Tổng Tài Bá Đạo Là Cha Của Con Tôi

Chương 666



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 666: Để cô thất vọng rồi

Mẹ Nam lo lắng đi tới bên giường bệnh: “Vết thương trên mặt con đau hả? Có đau lắm không, có cần gọi bác sĩ đến không?”

Nam Vân giả vờ đau đớn thở ra một hơi: “Có thể là vết thương khi kín miệng lại thì sẽ đau như thế này, bây giờ không còn đau như vừa rồi nữa, không cần gọi bác sĩ Nguyễn Cao Cường lạnh lùng liếc nhìn Đào Hương Vi rồi hỏi: “Cô đến đây làm gì vậy?”

Đào Hương Vi liếc anh ta một cái, không trả lời anh ta, mà đi đến cuối giường nói với Nam Vân: ‘Vết thương của cô hồi phục như thế nào rồi?”

Cô ta chỉ là quan tâm một chút đến tình trạng vết thương của Nam Vân, nếu không thì cô ta không thể đến đây, cô ta cũng không muốn gặp mặt Nguyễn Cao Cường.

Nam Vân buông mắt xuống nói: “Cứ như thế thôi, dù sao bác sĩ nói cho dù lành rồi cũng sẽ để lại vết sẹo không thể xóa nhòa”

Cùng là phụ nữ với nhau, Đào Hương Vi vô cùng hiểu rõ được vẻ ngoài quan trọng như thế nào đối với phụ nữ, đặc biệt cô ta còn là một ngôi sao nữ thì nhan sắc lại càng quan trọng hơn nữa.

Cô ta cũng không khó để hiểu được tại sao Mẹ Nam lại lo lắng rằng Nam Vân sau này sẽ không thể kết hôn.

“Cô nói cho tôi biết cần phải tốn bao nhiêu chỉ phí điều trị. Tôi có thể trả một nửa” Đào.

Hương Vi không phải phô trương, mà là chịu trách nhiệm mà bản thân nên chịu.

Nam Vân ngạc nhiên nhìn về phía cô ta, đầy sự khó hiểu: “Cô định trả chỉ phí điều trị cho tôi sao?” Là đang chỉ trả tiền cho fan của Cô ta sao?

“Ừ” Đào Hương Vi gật đầu.

“Không cần, tôi sẽ lo liệu hết tất cả trị liệu cho cô ấy” Nguyễn Cao Cường trực tiếp thay Nam Vân từ chối cô ta.

“Cảnh ngộ của cô ta không thể nói là không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ là gánh chịu một phần trách nhiệm của tôi mà thôi.

“Nếu như muốn tính như thế, cô phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về chuyện này, cô nên trả hết tất cả các khoản chỉ phí điều trị”

Nguyễn Cao Cường cắt lời cô ta.

Cô ta nói như vậy không phải muốn chọc anh ta tức chết sao?

Khuôn mặt đẹp trai khôi ngô của Nguyễn Cao Cường lập tức tối sầm lại, nghiến chặt răng nói: “Quả thật đáng tiếc, để cô thất vọng rồi: Đào Hương Vi không tranh cãi với anh ta nữa, mà trực tiếp nói với Nam Vân: “Cứ quyết như thế này đi, tôi sẽ trả một nửa chỉ phí điều trị của cô”

Sau đó cô ta liền nhìn đồng hồ, Phạm Văn Đồng: “Chúng ta đi thôi.”

Phạm Văn Đồng gật đầu: ‘Suýt nữa thì tôi quên mất. Buổi chiều chúng ta còn có bìa tạp chí phải chụp, thời gian có chút vội rồi”

Anh ta nói xong rồi nhìn về phía Nguyễn Cao Cường và cố ý hỏi: “Tổng giám đốc Cường, lần này anh sẽ không đi ngăn cản tôi và Hương Vi chụp tạp chí nữa đấy chứ?”

Không đợi cho Nguyễn Cao Cường kịp miệng, anh ta đã vỗ trán của mình nói tí “Đúng rồi, tôi lại quên rồi, Hương Vi đã chấm dứt hợp đồng với anh, anh không thể quản cô ấy nữa. “

Đào Hương Vi liếc nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Nguyễn Cao Cường, không hiểu tại sao.

Phạm Văn Đồng lại phải nói những điều này để chọc tức anh ta.

Cô ta duỗi tay kéo anh ta đi: “Đi thôi.”

“Đi đi đi, đi thôi” Phạm Văn Đồng không khỏi nhếch môi khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Nguyễn Cao Cường Chỉ là anh ta mới bước vài bước lại nói với Nguyễn Cao Cường: ‘À, còn có một chuyện nói ở phải nói với anh. Tiếp theo Hương Vì sẽ ký với phòng làm việc của tôi. Sau này, cô ấy sẽ là người bên phe của rước khi anh ức hiếp cô ấy, hãy suy nghĩ kỹ về hậu quả rồi hãng làm.

Ánh mắt Nguyễn Cao Cường đông cứng lại, cô ta muốn ký với phòng làm việc của Phạm Văn Đồng?

Bọn họ chấm dứt hợp đồng cũng chưa được bao lâu, thì cô ta đã nóng lòng muốn vào phòng làm việc của Phạm Văn Đồng như vậy rồi sao?

Phải nói ban đầu cô ta không có suy nghĩ như vậy, anh ta thật sự không tin!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.