Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Chương 946



Chương 946

“Bọn họ?” Ông cụ nhìn cô ta, vẻ mặt già nua có chút căng thắng: “Con đang nói đến chuyện Cao Cường cùng người phụ nữ kia?” Cho tới bây giờ, ông cụ vẫn gọi Đào Hương Vi là người phụ nữ kia.

Nam Thùy Dương tiếp tục khóc, không trả lời “Nói như vậy, Cao Cường đã làm chuyện gì có lỗi với con sao?”

Ông cụ lạnh lùng hỏi Nam Thùy Dương lắc đầu: “Con cũng không biết … Con chỉ biết tối hôm qua anh ấy đến nhà chị Hương Vi qua đêm đến bây giờ vẫn chưa về”

Gô ta vừa nói câu này, ông cụ đã đập mạnh tay xuống bàn: “Nó còn dám không về nhà, qua đêm tại nhà người phụ nữa đó?”.

Nam Thùy Dương không ngờ ông cụ lại tức giận như vậy, có thể thấy ông không thích Đào Hương Vi như thế nào.

Cô ta không khỏi thầm vui mừng, cho dù Nguyễn Cao Cường có thích Đào Hương Vi bao nhiêu mà không qua được cửa ải của ông cụ thì cũng vô ích Chỉ là bây giờ cô ta đang tố cáo Nguyễn Cao Cường với ông cụ, nếu anh ấy biết chắc chắn anh ấy sẽ tức giận với cô ta.

Nhưng cô ta không thể đế ý được nhiều như vậy, cô ta phải cứu mẹ mình, phải cứu cuộc hôn nhân của mình.

“Có lẽ… Anh ấy ở lại đó qua đêm là vì Vân Nhi” Cô lén lút liếc nhìn ông cụ, khẽ nói.

“Vì Vân Nhỉ?” Ông cụ hừ lạnh một tiếng, “Nó chính là bị người phụ nữ kia mê hoặc thì có”

“Chị Phương, chị đi đi, đưa Vân Nhi về nhà họ Nguyễn Cao, phải để cho nó cắt.

*Ông chủ, như vậy có vẻ không được ổn lắm…”

Chị Phương cũng hiểu rõ tính tình của Nguyễn Cao Cường, anh ấy nhìn qua thì có vẻ rất tôn trọng, nghe theo sự sắp đặt của ông chủ, nhưng một khi đã động đến những người và những việc mà anh ấy quan tâm, sẽ không thể nói chuyện dễ dàng với anh ấy như vậy đâu.

Ông cụ lạnh lùng nhìn cô ấy: “Thế nào? Đến cô cũng không chịu nghe lời tôi nữa sao?”

Chị Phương hoảng hốt, vội vàng nói: “Không, không… Vậy tôi sẽ làm như những gì ông nói”

Nam Thùy Dương cúi đầu, khóe miệng không phát hiện hơi cong lên, chỉ cần ông cụ vẫn đứng về phía cô ấy, cô ấy sẽ không phải lo lắng về việc Nguyễn Cao Cường đòi ly hôn với mình.

Đào Hương Vi thức dậy từ rất sớm, bỗng nhiên ngồi bật dậy khỏi giường, nhớ đến chuyện Nguyễn Cao Cường tối hôm qua đã qua đêm ở đây, vẫn còn đang ở bên phòng của con gái.

Cũng không biết anh ấy có ngủ được không?

Kỳ lạ, sao cô ấy phải quan tâm xem anh ấy ngủ ngon hay không?

Cô ấy mặc áo khoác, muốn đến phòng con gái xem thử, nhưng vừa ra khỏi cửa cô ấy đã ngửi thấy mùi khét lẹt, còn có âm thanh từ trong bếp truyền đến.

Chẳng lẽ mới sáng sớm Hoàng Công Thành đã tới đây làm bữa sáng cho bọn họ?

Cô ấy bước vào bếp, còn chưa nhìn thấy bất cứ ai đã ngay lập tức nói: “Công Thành…” Chỉ khi đến cửa bếp cô ấy mới phát hiện ra đó không phải là Hoàng Công Thành.

“Anh? Anh đang làm gì thế?” Vậy mà lại là Nguyễn Cao Cường?

Người đàn ông này quay lưng về phía cô, không biết đang loay hoay nấu món gì.

Cô ấy lại gần một chút mới thấy trong chảo vẫn còn đang ốp la ba quả trứng…

“Anh đang làm bữa sáng sao?” Có vẻ như anh ấy không giỏi làm mấy việc như này lắm.

“Ừ.” Người đàn ông này trả lời.

Đào Hương nhìn anh ấy nghiêm túc làm ốp la trứng, còn rất thận trọng, không nhịn được cười.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.