Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 132



Đường Hân Nghiêng quẳng bách bởi lời hỏi tội của Tô Nhược, cô ta lấp bấp..

– Tao không hiểu mày nói gì cả, cút ra khỏi nhà tao trước khi cảnh sát đến…cút đi..

Tô Nhược nắm lấy tay Đường Hân Nghiên lôi đi..

– Mày theo tao đến đồn cảnh sát, mày phải trả giá, đi theo tao..đi theo tao..

– Thả ra, Tô Nhược mày điên rồi, buông ra..buông ra..buông ra…!
Bị Tô Nhược kéo đi cô ta sợ hãi, cánh tay bị Tô Nhược bấu chặt quá đau, Đường Hân Nghiêng hét lớn cào cấu lấy Tô Nhược.

Trên mặt Tô Nhược ngay lập tức xuất hiện một vết chày rớm cả máu.

Cô cảm giác mặt mình đau nhói, vì thế tay cũng buông lỏng,Đường Hân Nghiêng lợi dụng tình thế cô ta vùng mạnh thoát khỏi tay Tô Nhược.

Đường Hân Nghiêng nhìn nồi nước dùng dì Lí đang còn nấu trên bếp,ánh mắt hung ác hiện lên,vừa đưa tay muốn bê lấy tạt vào người Tô Nhược.

Tô Nhược lanh mắt phát hiện,cô nắm lấy cánh tay Đường Hân Nghiêng kéo về phía cô.

– Chát..

Một bạt tai đau điếng rơi lên trên mặt cô ta, cả thân thể Đường Hân Nghiêng ngả sấp trên bàn..

Tô Nhược nhào tới không còn nhẫn nhịn như trước, lật người cô ta lại đè lên trên bàn ăn.

– Được,mày không muốn đi tù đúng không, vậy để tao sẽ chính tay xử lý mày.

Nếu bà ấy chịu nỗi đau bao nhiêu hôm nay tao muốn mày phải nếm lấy.

Chát..chát..chát..

– A…a…buông ra, dì Lí cứu tôi…a….đau quá..

Tiếng Đường Hân Nghiêng la hét thất thanh, bàn tay quơ quàng cố đẩy Tô Nhược ra,nhưng cô ta không đủ sức, những cái tát như trời giáng khiến đầu óc cô ta quay cuồng.

Mà Tô Nhược lại không hề có ý ngưng tay, bao nhiêu năm qua nỗi căm phẫn,uất hận cô đều trút vào nhũng cái tát như trời giáng này..

Thật ra sức lực Đường Hân Nghiêng không tốt bằng Tô Nhược, Đường Hân Nghiêng từ nhỏ đến lớn đều được sự bảo hộ chăm sóc của Bạch Đình.Còn Tô Nhược lăn lộn ở phim trường làm việc cực lực có khó khăn nào mà chưa trãi qua.

Một phần do sự uất hận dồn nén quá lâu khiến lúc này hai ba người nữ giúp việc chạy đến vẫn không kéo Tô Nhược ra được.

Dì Lí sợ hãi hét lên.

– Nhược Vũ, thả ra..thả ra, đứng đánh nữa, đừng đánh nữa…!
Lúc này Cảnh Tử Sâm và Điền Lăng đến nơi, tiếng la hét thất thanh trong phòng bếp khiến Cảnh Tử Sâm hốt hoảng,nhanh chân đi vào.Trước mắt anh là Đường Hân Nghiêng yếu ớt bị Tô Nhược đè trên bàn, mà mấy người giúp việc không ngừng can ngăn nhưng Tô Nhược lúc này như con hổ nhỏ đang nổi cơn thịnh nộ,mặc sự lôi kéo của bọn họ chẳng khiến cô buông tay khỏi người Đường Hân Nghiêng.

Cảnh Tử Sâm vội chạy đến đẩy những người khác ra, anh ôm lấy Tô Nhược kéo cô ra..

– Nhược Nhược..ngừng tay đi em..Nhược Nhược là anh..là anh,Nhược Nhược..

Tô Nhược thở hỗn hển được Cảnh Tử Sâm ôm chặt vào lòng anh vỗ lưng cô cho cô bình tĩnh lại.

– Nhược Nhược bình tĩnh lại đi em,Nhược Nhược..

