Tôi Có Hệ Thống Bói Toán

Chương 66



“Cần anh giúp gì không?” Trần Sơ thấy cô gái kẹt trong TV một lúc lâu, anh đi đến, quan tâm chìa tay ra.
“Không… Không cần.” Lâm Xuân xua tay trong vô thức, cô thả lỏng tay, cơ thể mất trọng tâm, suýt nữa thì rơi từ TV ra ngoài.

May mà cô phản ứng nhanh, mau chóng nắm lấy khung TV để đứng vững.
Bàn tay Trần Sơ sắp chạm vào vai cô bỗng ngừng lại, âm thầm thu tay về.
“Em xin lỗi, làm phiền anh rồi, em… Thật ra em đi nhầm ạ.” Lâm Xuân cuống cuồng giải thích.
“Đi nhầm?” Này mà cũng đi nhầm được?
“Vâng… Do Sadako đấy, em phải đến chỗ khác nhưng không hiểu sao Sadako lại tới đây.” Lâm Xuân nói.
Xuân Tương nói láo, rõ ràng không phải đi nhầm.
Im đi, dù gì bà mới là người muốn đến, nói thế cũng có sai đâu.
“Thế nên là do Sadako đi nhầm.” Trần Sơ hiểu ra.
“Đúng, Sadako nhầm đường đấy ạ.” Đàn anh thông minh quá, em chắc chắn không có ý định lẻn vào nhà anh đâu.
“Bọn em định đi đâu?” Trần Sơ hỏi.
“Bọn em định… Đàn anh, em có việc gấp, phải đi trước đây.” Lâm Xuân nhớ đến chuyện của Lâm Song Ngọc, không nói chuyện với Trần Sơ nữa, cô rụt người lại, chui vào trong TV.
“…” Trần Sơ nhìn màn hình TV quay trở lại như ban đầu, ngửi thấy mùi lẩu thoang thoảng trong không khí, anh khẽ cười: “Lần sau phải nhắc em ấy, vừa ăn lẩu xong đừng bò TV.”
Mặc dù Sadako đòi hỏi nhiều nhưng vẫn rất giữ lời, sau khi Lâm Xuân lùi vào TV, hành lang không gian mới đã mở ra, cô bước đến, đi được mười mấy giây đã thấy một cánh cửa xuất hiện.
Lâm Xuân lấy thước của bậc hiền triết ra, chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi mới ló đầu nhìn ra ngoài.

Quan sát một lúc, xác định trong phòng không có ai thì cô mới bò ra ngoài.
Đây là phòng chiếu phim tại gia đặc biệt, trong phòng không có bất kỳ thiết bị điện nào khác ngoại trừ một chiếc TV màn hình cực lớn và hai dàn âm thanh thoạt nhìn có vẻ đắt tiền, thậm chí không có cả cửa sổ.

Trên bốn mặt tường còn gắn cả đệm cách âm.
Sau khi quan sát, Lâm Xuân tìm thấy thứ gì đó tựa như cánh cửa bí mật nằm ở bên phải ghế sofa da, cô thử vặn cửa và nó đã mở ra một cách trơn tru, ngay khi cánh cửa hé mở, cô đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Lâm Song Ngọc đang tắm?
Tuy không nhìn thấy người, nhưng căn phòng bên ngoài rõ ràng là phòng ngủ cho phụ nữ, hơn nữa, chiếc TV mà Sadako định vị sẽ là cái gần người trong cuộc nhất.

Vậy nên chủ nhân của căn phòng này chỉ có thể là Lâm Song Ngọc.
Dù trong thâm tâm đã chắc chắn như vậy, nhưng để cho an toàn, Lâm Xuân vẫn lẻn vào phòng, khi thấy bức ảnh của Lâm Song Ngọc được đặt trên bàn trang điểm thì mới yên tâm hẳn.
Hệ thống không nhắc nhở rằng nhiệm vụ đã thất bại, điều này có nghĩa là Lâm Song Ngọc vẫn chưa bắt đầu nguyền rủa, vậy tóc của Tống Nhiễm Nhiễm đang ở đâu?
Ngay khi Lâm Xuân đang định tìm tóc của Tống Nhiễm Nhiễm để giấu đi, tiếng nước trong phòng tắm bỗng ngừng lại.

