Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 147



Ngày mà Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược nhận được giấy chứng nhận kết hôn, Tô Nhược cảm giác trong nhà mình dường như xuất hiện một chàng ngốc thì phải.Cô rất muốn đi tìm vị chủ tịch Cảnh Thị hô mưa gọi gió như mọi ngày nhưng mà tìm thế nào cũng không ra.

Cảnh Tử Sâm lúc này ngồi trên giường mắt cứ dán vào cuốn sổ màu đỏ mà cười ngây ngốc một mình,còn khư khư đòi giữ lấy cuốn sổ như là đồ vật gì đó quý báu nhất trên đời, Tô Nhược buồn cười không thôi, cô từ phía sau nhào lên lưng anh,cắn lấy gáy tai của Cảnh Tử Sâm mà oán hờn..

– Ông xã người ta đói rồi..

Anh cứ nhìn cuốn sổ màu đỏ kia mà bỏ cả ăn uống, cô vì thế cũng bị bỏ qua một bên.

Cảnh Tử Sâm trở tay kéo lấy Tô Nhược ôm vào lòng,cưng chiều hỏi.

– Em muốn ăn gì? Hửm..

Ánh mắt Tô Nhược sáng lấp lánh cô, nháy mắt..

– Lẩu nhé? nhưng em muốn anh đưa em ra ngoài ăn thôi..

Cảnh Tử Sâm hôn lên môi cô..

– Được, bây giờ em muốn gì anh đều chiều theo em.

– Thật sao?
Tô Nhược đưa ngón tay nhỏ vẽ lấy chóp mũi cao vút của anh..

Chân mày Cảnh Tử Sâm nhướn lên nhìn đôi mắt linh hoạt của cô, anh tin ý phát hiện đồ ngốc này đang suy tính chuyện gì mờ ám trong đầu.

Cảnh Tử Sâm gật đầu.

– Dĩ nhiên là thật..

Tô Nhược nghe thế yên lòng cười gian manh như tiểu hồ ly.

– Ừm..vậy sau khi hôn lễ kết thúc chúng ta đến Mexico để hưởng tuần trăng mật có được không anh?
Cảnh Tử Sâm híp mặt quan sát khuôn mặt chờ mong của cô vợ nhỏ,anh cười nhẹ..

– Em muốn đến Mexico hưởng tuần trăng mật vì nơi đó sắp tới sẽ diễn ra cuộc đua f1 tại Autódromo Hermanos Rodríguez.

Và đặc biệt là có sự tham dự của Verstappen, anh nói có đúng không bà xã…?
Chữ cuối anh hơi kéo nhẹ, nụ cười của anh làm cho Tô Nhược lạnh cả sóng lưng, cô há hốc miệng, dĩ nhiên bị anh vạch mặt có chút không chân thật,ngoại trừ Henry thì đâu còn ai biết cô mê tốc độ.Cả Tô Hàn cũng không biết chẳng lẽ là Henry mách lẽo với anh sao?
Tô Nhược hắng giọng,ngờ nghệch thắc mắc.

– Anh..sao..anh biết được? Chẳng lẽ Henry nói với anh à..?
Cảnh Tử Sâm đưa tay lên béo lấy má phúng phính trắng noãn của cô, anh thần bí nhếch môi..

– Tại Great Britain,hàng số 6, vị trí 153..

Hai mắt Tô Nhược trừng lớn hết cỡ, đây là vị trí chỗ ngồi của cô và Henry lúc đi xem trận đấu của Verstappen nhưng sao anh lại nắm rõ đến thế, miệng cô hé to có thể nhét một quả trứng gà vào còn đủ..

– Anh..anh…!
Cảnh Tử Sâm tà ác bóp má cô lại,nhìn vẻ ngơ ngác của cô khiến anh thích thú,anh chậm rãi nói tiếp.

– Hàng số 7, vị trí 253.

Tô Nhược khó tin vào tai mình,cô mấp máy môi hỏi lại..

– Hôm đó anh ngồi sau lưng em..em sao..?
Cảnh Tử Sâm mỉm cười gật đầu..

Không thể tin được..

Cô âm thầm nuốt một ngụm nước bọt lớn, rồi dè dặt dò hỏi..

– Vì thế ngày hôm đó em nói gì…anh..anh đều nghe thấy..

Cảnh Tử Sâm lại gật đầu…!
Tô Nhược mặt mũi gì mất sạch hết rồi,cô xoay người úp mặt vào gối làm đà điểu trốn trong cát..

Cảnh Tử Sâm bật cười thành tiếng,anh ôm cô lên hôn rồi hôn lên mặt cô..

.

Tr????????ện‎ cop‎ từ‎ trang‎ ﹟‎ t‎ r????????tr????????????n.????n‎ ﹟
– Hừ..còn biết xấu hổ sao?
Tô Nhược dụi mặt vào cổ anh khóc không ra nước mắt, rầu rỉ đáng thương..

– Thật…thật xấu hổ..hic…!
Cảnh Tử Sâm nâng mặt cô lên, cắn một ngụm trên đôi môi hồng nhuận.

– Chuyện gì cũng đã làm qua, thì chuyện đó còn gì mà xấu hổ.Chẳng phải đêm nào anh cũng thỏa thân cho em ngắm, do em không chịu chụp lại đấy thôi..

Tô Nhược bĩu môi cười hì hì mặt dày sáp lại..

– Là của em làm sao cho người khác ngắm được..

Miệng lưỡi của cô anh đã thỉnh giáo qua rồi, anh nào lạ gì..

– Nên….!
Anh nhướn mày thong thả nhìn cô..

Tô Nhược cười nịnh nọt, quàng lấy cổ anh nỉ non..

– Anh cũng đã biết hết rồi đấy, em rất thích xem đua xe..

Cô còn tinh ranh sợ anh ghen tuông vô cớ mà nói thêm..

– Không chỉ riêng Verstappen thì em mới xem, chỉ cần là liên quan đến tốc độ là em sẽ thích..Lần đầu gặp anh em không phải muốn nói dối nhưng ngặt nổi Dương Bội xây dựng hình ảnh nữ thần dịu dàng trong mắt mọi người nên em đâu thể làm gì khác..

Cảnh Tử Sâm thu lại nụ cười xoa lấy mặt cô..

– Từ nay em thích gì thì làm đấy, không cần phải nhìn sắc mặt ai hoặc phải sống theo hình tượng của người khác xây dựng.Chỉ cần em vui vẻ với anh thế nào cũng được.

Anh không cần nữ thần nào cả anh chỉ cần em,vợ của anh..Tô Nhược.

Mắt Tô Nhược cày xè, cô dụi mặt vào lòng anh..

– Ông xã sao em lại may mắn thế này hả?
Rồi ngẩng mặt lên vẫn không quên chuyện cô vẫn đang mè nheo với anh.

– Vậy là anh đồng ý rồi nhé, tuần trăng mật của chúng ta sẽ tại Mexico..

????????????⬅️⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.