Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Chương 902



Lúc về đến nhà Đào Hương Vi có hoi ngẩn ngơ, dường như lời nói của Hoàng Công Thành vẫn còn vang lên bên tai.

Trước khi xuống xe, anh đã nói với cô: Em có thể từ chối anh, nhưng em không thể ngăn việc anh thích em.

Cho đến bây giờ, cô còn không dám tin vậy mà Hoàng Công Thành lại thích cô?

Cái này. .. Làm sao có thể chứ?

“Mẹ, mẹ đã trở về” Vân Nhi cắt đứt suy nghĩ của cô, thậm chí dọa cô nhảy một cái.

Cô lấy tinh thần lại, đi về phía con gái, sờ đầu cô bé: “Ừm, con ăn tối chưa?”

Vân Nhi gật đầu: “Đã ăn rồi.’ Hình như nhận thấy con bé có cái gì, đánh giá mẹ mình rồi nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không, hình như: trạng thái mẹ không được tốt lắm.”

Đào Hương Vi sờ lên mặt mình, suy nghĩ của cô đều viết lên mặt sao?

Cô thở dài một hơi sau nói: “Trước kia con đã nói đúng một chuyện.

“Chuyện gì?”

Cô nhìn con mắt của con gái, vẫn là kể chuyện của Hoàng Công Thành cho cô bé nghe.

“Hôm nay chú Hoàng đã nói rõ với mẹ, chú ấy nói là thích mẹ”

Trong mắt Vân Nhi phát ra tia ánh sáng: “Thật? Con đã nói là không có nhìn lầm, chắc chẳn chú ấy rất thích mẹ!” Sau đó con bé hỏi: “Vậy mẹ đồng ý chú ấy sao?”

Đào Hương Vĩ lắc đầu: “Không có, chú ấy thích, không có nghĩa là mẹ cũng thích chú ấy”

“Vậy không phải chú ấy sẽ rất buồn sao? Thật ta chú Hoàng rất t có thế nói là lên được phòng khách xuống được phòng bếp, đối xử v‹ mẹ cũng tốt.”

“Con cảm thấy chú ấy có tốt hơn ba con không?” Đào Hương Vi hỏi thẳng một câu như vậy.

“Nếu so với ba, đương nhiên chú ấy không tốt bằng ba, trong lòng con, cho dù ba không biết nấu ăn, nhưng ba là ba của con, cho nên ba vẫn là tốt nhất.”

Vân Nhi nghiêng đầu nhìn cô: “Mẹ, tại sao mẹ lại muốn so sánh ba với chú Hoàng? Có phải trong lòng mẹ ba là người tốt nhất không?”

Tên Nguyễn Cao Cường kia…

Đột nhiên nghĩ đến chuyện xảy ra ở văn phòng vào hôm nay, đến anh không hề kiêng ky đi vào phòng tắm giúp cô kéo khóa chiếc váy.

Cho nên… Tại sao anh lại có thể tự nhiên làm chuyện thân mật như vậy?

Khó trách Nam Thùy Dương thấy được sẽ hiểu lâm, cô bị cái tát này nói oan cũng oan, không oan cũng không oan.

“Mẹ, hình như mặt của mẹ hơi sưng?” Đào Vân Nhi thấy được sự khác thường, nhìn chằm chăm mặt của cô.

Trong mắt của Đào Hương Vi lóe lên: “Hôm nay ở chỗ làm mẹ không cẩn thận đụng phải, không có việc gì” Cô buông con gái ra rồi tiếp tục đi vào phòng: “Không phải con làm bài tập sao? Có muốn mẹ dạy con không?”

“Không cần, con đã làm xong bài tập.” Việc học của Vân Nhi luôn xuất sắc, không cần người lớn quan tâm.

“Vậy mẹ đi tắm” Cô phải nhanh chóng thay chiếc váy đắt tiền này ra.

“Cái gì? Vậy mà bọn họ ở trong công ty…” Mẹ Nam nghe con gái kế chuyện đã nhìn thấy ở văn phòng, liền cực kỳ tức giận.

“Không biết xấu hố! Thật sự là không biết xấu hổ!” Mẹ Nam mở miệng ra mắng: “Mẹ đã nói Đào Hương Vi trở về chính xác là không phải đèn cạn dầu! Chắc chắn cô ta có mục đích, cô ta muốn cướp Cao Cường với conl”

Nam Thùy Dương lau nước mắt: “Mẹ, bây giờ con phải làm sao?

Con nói anh ấy về nhà, còn đã nói xin lỗi với anh, nhưng bây giờ anh vẫn không trở về.”

Cô rất là lo lắng, luôn cảm thấy một giây sau anh sẽ bị Đào Hương Vi cướp đi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.