Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 142



Trong căn phòng tối om, chỉ nhờ ánh đèn đường mà trở nên lấp lóe ánh sáng.Lúc này tiếng thở nặng nề của Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược vờn quanh căn phòng ngủ.Tô Nhược đáng thương vừa mới xong họp báo trở về nhà đã bị Cảnh Tử Sâm đặt lên cửa phòng ngủ hôn tới tấp,anh như muốn nuốt cô vào bụng, chiếc váy xinh đẹp rất nhanh chóng đã bị anh cởi đến thắt lưng..

– Tử Sâm, em…em chưa tẩy trang mà..

Cố tránh né nụ hôn sâu của anh, Tô Nhược thở gấp.

Cảnh Tử Sâm khàn giọng.

– Một chút anh sẽ tẩy trang cho em,đừng lo..

– Không được, anh làm không sạch..

– Ngoan, em biết mà bảo bối, với em anh luôn tỉ mỉ mọi chuyện..

Vẻ mặt anh vô lại hà hơi vào tai Tô Nhược, phía dưới còn hư hỏng ép sát vào người cô mà mè nheo, Tô Nhược cong môi mắng anh.

– Lưu manh..

Cảnh Tử Sâm cười khẽ, nâng mặt cô lên hôn thật sâu không cho Tô Nhược từ chối, cả buổi đứng phía dưới khán đài nhìn cô như con bướm xinh đẹp lượn lờ trước mắt anh làm sao anh chịu nổi.Đã vậy thời gian gần đây xảy ra quá nhiều chuyện,bản thân anh cũng không dám chạm đến Tô Nhược.

Hôm nay thì không cần chịu đựng nữa rồi.

Anh hôn từ môi cô, gặm cắn cổ Tô Nhược, một đường đi xuống, kéo lấy quần nhỏ của của cô, không cần nói nhiều liền nâng một chân Tô Nhược đặt lên vai mình..

– A…!
Lưng của Tô Nhược tựa vào cánh cửa, toàn thân run rẩy, một chân chống xuống đất, chân khác mềm nhũn bị đặt lên trên bả vai anh.

Cảnh Tử Sâm tỉ mỉ nếm hương vị ngọt ngào ở giữa hai ch ân cô.

– Không…Tử Sâm…huhu
Thân thể tê dại không ngừng, môi lưỡi của anh bừa bãi hoạt động ở nơi xinh đẹp ướt át của cô.

– Ư…a…!
Trong cơ thể trào lên dục tình, ngón chân Tô Nhược co quắp lại, thanh âm ngại ngùng làm cho người ta nghe được đều sẽ đỏ mặt.

– Tử Sâm…Tử Sâm..em..em chịu không nổi..a..

Loại cảm giác này thực sự quá kịch liệt, cô thét lên rên rỉ…!
– Nhược Nhược, em thích không?
Cảnh Tử Sâm ngẩng đầu lên nhìn cô, trên môi đường cong rõ ràng có vệt nước sáng..

– Tử Sâm….!
Cô nũng nịu gọi tên anh, ánh mắt ướt át, giọng nói mềm mại ngọt ngào, nghe vào lòng người cũng sẽ mềm mại.

Tô Nhược run rẩy, hô hấp nặng nề, thời gian không tới một phút cơ thể đã gần tới cực hạn, lập tức xông lên cao triều.Cô thở hổn hển, nhìn anh có chút không cam lòng.

Tại sao lúc nào trong mấy chuyện này anh cũng ở thế thượng phong luôn điều khiển cảm xúc của cô.

Chờ đợi hơi thở bình ổn, Tô Nhược khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười quyến rũ chết người,ngón tay trượt vào theo cổ áo đã mở rộng của anh, vuốt ve bắp thịt rắn chắc, đến vòm ngực mạnh mẽ của Cảnh Tử Sâm, đầu ngón tay khẽ cào, làm cả người anh cứng đờ.

– Nhược Nhược ai dạy em thế..hửm..

Hơi thở Cảnh Tử Sâm nặng nề,say mê nhìn cô..

Tô Nhược nhếch môi..

– Em học hỏi anh đấy..?
Đôi mắt sáng trong như mắt mèo nửa nhắm nửa mở, nhìn vào đôi mắt đen, đôi môi đỏ mấp máy khiêu khích anh,ngón tay đi xuống phía dưới thành thục cởi thắt lưng của anh để chui vào..

– Ừ..

thật là hư..

Cảnh Tử Sâm hít một hơi, nhìn chằm chằm vào Tô Nhược đang hóa thân mèo hoang cố trả đũa anh, lồng ngực kịch liệt phập phồng.

– Haha em biết rồi,thì ra cũng có cách trừng trị anh.

Tô Nhược cười khẽ thích thú,dưới tay không ngừng hư hỏng làm Cảnh Tử Sâm phát điên.Thấy mình có thể kiểm soát được tâm trí,hơi thở của anh khiến Tô Nhược đắc chí mỉm cười hài lòng,nên không lường trước được hậu quả kế tiếp..

– Bảo bối, mạnh tay lên nào..ư..

Cảnh Tử Sâm bật lên tiếng rên, chẳng những không khó chịu mà còn rất hưởng thụ, nắm lấy cổ tay Tô Nhược lên xuống..

Bàn tay trắng mềm nhỏ bé cầm vào khiến anh vừa thoải mái vừa thống khổ, hi vọng cô nắm chặt một chút, tốc độ mau hơn một chút nữa.

Lúc này Tô Nhược mới ý thức mình bị lừa rồi, bàn tay mỏi nhừ,cô hừ giọng rút tay ra,chu môi oán hờn..

– Mỏi tay quá,không làm nữa,em đi rửa tay đây..

– Muốn bỏ chạy à, đâu có dễ..

– Ui..Tử Sâm..

????????????⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.