Cô phát giác, vội vàng trốn vào phòng thay đồ ở bên cạnh.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, Lâm Song Ngọc chỉ mặc áo choàng tắm đi tới bàn trang điểm rồi ngồi xuống.
“Mùi lẩu ở đâu ra đây?” Lâm Song Ngọc lầm bầm.
Lâm Xuân đờ người ra.
“Chắc chắn là dính mùi ở cửa nhà con chó chết Tống Nhiễm Nhiễm rồi, mùi ghê quá.” Lâm Song Ngọc kinh tởm cau mày lại, cầm lọ nước hoa đắt tiền trên bàn trang điểm, xịt mấy lần mới ngơi tay.
Mùi hương nồng nặc từ ngoài cửa bay vào, Lâm Xuân bị sặc mùi vội vàng bịt mũi lại, sợ mình sơ ý hắt hơi.
“Tống Nhiễm Nhiễm, chị không định nguyền rủa mày đâu, nhưng mày cứ muốn đi vào chỗ chết.” Giọng nói của Lâm Song Ngọc trầm trầm nhưng lại vô cùng độc ác.
Lâm Xuân dằn lại cơn khó chịu, thò mặt nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy trong tay Lâm Song Ngọc đã cầm một con búp bê từ bao giờ, từ hình ảnh phản chiếu trong gương, Lâm Xuân thậm chí còn thấy rõ gương mặt của con búp bê đó, nó có nét giống với Tống Nhiễm Nhiễm.
Trong thoáng chốc, Lâm Xuân đã tê dại cả đầu.
– Chị làm chị dâu mày không được à? Nhà chị không đủ giàu sao? Hay chị không tốt với mày? Tại sao mày cứ bảo anh mày đi xem mắt với con khác?
Tống Nhiễm Nhiễm còn quan tâ m đến việc anh trai mình đi xem mắt? Không đúng, vì Tống Nhiễm Nhiễm để anh mình đi xem mắt mà chị ta đã nguyền rủa cậu ấy?
– Mày biết chị thích Tống Uy đến mức nào không? Chị đã làm nhiều thứ cho anh ấy như thế, mãi mới được ở bên anh ấy nhưng tại sao mày lại ngăn cản anh chị yêu nhau? Vất vả lắm chị mới cuốn xéo được con đ ĩ An Lôi đi nhưng lúc nào cũng tòi ra mày.

Mà mày thì khác, mày là em gái ruột của anh ấy, chị không đuổi mày đi được, vậy thì mày hãy chết đi.
Giọng Lâm Song Ngọc bỗng trầm xuống, nói xong, không biết ả lấy từ đâu ra một cây kim bạc, đâm vào ngón tay mình.

Một giọt máu màu đỏ sẫm ẩn chứa sức mạnh nguyền rủa bắt đầu chảy ra từ đầu ngón tay.

