Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 77



Tô Hàn từ phòng xét nghiệm đi ra, anh ta đến ban công bệnh viện dựa lưng vào tường,khuôn mặt đăm chiêu có chút mệt mỏi.

Không cần xét nghiệm Tô Hàn cũng biết mình và Tô Nhược không cùng nhóm máu, chỉ vì sợ thân phận Tô Nhược bị lộ ra ngoài.Tô Hàn đành theo bác sĩ đi xét nghiệm che mắt những người có mặt.

Tô Hàn không biết làm sao khi Tô Nhược còn yếu ớt nằm đó nhưng anh ta lại không thể giúp gì.Trong lòng thắt lại,đám người kia dù biết tin cô bị tai nạn cũng không một ai xuất hiện.

Thật quá nhẫn tâm mà.

– Anh và Tô Nhược không cùng nhóm máu.

Bất ngờ lúc này tiếng nói nhàn nhạt vang lên.

Tô Hàn xoay người mắt thấy Cảnh Tử Sâm đứng cách anh khoảng năm bước chân.Lời của Cảnh Tử Sâm vừa nói ra không phải là câu hỏi mà là sự khẳng định.

Tô Hàn cũng không vội trả lời,thu lại suy nghĩ của chính mình, bình tĩnh nhìn Cảnh Tử Sâm.

– Có phải Tôi nên biết một chút về mối quan hệ của anh và Nhược Nhược nhà Tôi hay không?.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Tổng Tài “Ngang Hơn Cua”
2.

Tình Thương Nhất Sinh
3.

Thế Thân Hoàn Hảo
4.

Cao Thủ Cao Thủ Cao Cao Thủ
=====================================
Cảnh Tử Sâm nhìn anh ta chậm rãi nói.

– Cô ấy là người phụ nữ của Tôi.

Anh nói vô cùng dứt khoát, tuyên thệ chủ quyền rõ ràng, Tô Hàn nhíu mày nhớ lại lần đó khi anh ta và Tô Nhược gặp Cảnh Tử Sâm ở nhà hàng đã thấy có gì đó không đúng.

Vậy mà Tô Nhược cố tình che giấu giả vờ như không quen biết nhau.

Trong lòng Tô Hàn cảm thấy chua xót, dường như có thứ gì đó rất quan trọng vừa bị cướp đi.

Cảnh Tử Sâm thu về sắc mặt của Tô Hàn, anh nói tiếp.

– Tô Nhược không phải người của Tô gia?
Chưa để Tô Hàn trả lời, Cảnh Tử Sâm giơ lên tờ xét nghiệm trên tay.

– Tôi không cần biết lý do vì sao anh cố tình che giấu.

Nhưng hiện tại tính mạng của Tô Nhược là quan trọng..

– Tôi chỉ có một việc muốn biết, gia đình của cô ấy đang ở đâu?
Mỗi câu nói của Cảnh Tử Sâm thốt ra đều vô cùng sắc bén.

Câu hỏi của anh như điểm huyệt lấy Tô Hàn, sắc mặt anh ta ngay lập tức biến đổi vội che giấu rất nhanh dù thế cũng không qua được mắt Cảnh Tử Sâm.

Tô Hàn lắc đầu.

– Tôi không biết, gia đình Tôi nhận nuôi con bé ở cô nhi viện.

– Cô ấy biết không?
Biết rằng mình là đứa trẻ được nhận nuôi ở cô nhi viện, hoặc còn một bí mật nào khác.

Tô Hàn đăm chiêu,sau một lúc anh ta thở dài.

– Cảnh Tử Sâm chuyện này xin lỗi không thể chia sẽ cùng anh.Nếu một ngày anh đủ quan trọng với Nhược Nhược con bé sẽ là người nói cho anh biết.Còn bây giờ Tôi không thể nói gì thêm.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm trầm xuống, vậy lời trước đó Tô Hàn nói nhận nuôi Tô Nhược ở cô nhi viên là không đúng.Tại sao anh ta cứ ba lần bảy lượt muốn che giấu.

Cảnh Tử Sâm nắm bắt trọng tâm, anh hỏi.

– Nếu bây giờ chúng ta liên hệ với người nhà cô ấy thì….!
Tô Hàn lắc đầu cắt ngang lời đề nghị của anh.

– Không cần phí thời gian họ sẽ không đến đâu.

Cảnh Tử Sâm cảm thấy lòng ngực mình hơi nhói lên.Anh vẫn không muốn bỏ qua chuyện này.

– Lí do?
Tô Hàn thở dài.

– Nếu họ muốn đến thì bây giờ đã có mặt rồi.

– Họ có biết sự hiện diện của Tô Nhược trên cuộc đời này không?
Tô Hàn lại gật đầu..

Hai tay Cảnh Tử Sâm cung lại, làn môi mỏng mím chặt, trong lòng ê ẩm xót xa.

Tại sao trên đời này lại có những người máu lạnh như thế.

Tô Hàn biết, Cảnh Tử Sâm đã nghi ngờ không ít nhưng khi đứng trước mặt người đàn ông này muốn che giấu là điều khó khăn.

Lúc này Trần Lực đi đến.

– Chủ Tịch, tôi đã liên hệ với viện trưởng Ngô của bệnh viện Tam Sơ.

Hiện tại Tam Sơ còn đủ nhóm máu AB.Chúng ta có thể chuyển viện đưa cô Tô về thành phố A trong ngày hôm nay để kịp thời chữa trị.

Cảnh Tử Sâm gật đầu đồng ý ngay.

– Được.

Trần Lực hiểu ý rời đi, nhanh chóng làm thủ tục chuyển viện cho Tô Nhược.

Tô Hàn trong lòng như tìm được tia sáng đã có thể cứu Tô Nhược cũng không cần phải tìm đến những con người vô tâm kia.

Nhưng cũng ngầm hiểu Cảnh Tử Sâm thật gian xảo rõ ràng anh ta đã đi đến bước này, nhưng vẫn đến đây bắt bài anh ta để điều tra sự việc, nhưng dù sao cũng biết ơn, vì Cảnh Tử Sâm đã nhanh tay tìm cách cứu Tô Nhược.

Tô Hàn nhìn Cảnh Tử Sâm.

– Cám ơn anh.

Cảnh Tử Sâm chỉ khẽ gật đầu,anh không muốn làm khó Tô Hàn, vì bên cạnh Tô Nhược bao lâu nay,anh cũng nhìn thấu được tính cách cô gái này, tuy có cuộc sống bất nguyên tắc, thoải mái, tùy hứng.

Nhưng rõ ràng nội tâm lại che đậy một bí mật nào đó.Cứ lấy vỏ bọc gai góc, để che lấp sự tò mò của thiên hạ.Chắc chắn mọi chuyện không đơn giản cho nên Tô Hàn mới quyết lòng che đậy.

Anh không muốn hiểu cũng chẳng muốn biết lí do, chỉ là giờ phút này anh cảm thấy trái tim mình nhói lên từng cơn, đúng vậy là đau lòng.

…..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.