngầm hiểu cô đã vực lại tinh thần.

Mà nói thật ra Tô Nhược ngoài đêm đó ra cô cũng không có thời gian để suy nghĩ đến.

Vì Cảnh Tử Sâm có cách cho cô không còn nhớ đến những chuyện vô bổ khiến hư tổn tinh thần.

Vì thời gian cãi nhau với anh thật ra còn không đủ, ngày nào anh không trêu cô nổi giận thì chắc chắn ngày đó anh sẽ không cần ăn cơm vì vị thức ăn sẽ nhạt như nước.

Nghĩ đến hai tuần qua ở bệnh viện có lẽ là khoảng thời gian vô lo vô nghĩ, hưởng thụ nhất của cô, ngày nào trong phòng nhỏ cũng thật huyên náo.Dù rằng chỉ có hai người,ngọt ngào có, ấm áp có bình yên đến ngỡ ngàng.

– Xong rồi.

Thím Quyên thu dọn mọi thứ, cùng tài xế xách đồ đem sẵn xuống lầu.

Lúc này bên dưới phóng viên không ít, Tô Nhược lần đầu xuất hiện bên cạnh Cảnh Tử Sâm có một chút lo lắng,nhịp tim hơi tăng nhanh.

Cảnh Tử Sâm nghe xong điện thoại, anh đi vào nhìn Tô Nhược đang ngồi trên giường ngơ ngác suy nghĩ.

Anh mỉm cười đi đến nắm tay cô.

– Về nhà thôi em.

Tô Nhược cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ được anh nắm chặt, vừa an toàn còn ấp áp.

Cô thở thật sâu gật đầu..

Cảnh Tử Sâm mở cửa dắt cô ra ngoài, đã có Điền Lăng và Trần Lực đợi sẵn..

Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược ngoại hình quá nổi bật,lại đều là người nổi tiếng.

Phía sau còn có thêm Trần Lực và Điền Lăng, dĩ nhiên không ngừng gây chú ý với những người xung quanh.

Nhưng chưa là gì khi thang máy xuống đến sảnh lớn..

Phóng viên đều bị chặn bên ngoài,lúc thấy Cảnh Tử Sâm nắm tay Tô Nhược đi xuống bọn người nháo nhào, nhưng không vượt qua được vòng vây của đội an ninh.

Chỉ biết cam chịu đưa máy ảnh lên cao chụp lấy ảnh.

Đèn flash làm chói mắt Tô Nhược, Cảnh Tử Sâm lúc này giơ tay ôm cô vào lòng.Anh bảo hộ cô trong vòng tay, sợ bọn người kia xô đẩy sẽ chạm đến cô..

– Tô Nhược, Tô Nhược xin hỏi hiện tại tình hình sức khỏe cô thế nào rồi?
– Chủ Tịch Cảnh xin anh nói đôi lời,vậy là hai người chính thưc công khai đúng không?
– Tô Nhược hai người quen nhau bao lâu rồi..?

– Tô Nhược…Tô Nhược..

Tô Nhược..

Được sự bảo vệ của mọi người, Cảnh Tử Sâm ôm Tô Nhược ngồi vào xe, nhiều phóng viên không sợ chết còn đuổi theo.

Trong lúc đó một chiếc xe ngừng bên đường, Đường Hân Nghiêng cung tay nắm chặt,móng tay đâm vào lòng bàn tay đến đau nhói.Cô ta đưa đôi mắt ngấn lệ, nhìn dòng người đuổi theo chiếc xe của Cảnh Tử Sâm.

..

Tô Nhược nhìn ra sau, âm thầm thở dài, từ bao giờ sức nóng của cô được ảnh hưởng và săn đó kinh khủng thế chứ, rõ ràng đều từ người đàn ông bên cạnh.

Lúc này Tô Nhược rút tay mình ra khỏi tay Cảnh Tử Sâm, cô đưa ánh mắt oánh trách nhìn anh.

Vì người đàn ông này mà kể từ bây giờ cuộc sống cô thật sự bị đảo lộn.

Nhìn bàn tay trống không của mình, Cảnh Tử Sâm nhếch môi.

– Em đây là qua cầu rút ván à?
Tô Nhược nhìn anh,âm thầm hít thở sâu, lưỡng lự một chút cô nói.

– Tôi có nhờ Henry mua vé máy bay rồi, hai ngày sau Tôi bay về thành phố T.Tôi muốn ở với mẹ Tôi trong thời gian dưỡng sức.

Lúc cô vừa nói xong, rõ ràng Tô Nhược cảm nhận sắc mặt Cảnh Tử Sâm trầm xuống, trong mắt anh mang một tia thất vọng mà Tô Nhược cảm nhận được.

Trái tim cô nhói lên, cắn chặt hàm răng chịu đựng sự đau lòng mà cố chấp chống lại ánh mắt của anh.

Đúng vậy, trong lòng Cảnh Tử Sâm có chút khó chịu, nhưng anh không nổi giận, trầm ổn nhìn sâu với mắt cô.

– Chẳng phải anh đã nói với em hai ngày nữa anh khai trương nhà hàng.Anh muốn em xuất hiện cùng anh sẵn tiện gặp mặt ba mẹ anh sao?
Né tránh ánh mắt chất vấn của anh, Tô Nhược nhìn xuống mũi giày.

– Xin lỗi tôi quên mất, khi khác vậy.

Nói rồi cô xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, Cảnh Tử Sâm không hỏi tiếp anh nhìn bóng lưng cố chấp của cô đành buông nhẹ tiếng thở dài.

????????????⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.