Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 100



Cả người Trầm Ngọc run rẩy,cơ thể bà ngả về phía sau, bàn tay níu lấy thành ghế mới có thể ngồi vững được.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm lúc này vô cùng sắc bén nhắm thẳng vào Trầm Ngọc.

Trầm Ngọc hốt hoảng mắt bà đỏ lên, cổ họng nghẹn lại, dè dặt hỏi qua.

– Cháu biết tất cả rồi sao?
Nhìn sắc mặt biến sắc của bà, Cảnh Tử Sâm có chút chạnh lòng,nhưng anh không thể ngừng lại.

– Cháu nhìn qua thấy rõ tình thương Dì dành cho Nhược Nhược nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc Tô gia có quyền che giấu quá khứ của cô ấy.

Trầm Ngọc lúc này không rõ ngụ ý của Cảnh Tử Sâm, từng câu từng chữ của anh ép bà đến thở không nổi.

Bà lắc đầu trong uất ức..

– Tất cả không như cháu nghĩ, năm ấy khi đưa Nhược Nhược về Tô gia, gia đình dì không hề biết đến xuất thân của Nhược Nhược,cho đến ba năm sau mọi thứ mới vỡ lẻ nhưng lúc đó tất cả đã muộn rồi.

Bà ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt chảy dài bên má.

– Nếu cháu đã biết tất cả thì dì cũng không còn gì để che giấu cháu nữa nhưng từ ngày Tô gia nhận nuôi Nhược Nhược chưa một ngày dì bạc đãi con bé, con bé hiện tại là tất cả đối với dì.

Cảnh Tử Sâm không trả lời,anh lẵng lặng nghe bà nói..

Trầm Ngọc nói rằng năm ấy chồng và con gái của bà bị tai nạn qua đời,bà sống sót qua khỏi nhưng trở nên điên dại.Ba của bà tìm mọi cách để chữa trị, ngày ấy chẳng rõ từ đâu ông đem Tô Nhược về.Chỉ vừa nhìn thấy Tô Nhược, Trầm Ngọc liền nghĩ con gái mình sống sót quay về với bà.Con bé xinh xắn như một thiên thần đến bên cạnh bà, từng chút chữa lành vết thương cho bà.

Trầm Ngọc dành mọi tình yêu thương của người mẹ để yêu thương Tô Nhược, Thời gian qua đi, tình cảm Tô Nhược dành cho bà ngày càng nhiều hơn con bé đã ngoan ngoãn chịu gọi mẹ.

Vì tiếng mẹ của con bé mà cả đêm bà mất ngủ, khóc đến tâm can đều đau đớn nhưng xen lẫn hạnh phúc..Cho đến khi Tô Nhược mười tám tuổi, con bé muốn quay về Đường gia nhận lại gia đình của mình.

Ngày con bé rời đi Tô Hàn không cho bà biết, lúc đó mất đi Tô Nhược bà lại phát bệnh một lần nữa ,lần phát bệnh này tinh thần bà xuống dốc trầm trọng, bác sĩ cũng trở nên bất lực, họ nói rằng tất cả phải dựa vào nghị lực của bản thân bà.

Thì ra mười ba năm qua bà luôn sống trong kí ức, luôn hoang tưởng rằng Tô Nhược là con gái bà năm ấy trong vụ tai nạn trở về.Đến khi Tô Nhược biến mất như ai lấy dao khoét sâu vết thương,bắt bà phải chấp nhận hiện thực rằng chồng và con gái của bà năm ấy đã ra đi mãi mãi.

Nhưng dù Tô Nhược không là máu mủ bà sinh ra nhưng bà thật lòng yêu thương con bé, từ lúc con bé rời đi bà cố gắng sống từng ngày.

Tâm nguyện cuối cùng chỉ mong muốn được thấy Tô Nhược trở về như ngày bé gọi bà tiếng mẹ, dù như thế bà có chết cũng đã thấy yên lòng.

Nước mắt đằm đìa trên mặt Trầm Ngọc, Cảnh Tử Sâm nghe về câu chuyện của bà trong lòng xót xa, ngày ấy hai anh em của anh bị bắt cóc, mà mẹ anh đã ngã quỵ nếu bọn họ không trở về có lẽ mẹ anh cũng sẽ giống Trầm Ngọc ngày xưa.

Cảnh Tử Sâm biết mình đang làm khó Trầm Ngọc, dùng thế ép buộc người phụ nữ phải nhìn lại quá khứ đau lòng, quả là chẳng quân tử gì nhưng anh không hối hận vì cách làm của mình.

Cảnh Tử Sâm nhẹ giọng.

– Xin lỗi dì.

Trầm Ngọc lắc đầu, lặng lẽ lau nước mắt.

– Cháu không có lỗi, cháu nói cũng đúng dì có khác gì kẻ tiếp tay cho bọn bắt cóc.Nếu như không vì bệnh tình của dì, Nhược Nhược đã trở về sớm hơn sẽ không chịu nhiều uất ức như bây giờ.

Tất cả là một phần do dì..

Chân mày Cảnh Tử Sâm chau chặt lại với nhau, đúng vậy sự việc anh muốn biết chính là khi Tô Nhược rời khỏi Tô gia có phải đã trở về Đường gia hay không.

– Dì,nếu Nhược Nhược quay về Đường gia thì tại sao…!
– Ý cháu muốn biết thì tại sao bây giờ Tô Nhược vẫn là con gái của dì và Tô gia là nơi con bé luôn miệng gọi là nhà mà không phải Đường gia có phải không?
????????????⬅️⬅️⬅️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.