Ả giơ tay lên, dòng máu dần nhỏ xuống ấn đường của búp bê.
“Dừng tay!” Lâm Xuân đi ra khỏi phòng thay đồ, dùng thước đặt câu hỏi: “Tại sao chị lại nguyền rủa Tống Nhiễm Nhiễm?”
Tuy rằng cố ý hỏi như vậy nhưng Lâm Xuân cảm thấy câu hỏi này thích hơn câu hỏi chị thích uống trà sữa bao nhiêu đường.
Lâm Song Ngọc sợ hết hồn khi thấy một người xuất hiện trong phòng thay đồ của mình, tay ả run run, con búp bê vải tuột khỏi tay, rơi bộp xuống đất.
“Mày là ai?” Ả hoảng hốt đứng phắt dậy, lùi lại ba bốn bước, đứng cách Lâm Xuân một khoảng.
Nhãi ranh, trả lời một nẻo, phạt mười thước.
“Trả lời câu hỏi của tôi, tại sao chị lại nguyền rủa Tống Nhiễm Nhiễm?” Lâm Xuân hỏi tiếp.
“Tao đã gặp mày rồi…” Mùi lẩu vẫn thoang thoảng trong không khí giúp cho Lâm Song Ngọc nhớ ra Lâm Xuân: “Hôm nay mày đã ăn lẩu với Tống Nhiễm Nhiễm trong nhà nó, mày cũng là người dị năng? Mày vào nhà bằng cách nào?”
“Chị không cần biết tôi vào nhà bằng cách gì, chị chỉ cần biết, tôi có thể đi vào và xử chị bất cứ lúc nào.” Lâm Xuân nói với vẻ bí hiểm.
Nét mặt Lâm Song Ngọc đanh lại, lẳng lặng dịch về phía sau, định lùi ra cửa để chạy thoát thân.
“Đưa tay ra.” Định bỏ trốn trước mặt ông Mạnh Tử ư?
Lâm Song Ngọc hoảng sợ, ả nhận ra tay phải của ả đã bị nâng lên mà ả lại không thể khống chế được, cứ thế chìa tay về phía Lâm Xuân.
“Mày…” Cùng là người dị năng nên Lâm Song Ngọc có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh to lớn đang điều khiển cơ thể ả và khiến ả không thể chống cự.
Dù cố trốn thoát nhưng vẫn thất bại, giơ tay cũng nhanh, nhìn qua đã thấy là cấp D.
Chỉ với hành động vươn tay của ả, Lâm Xuân đã đánh giá được cấp bậc của Lâm Song Ngọc.

Cấp D, cũng gọi là đủ tư cách để bước vào không gian con, nhưng không biết đã bị nó hút vào lần nào chưa.
Nhận thức được sức mạnh chênh lệch giữa hai bên, Lâm Song Ngọc biết bản thân mình sẽ không thoát được, ả lấy hơi, hét lên: “Cứu…”
Vừa mới cất lên được chữ “cứu”, trước mắt ả đã tối sầm lại, đến khi nhìn lại được, ả phát hiện mình không còn ở trong phòng nữa mà xuất hiện tại một hành lang tăm tối.
Đúng, trước khi ả hô cứu mạng, Lâm Xuân đã lôi ả vào hành lang không gian.

Với những chuyện có thể giải quyết được bằng vũ lực, cô sẽ không làm phiền cảnh sát.
“Đây là đâu?” Nỗi sợ hãi không thể che giấu được trên gương mặt Lâm Song Ngọc.

– Còn la nữa, tôi sẽ nhốt chị ở đây cả đời đấy biết chưa?
Sức mạnh khổng lồ cùng với hoàn cảnh xa lạ khiến Lâm Song Ngọc rối bời, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Lâm Xuân thấy chiêu doạ rồ đạt được hiệu quả, bấy giờ mới dẫn Lâm Song Ngọc ra khỏi TV.

Chẳng còn cách nào khác, hành lang không gian do Sadako mở ra không thể ở lại lâu được, cô phải đi ra.