Lúc này dì Lí chạy đến đỡ Đường Hân Nghiêng đứng dậy,nhưng cô ta không còn sức dựa vào người bà, khuôn mặt Đường Hân Nghiêng sưng húp, bên miệng còn chảy máu, cô ta thều thào..

– Gọi cảnh sát, gọi cảnh sát..

tôi muốn kiện cô ta..gọi cảnh sát cho Tôi.

Tô Nhược từ trong lòng Cảnh Tử Sâm ngẩng đầu lên hung hăng trừng mắt với cô ta.

Lúc này Cảnh Tử Sâm mới phát hiện vết thương trên mặt Tô Nhược.

– Nhược Nhược em bị thương rồi..

Tô Nhược lắc đầu..

– Em không sao..

Đường Hân Nghiêng cười chua chát nhìn qua Cảnh Tử Sâm..

– Cảnh Tử Sâm, anh có biết vì sao tôi trở nên như ngày hôm nay hay không,tất cả là do anh..Năm ấy anh em các người không cần xuất hiện trước mặt tôi.Thì cuộc sống của Tôi đã yên ổn rồi,tại sao..tại sao anh đến làm gì, anh cho tôi hi vọng rồi đạp đổ tất cả..

Từ lúc Cảnh Tử Sâm xuất hiện, cô ta mới là người bị hại nhưng anh ta cứ chăm chăm vào Tô Nhược, một vết chày nhỏ so là gì với bao nhiêu là cái tát Tô Nhược dành cho cô ta..

Cảnh Tử Sâm nhìn qua Đường Hân Nghiêng, ánh mắt anh đầy lạnh lẽo.

– Tất cả là do cô không biết điểm dừng, thì đừng trách sao người khác vô tình.

Anh cúi đầu nói với Tô Nhược..

– Chúng ta về thôi em..

Tô Nhược nhìn qua Đường Hân Nghiêng..

– Mày nhớ lấy những gì mày làm,mày sẽ phải trả giá.

Cả người Đường Hân Nghiêng run rẩy may mắn có dì Lí bên cạnh đỡ lấy.

Nhìn theo bóng lưng Cảnh Tử Sâm ôm lấy Tô Nhược ngày càng khuất dần, Đường Hân Nghiêng hét lên,hất đổ mọi thứ từ trên bàn rơi xuống đất bể nát.Khiến Dì Lí sợ hãi chẳng biết khuyên ngăn làm sao.

Lúc Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược vừa ra đến sân, thì xe của Đường Chấn Quang chạy vào.Ông ta xuống xe không nghĩ Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm lại xuất hiện ở đây.

Tô Nhược nhìn thấy ông ta, cô không nói gì chỉ nắm lấy tay Cảnh Tử Sâm muốn lướt qua ông ta ra xe..

Đường Chấn Quang phát hiện trên mặt Tô Nhược có vết thương, vẻ ngoài của cô có phần hơi nhếch nhác..

Ông ta vội đi đến chặn lại..

– Khoan đã, Nhược Vũ mặt của con sao thế..?
Tô Nhược quay đầu mắt đỏ lên.

– Đừng gọi tôi là Nhược Vũ, tất cả là do ông nếu ông không ham mê quyền lực, bất chấp đánh đổi cả tình thân, nhận sói vào nhà thì bà ấy đã không chết..Tất cả là do ông..

Thân thể Đường Chấn Quang cứng nhắc, mặt ông ta tái lại.Đưa mắt nhìn qua Cảnh Tử Sâm rồi lại nhìn Tô Nhược..

– Ba..ba xin lỗi..

Tô Nhược cứ nghĩ rằng như mọi hôm ông ta sẽ nổi giận đùng đùng,hoặc là dùng khuôn mặt giả dối cười nói lấy lòng Cảnh Tử Sâm..

Nhưng không phải, trong ánh mắt ông ta là sự đau khổ, bi thương.

Vẻ khốn khổ của ông ta làm lời muốn nói của Tô Nhược bị nghẹn lại ở cổ.Cô nắm lấy tay Cảnh Tử Sâm không muốn đối mặt với ông ta nữa nên chọn cách rời đi.

– Nhược Vũ..

Đường Chấn Quang bước đến nhưng bị Cảnh Tử Sâm ngăn lại.

– Tâm trạng cô ấy không tốt,ông không nên nói thêm gì..

Nói rồi anh ôm Tô Nhược ra xe, để lại Đường Chấn Quang đau lòng nhìn theo đến khi chiếc xe khuất dần..

????????????⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.