Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 114



Đường Chấn Quang hốt hoảng vội chấn chỉnh lại tâm tình, ông dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn về hai người kế bên..

Tô Nhược hít thở thật sâu, cô xoay người dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng sắc mặt và ánh mắt nhuộm hồng lên của cô đã tố cáo tất cả.

Cảnh Tử Sâm,chân dài sãi bước sắc mặt anh trầm xuống đi đến chỗ Tô Nhược.

Anh quan sát Tô Nhược một lượt từ trên xuống dưới, bàn tay xoa lấy mặt cô.

– Sao thế xảy ra chuyện gì à?
Tô Nhược lắc đầu,mỉm cười kéo lấy tay anh.

– Không có gì,chúng ta vào trong thôi..

Tô Nhược không muốn làm lớn chuyện, nơi này không thích hơp làm mọi chuyện rối tung lên.

Cảnh Sâm không nhúch nhích, anh đưa tay ôm lấy eo cô, quay người lại nhìn ba người đối diện.

Lúc này anh mơi thấy khuôn mặt của Đường Hân Nghiêng có chút sưng tấy,bên môi còn dính máu..

Chân mày hơi giản ra đôi chút,anh nở nụ cười nhẹ.

– Phó Thị Trưởng Đường không biết Nhược Nhược nhà tôi có làm gì phiền đến mọi người hay không..

Cách gọi của Cảnh Tử Sâm trở nên xa cách, ánh mắt sắc bén của anh rõ ràng không phải là hỏi thăm mà là hỏi tội.

Đường Chấn Quang cười cười, xua tay bảo..

– À..hiểu lầm thôi mà, chỉ là có chút va chạm nhỏ,không sao…không sao..mong là cô Tô không chấp.

Cảnh Tử Sâm nhìn Đường Hân Nghiêng, nước mắt lưng tròng,đáng thương chờ sự quan tâm từ anh.

Nhưng không như mọi lần anh sẽ ân cần hỏi han,bây giờ nhìn đến Đường Hân Nghiêng tâm anh liền lạnh lẽo.

Anh nhếch môi, cánh tay siết chặt Tô Nhược.

– Nhược Nhược nhà tôi bị tôi nuông chiều nên tính khí có chút bướng bỉnh nhưng mà Phó Thị Trưởng Đường..

Mắt anh đanh lại..

– Như ông nói, mong rằng chỉ là hiểu lầm vì tôi không muốn thấy Nhược Nhược phải chịu uất ức, dù là cái nhíu mày khó chịu của cô ấy cũng sẽ khiến tôi đau lòng.Ông hiểu ý tôi chứ?
Mặt Đường Chấn Quang tái mét, ông nghe được ngụ ý cảnh cáo còn uy hiếp trong lời nói của Cảnh Tử Sâm..

Ông ta nắm chặt tay, gượng cười..

– Cô Tô thật may mắn khi găp được cháu.

Cảnh Tử Sâm nhìn qua Tô Nhược bằng ánh mắt thâm tình anh không trả lời Đường Chấn Quang mà nhẹ giọng với Tô Nhược.

– Vào thôi em, buổi từ thiện sắp bắt đầu rồi.

– Dạ..

Nỗi ấm ức trước đó thành công bay sạch, trái tim Tô Nhược bị tình yêu của anh bao lấy, cùng anh đi vào trong sảnh để lại vẻ mặt cứng ngắt của ba người nhà Đường Gia.

Đường Chấn Quang quay đầu lườm lấy Đường Hân Nghiêng,rồi nói với Bạch Đình.

– Mặt mũi như vậy không cần vào dự nữa,đưa nó về trước đi..

Ông nói xong liền bỏ đi để lại Bạch Đình và Đường Hân Nghiêng ở lại..

Bạch Đình có chút khó xử.

– Về nhà thôi con, về xem vết thương thế nào..

Đường Hân Nghiêng không trả lời, lẵng lặng cùng Bạch Đình đi ra xe, cô ta quay đầu nhìn lại ánh mắt căm phẫn hiện rõ tia hung ác.

Buổi tiệc kéo dài gần đến mười giờ tối, Cảnh Tử Sâm bỏ ra số tiền lớn đấu giá,chủ yếu là muốn góp tiền vào quỹ từ thiện do Trác Ân tổ chức, lúc phiên đấu giá xuất hiện chú chó Boo có khuôn mặt xinh xắn, bộ lông mềm mịn và cái lưỡi đáng yêu.Vừa nhìn là Tô Nhược đã thích thú so với cái giá bên ngoài chắc phiên đấu này giá cao gấp mấy lần..

Cảnh Tử Sâm cúi đầu hỏi cô.

– Em thích không?

Mấy lần trước trang sức giá trị Tô Nhược đều lắc đầu,thế mà chú chó này vừa xuất hiện,bàn tay Tô Nhược đã níu lấy Cảnh Tử Sâm nhìn ánh mắt sáng lên của cô khiến anh ngầm hiểu..

Nghe anh hỏi, Tô Nhược thành thật gật đầu..

– Thích lắm..

Cảnh Tử Sâm đưa mặt đến gần cô..

– Hôn anh một cái anh giành cho em.

Lần này Tô Nhược không muốn từ chối, lén nhìn mọi người một chút thấy họ không có nhìn về hướng này, cô liền nhanh như chớp hôn lên má anh đổi lại tiếng cười trầm thấp của Cảnh Tử Sâm..

Sau đó anh giơ tay chỉ một cái ra giá cao ngất ngưỡng không còn ai dám ra giá khác.

Chú chó thành công thuộc về Tô Nhược.

????????????⬅️⬅️⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.