Sau khi ra ngoài, Lâm Song Ngọc chưa kịp phản ứng, Lâm Xuân đã giơ thước lên đánh vào lòng bàn tay ả.
Chỉ trong tích tắc, tiếng thét thảm thiết vang vọng khắp căn phòng nhưng đã bị ngăn trở bởi tường cách âm, không gây ảnh hưởng đến mọi người ở bên ngoài.
Đúng là thiết bị của nhà giàu có khác, cái nào cũng sang xịn hết.
Lâm Song Ngọc nghiêm chỉnh hẳn lên sau khi bị thước đánh vào tay, nước mắt nước mũi tèm lem: “Tôi nói, tôi nói, vì Tống Nhiễm Nhiễm ngăn cản tôi và anh nó yêu nhau nên tôi mới nguyền rủa nó.”
“Cậu ấy không cho hai người yêu nhau nên chị mới nguyền rủa cậu ấy? Đáng lẽ chuyện này phải nói với Tống Uy chứ? Nếu Tống Uy bằng lòng cưới chị, ai mà cản được?” Mặc dù Tống Uy rất quan tâ m đến ý kiến của Tống Nhiễm Nhiễm, nhưng cậu ấy không phải người vô lí, nếu Tống Uy vẫn giữ vững lập trường, Lâm Xuân tin rằng, dù Tống Nhiễm Nhiễm có ghét Lâm Song Ngọc đi chăng nữa thì cậu ấy cũng sẽ không ngăn cản anh trai mình.
“Nó biết tôi thích Tống Uy, sợ tôi và anh sẽ yêu nhau nên đã khuyến khích bà Tống sắp xếp cho Tống Uy đi xem mắt.” Đến bây giờ, khi nhắc tới chuyện này, khuôn mặt Lâm Song Ngọc vẫn tràn ngập vẻ uất hận: “Tôi không thể để Tống Uy yêu người khác.”
“Lải nhải chuyện tình cảm từ nãy đến giờ nhưng Tống Uy cũng có thích chị đâu.” Lâm Xuân tưởng hai người có ý với nhau, Tống Nhiễm Nhiễm chia rẽ đôi lứa nên Lâm Song Ngọc mới hằn học với Tống Nhiễm Nhiễm đến như vậy, ngờ đâu là chị ta yêu đơn phương.
“Anh ấy sẽ thích tôi!” Lâm Song Ngọc nói chắc nịch.
Thật ra tôi cũng thấy hai người đẹp đôi lắm.
Lâm Xuân kìm nén lời chúc cho hai người sẽ bên nhau đến khi đầu bạc răng long, tiếp tục nói: “Thế nên cách mà chị thích Tống Uy đó là gi3t chết em gái người ta bằng lời nguyền.”
“Tôi cũng không muốn như thế, tôi nịnh hót nó lâu vậy rồi, tặng cả đống quà cho nó nhưng nó lúc nào cũng khinh thường, chỉ tay năm ngón.

Nó thà nói nói cười cười với con đi3m An Lôi còn hơn là nói một câu với tôi.

Nó còn nhất quyết muốn con khốn An Lôi làm chị dâu nó, tôi không để chuyện đó xảy ra được.” Khi Lâm Song Ngọc nhắc đến An Lôi, ả như bị cái gì đó k1ch thích khiến ả càng thêm điên cuồng, tựa như ả đã quên mất nỗi đau mà cây thước mang đến cho mình.
An Lôi? Nghe có vẻ là người yêu cũ của Tống Uy.

Lúc ăn tối, hình như Nhiễm Nhiễm đã nhắc tới, cậu ấy bảo thà để bạn gái cũ của anh trai làm chị dâu mình còn hơn là Lâm Song Ngọc.
Từ từ, dường như lúc nãy Lâm Song Ngọc cũng đã nói, ả vất vả lắm mới khiến An Lôi rời đi được?
“Cô đã làm gì An Lôi?” Lâm Xuân hỏi.
“Tôi chả làm gì cả, tôi chỉ để cho Tống Uy nhìn rõ bộ mặt thật của nó, nó là con đàn bà hám tiền, hư vinh, muốn được cưới vào nhà giàu.

