Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Chương 986



Chương 986

 

Đào Hương Vi nhìn anh ta, cố gắng sụ mặt, cười theo nói: “Anh nhìn nè, không phải em vẫn còn tốt đấy thôi? Anh cũng đừng lo lắng quá’ “Anh lo lắng? Hừ, anh lo lắng có ích lợi gì? Ngay từ đầu anh đã nói là em đừng qua lại mật thiết với Nguyễn Cao Cường nữa. Anh ta hại em thành như thế, em còn muốn quay lại với anh ta?”

 

Hoàng Công Thành càng nghĩ càng tức giận: “Em qua lại với anh ta là đang chơi trò chơi tử thần đấy! Nói không chừng hai ngày nữa vợ anh ta lại tìm đến em, muốn lấy mạng eml”

 

Đào Hương Vi không nghĩ Nam Thùy Dươngsẽ còn có thể đến tìm mình nữa, nhưng cô tin là cô ta hận chết cô.

 

“Vậy nên bây giờ em phải phân rõ giới hạn với Nguyễn Cao Cường đi! Dù sao anh ta cũng là người đàn ông đã có vợ, em cùng đừng mong hợp lại với anh ta, trừ khi em không muốn sống!” Anh ta ước gì cô và Nguyễn Cao Cường nhanh chóng chấm dứt quan hệ.

 

Lời anh ta nói vừa hợp lý vừa lưu loát, Đào Hương Vi muốn mở miệng cũng khó.

 

Không đợi cô nói gì cả, lúc này Nguyễn Cao Cường đi từ cửa vào: “Cô ấy muốn hợp lại với tôi không cũng là quyết đoán của cô ấy, anh không cần phải nói những lời châm ngòi ly gián này!” Sau khi tiến vào, anh lạnh lùng liếc Hoàng Công Thành một cái.

 

Hai người đàn cùng đứng trong phòng, Đào Hương Ví có hơi cảm thấy huyệt thái dương nhói lên.

 

Hoàng Công Thành bị vạch trần, mặt mũi có phần lúng túng, nhưng vẫn ngang ngược nói: “Tôi đây không phải châm ngòi ly gián, tôi chỉ đang suy nghĩ cho mạng của cô ấy. Tiếp tục lui tới với anh, lúc nào cô ấy cũng gặp nguy hiểm, có thể mất đi sinh mạng của mình!”

 

Nguyễn Cao Cường đi đến bên cạnh giường bệnh, tiện thể quay đầu nhìn thẳng Hoàng Công Thành, giọng điệu vẫn không nóng không lạnh như trước: “Tôi sẽ không để chuyện như thế xảy ra lần nữa, huống chị chuyện như vậy cũng chỉ có xác suất một phần mười nghìn thôi!”

 

“Đúng, dù anh nói đúng, đó là chuyện xác suất xảy ra là một phần mười nghìn, nhưng tiếc là nó đã xảy ra! Nếu không được cứu đúng lúc, bây giờ Vi Vi đã mất mạng rồi!” Hoàng Công Thành phân tích trong ngoài. Đến gần người đàn ông như người này là rất nguy hiểm!

 

Nguyễn Cao Cường nhíu nhíu mày, đột nhiên kéo tay của Đào Hương Vi, cầm chắc nó, nhìn vào mắt cô nói: “Vậy nên, tôi mới nói sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa. Hơn nữa Nam Thùy Dươnggây ra chuyện này, tiếp theo cô ta sẽ vào tù!”

 

Đào Hương Vi kinh ngạc nhìn anh: “Anh nói sao? Nam Thùy Dươngphải đi tù?”

 

“Cô ta bỏ độc em, tất nhiên phải đi tù.” Cái đó chính là mưu sát.

 

Hoàng Công Thành cũng kinh ngạc giật mình nhìn anh, hồi lâu sau mới cười nhạo: “Không thể nào, sếp Cường, anh đang để vợ của chính mình vào tù đấy à?”

 

Nói xong, anh ta quay đầu nhìn về phía Đào Hương Vị, nói: “Em còn muốn nói chuyện tình cảm với anh ta sao? Chẳng những em có thể chết bất cứ lúc nào, mà em còn phải đi tù nữa đấy!”

 

Đào Hương Vi không nói gì, liếc anh ta một cái: Suýt chút nữa cô đã quên, để hai người đàn ông này đứng chung một chỗ, chắc chẳn không có bình yên.

 

“Đừng ai trong hai người nói gì nữa! Em có hơi mệt rồi, hai người đi ra ngoài đi” Cô rút tay về, sau đó năm xuống.

 

“Vậy em nghỉ ngơi trước đi, anh đi xử lý chuyện này” Nguyễn Cao Cường giúp cô đắp lại chăn.

 

Hoàng Công Thành thấy thế cũng chỉ đành rời đi, cuối cùng còn nói: “Tan làm anh lại đến thăm em”

 

Nguyễn Cao Cường nghe anh ta nói vậy, mắt phượng u tối đảo qua. Xem ra Hoàng Công Thành vẫn không chịu buông tha cho cô.

 

Nam Thùy Dương nằm trên giường bệnh của mình, càng nghĩ càng khó áp chết được thù hận trong lòng.

 

Chắc chắn Đào Hương Vi đang ở cùng bệnh viện với cô ta. Cô ta phải nhanh đi xem, có phải Nguyễn Cao Cường đang ở cùng với cô ta không!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.