Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Chương 812



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 812: “Nguyễn Cao Cường, anh là nhà đầu tư lớn nhất?”

Đào Hương Vi đã không do dự và ký hợp đồng biểu diễn với đạo diễn Lý dưới sự chứng kiến của Phạm Văn Đồng.

Bộ phim bắt đầu quay một tuần sau đó, đạo diễn Lý đưa kịch bản cho cô và yêu cầu cô về nhà xem lại thật kỹ.

Sau khi ra khỏi quán trà, Phạm Văn Đồng lái xe đưa Đào Hương Vi về nhà.

Sau nửa tiếng, xe đã đến nơi cô ở.

“Dù anh có muốn nghe hay không nhưng em vẫn muốn nói lời cảm ơn vì chuyện hôm nay” Cô giơ kịch bản trong tay lên và nói với anh.

Phạm Văn Đồng mỉm cười với cô, nhưng lần này anh ta lại hào phóng nhận lời cảm ơn của cô: “Được rồi, khi nào có thời gian thì mời anh đi ăn tối “Chuyện này dễ thôi, anh chờ đi” Anh ta có thể tiếp nhận lòng biết ơn của cô thì trong lòng cô cũng cảm thấy thoải mái, cô không cần phải luôn cảm thấy mình nợ anh ta.

Phạm Văn Đồng gật đầu: “Bộ phim của đạo diễn Lý sắp bấm máy.

Em về nhà và dành thời gian đọc kịch bản, anh không làm phiền em nữa. Nếu em có việc gì thì gọi điện thoại cho anh”

“Ồ, đây là lần đầu tiên em đóng phim hài, em thật sự nên về ôn lại”

Đào Hương Vi vẫy tay với anh ta sau khi xuống xe, rồi đi thẳng lên lầu.

Phạm Văn Đồng tiếp tục nhìn cô, đáy mắt lóe lên một tia phức tạp.

Cho đến khi bóng dáng của cô biến mất thì anh ta mới khởi động xe rồi rời đi.

Sau khi Đào Hương Vi đã chuẩn bị đầy đủ thì ngày bấm máy quay cũng đã đến.

Lúc này, chuyên gia trang điểm đã trang điểm cho cô, Phương Thảo đi theo cô đến địa điểm ghi hình.

Cảnh đầu tiên là cảnh diễn tay đôi của cô và nam chính, Đào Hương Vi đang chăm chú đọc kịch bản, mặc dù đã học thuộc lời thoại nhưng cô sợ rằng lát nữa sau khi bắt đầu quay thì cô sẽ quên lời nên chỉ có thể đi đọc lại nhiều lần để học thuộc.

Nam chính cũng đã chuẩn bị xong, phó đạo diễn gọi mọi người vào vị trí của mình, cảnh quay đầu tiên sẽ bắt đầu ngay lập tức.

Đúng lúc này lại có tiếng động vang lên, những người ban đầu đứng vây quanh địa điểm quay phim cũng chủ động rời đi.

Đạo diễn quay đầu nhìn thì thấy Nguyễn Cao Cường và Mộ Dung Bạch cùng xuất , anh mặc một bộ đồ vest được may thủ công, khí chất sang trọng trời sinh khiến người ta bất giác nhường đường cho anh.

Giám đốc Lý nhìn thấy người đến thì nhanh chóng đứng dậy chào hỏi: “Tổng giám đốc Cường, sao anh lại ở đây?”

“Tổng giám đốc Cường biết hôm nay anh khai máy nên đến đây xem thử” Mộ Dung Bạch nói.

*Ồ, thật sự hoan nghênh” Thậm chí đạo diễn Lý còn để anh ngồi vào ghế đạo diễn.

Sau khi ngồi xuống, Nguyễn Cao Cường bắt chéo đôi chân dài một cách rất tự nhiên rồi đưa mắt nhìn quanh, dường như vô tình lướt qua Đào Hương Vi đang đứng cách đó không xa, sau đó anh vội vàng nói: “Sắp bắt đầu quay rồi sao?”

“Vâng” Đạo diễn Lý đáp.

Giọng điệu này vừa nghe đã biết là không chào đón anh.

Nguyễn Cao Cường bắt gặp ánh mắt của cô, dáng vẻ như đang cố nhịn cười.

“Sao cô lại nói chuyện với Tổng giám đốc Cường như thế này? Anh ấy là nhà đầu tư lớn nhất trong bộ phim này của chúng ta. Cô phải lịch sự với anh ấy” Đạo diễn Lý nhanh chóng nói với cô.

Đào Hương Vi nghe thấy vậy đã tức giận mà không có chỗ trút, mà thái độ đối với Nguyễn Cao Cường thậm chí còn tệ hơn: “Anh là nhà đầu tư lớn nhất? Nguyễn Cao Cường, cuối cùng anh có thôi đi không?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.