Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Chương 688



Chương 688: Ba mẹ cô ta đã hại chết ba mẹ con

Dạ Hữu Khánh nhìn thấy lòng căm thù sâu sắc trong mắt Lãnh Thiên Khuê, anh biết ngay.

bây giờ cô chỉ muốn giết chết anh.

Trước kia trong mắt cô chỉ có hạnh phúc và tự hào, cô chưa từng biết buồn là gì, lúc đó nụ cười của cô sáng hơn ánh mặt trời, là nụ cười mê hoặc lòng người.

Anh nghĩ rằng sẽ không bao giờ được nhìn thấy đôi mắt trong sáng và khuôn mặt tươi cười duyên dáng như vậy nữa, trong lòng không khỏi có chút nhói đau.

Anh ấy mặt mũi căng thẳng nên đã không trả lời câu hỏi của Lâm Hương Giang, thay vào đó, anh ấy nhìn cô của mình và nói với bà ta: “Đi thôi, chúng ta đưa cô ấy đến chỗ nhà điều chế mùi hương, tâm trạng của cô ấy không tốt, bây giờ nói thêm gì với cô ấy cũng là vô nghĩa”

“Dạ Hữu Khánh! Hay là anh hãy giết tôi đi, còn chuyện muốn tôi đồng ý kết hôn với anh thì anh nghĩ cũng không cần nghĩ đến nữa đâu, anh không xứng!” Lãnh Thiên Khuê đã kiềm chế sự đau đớn của mình, nhìn anh ta với vẻ cay đắng.

Dạ Hữu Khánh chưa kịp lên tiếng thì Dạ Tuyết Hoa đã nhìn chăm chăm vào cô ta chế giêu: “Cô cho rằng cô vẫn là cô chủ lớn sao?

Hữu Khánh bây giờ đã là thiếu chủ của Đế quốc Phong Vinh, cô mới là không xứng với anh ta, hiểu không?”

“Ôi trời! Thiếu chủ gì chứ, anh ta là một tên trộm lòng lang dạ sói. Anh ta đã ăn cắp mọi thứ của nhà họ Lãnh chúng tôi và tự xưng là thiếu chủ. Trên đời này không còn ai là vô liêm sỉ hơn anh ta đâu!” Lãnh Thiên Khuê càng lúc càng chửi rủa nặng nề.

Dạ Hữu Khánh không tức giận, nhưng Dạ Tuyết Hoa tức giận đến mức muốn thắt chặt hơn những sợi dây xích đó, khiến cô ấy phải chịu đau đớn thêm một lần nữa.

“Cô, đừng tranh cãi với cô ta nữa. Cô ta chỉ đang muốn chọc tức chúng ta thôi” Dạ Hữu Khánh đưa tay kéo lấy cô mình và nhân tiện đưa bà ta ra ngoài, đồng thời nói với Hương Giang, “Tôi giao chỗ này lại cho cô nhé, tôi hy vọng cô sẽ làm cho mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn. “

“Sao lại kéo cỡ? Hôm nay cô phải dạy cho nó một bài học nhớ đời, nếu không nó còn tưởng mình là cô chủ lớn gì gì đó ..” Dạ Tuyết Hoa nhất định không chịu rời đi, mà đòi phải xử lý Lãnh Thiên Khuê.

Dạ Hữu Khánh đã cố gắng rất nhiều để đưa được cô của mình ra ngoài, và mãi đi ra đến sảnh thì anh mới buông bà ta ra.

“Hữu Khánh, sao cháu không để cô dạy dỗ con nhỏ đó?” Bà ta tức giận hỏi.

“Cô à, cô không thấy cô ta đã bị thương nặng đến vậy sao?” Anh cau mày.

Dạ Tuyết Hoa sau khi nghe những lời đó thì không nói thêm gì nữa, mà tiến đến phía trước mặt anh ta, nhìn chăm chãm vào anh ta.

“Cô nhìn cháu làm gì?” Dạ Hữu Khánh không quen bị nhìn từ khoảng cách gần như vậy, liền lùi về phía sau.

“Cháu cảm thấy đau lòng sao?” Dạ Tuyết Hoa hỏi với thái độ lạnh lùng.

Dạ Hữu Khánh ánh mắt hơi sáng lên, nhưng rất nhanh sau đó đã che đi cảm xúc của mình, nói với khuôn mặt không biểu cảm “Cháu chỉ không muốn cô ấy chết thôi.”

Dạ Tuyết Hoa khịt mũi: “Cũng đúng, cô ta từ nhỏ đã được chiều chuộng rồi, nếu như lỡ chẳng may không chịu được mà đứt hơi chết thì cũng sẽ phiên phức to đấy, mặc dù cô ta cũng chẳng có lợi ích gì đối với chúng ta.”

Dạ Hữu Khánh khuôn mặt lại trở nên căng thẳng, sau khi im lặng một lúc mới nói: “Thà để cô ta đi, cho dù không có cô ta, cháu vẫn có thể có được Đế quốc Phong Vinh”

“Cháu có biết mình đang nói gì không?”

Dạ Tuyết Hoa không khỏi sửng sốt.

“Cháu không muốn phải dựa vào phụ nữ….

“Cô cũng không muốn cháu phải dựa vào cô ta, nhưng cô ta là cô chủ lớn của Đế quốc Phong Vinh, cái chết của cha mẹ cô ta có liên quan đến cháu, việc cháu thừa kế vị trí này là không chính đáng. Nếu cháu không cưới cô ta, làm thế nào cháu có thể bịt được miệng của những người đang phản đối cháu chứ? Làm thế nào cháu có thể thật sự tiếp quản toàn bộ đế quốc?”

Người ngoài đều biết anh ta là thiếu chủ mới của Để quốc Phong Vinh, tất cả đều do anh ta quản lý, nhưng vẫn còn một bộ phận khá lớn quyền lực vẫn chưa thật sự thuộc sự quản lý của anh ta.

Những quyền lực đó hiện đang nẫm trong tay một số người lớn tuổi cứng đầu, họ đều là những người được ba của Lãnh Thiên Khuê tin tưởng, nếu như chẳng phải vì họ không tìm được bằng chứng chứng minh cái chết của ba Lãnh Thiên Khuê có liên quan đến anh ta, e rằng anh ta sẽ không thể ngồi được vào vị trí này.

Giờ đây, chỉ cần anh ta kết hôn với Lãnh Thiên Khuê và trở thành con rể của nhà họ Lãnh, anh ta mới có thể nằm được toàn bộ quyền lực một cách nhanh chóng nhất.

Dạ Tuyết Hoa nhìn thấy anh ta đang mím môi, lạnh lùng nói: “Cô biết cháu cảm thấy xót cho cô ta, vì hai đứa con từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, nhà họ Lãnh đã nhận nuôi cháu, đối xử không tệ với cháu, nhưng cháu phải hiểu rõ vì sao họ lại đối xử tốt với cháu như: vậy”

Bà ta nhắm mắt gắn từng chữ: “Chắc chắn là do bọn họ tự cảm thấy xấu hố, vì họ là người đã hại chết ba mẹ cháu!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.