Nó cố tình tiếp cận Tống Uy, hẹn hò với Tống Uy vì tiền của nhà họ Tống mà thôi.” Lâm Song Ngọc nói xong, bỗng cười phá lên một cách điên dại: “Tôi dùng biện pháp nho nhỏ cho Tống Uy thấy rõ bộ mặt thật của nó, để Tống Uy đá phăng nó đi, ha ha ha…”

Hoá ra bệnh thần kinh của Tống Uy phát tác là do bạn gái cũ, bởi vì bị người ta tổn thương nên bây giờ nhìn ai cũng… Ơ sai rồi, nếu người yêu cũ của Tống Uy là người ham tiền, Tống Uy rất ghét người ta thì tại sao Lâm Song Ngọc lại e dè cô ấy như thế?
Với lại, chuyện Tống Uy thích An Lôi đã chứng minh được rằng Tống Uy cũng không phải người quan tâ m đến thân phận và địa vị của người khác.

Anh và Tống Nhiễm Nhiễm là anh em ruột cùng cha cùng mẹ, được lớn lên trong môi trường giống nhau, thật vô lí khi có sự khác biệt về EQ lớn đến như vậy, đã thế anh còn không có gia giáo gì hết.

Dẫu bị bạn gái cũ giày xéo thì căng nhất cũng sẽ chọn người môn đăng hộ đối làm bạn đời của mình, chứ sao lại vứt bỏ hết những phép tắc mà mình đã được dạy bảo, không những vậy còn nhúng tay vào mối quan hệ bạn bè của em gái mình nữa.
Hồi trước Lâm Xuân nghĩ rằng bộ gen nhà họ Tống có vấn đề nên mới sinh ra cái loại người dấm dở như Tống Uy.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cô đã tìm ra được nguyên nhân vì sao gen lại bị đột biến rồi.
“Cô đã làm gì Tống Uy rồi?” Lâm Xuân hỏi theo suy đoán của mình.
“Tôi không làm gì hết!” Lâm Song Ngọc kích động chối đây đẩy như thể bị giẫm vào đuôi: “Tôi chỉ nói cho anh ấy biết, An Lôi là đứa lừa đảo, nó chỉ muốn lừa tiền của Tống Uy, muốn hoá kiếp chim sẻ thành phượng hoàng để kết hôn với con nhà giàu.

Tất cả những con chim sẻ nghèo hèn như An Lôi đến bên anh ấy đều vì tiền hết.

Chỉ có tôi, tôi có tiền, tôi mới yêu anh ấy thật lòng.”
“…” Đúng là bị thôi miên rồi.
Hồi ở sông Mộc Đới, Vua Bẩn đã từng nói, thầy nguyền rủa có thể thôi miên người khác.

Khi nghe Lâm Song Ngọc giãi bày, không khó để đoán ra được Tống Uy đã bị ả thôi miên, ả sử dụng dị năng, gieo rắc lời ám thị “Tất cả những con chim sẻ nghèo hèn như An Lôi đến bên anh đều vì tiền” vào tận đáy lòng Tống Uy, đến mức anh không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, mỗi khi gặp một người tương tự, anh sẽ vô tình sinh ra cảm giác ghét bỏ và đuổi người ta đi.
Vậy nên, mình bị Tống Uy khinh bỉ, ác cảm, nói này nói nọ ngay trước mặt, tất cả đều do người phụ nữ này mà ra?
Vì thế, thực ra Tống Uy cũng chỉ là nạn nhân?
Không được, chỉ cần nhớ đến thái độ mà Tống Uy trưng ra với mình, Lâm Xuân vẫn không chấp nhận nổi.
“Chị gái này, đầu óc chị có bị chập mạch không đấy, chị biết thôi miên thì làm cho Tống Uy thích mình là xong, sao cứ phải phức tạp như thế?” Lâm Xuân không thể hiểu được sóng não của Lâm Song Ngọc.
– Cô tưởng tôi không muốn à? Nhưng anh ấy thích con ả ti tiện An Lôi đó, tôi không sao thôi miên được.

Tôi chỉ có thể khiến chúng nó xích mích từng chút từng chút một, để cho Tống Uy thấy rõ bộ mặt thật của con đấy thôi.
Hiểu rồi, dù thôi miên thế nào cũng không thể khiến cho Tống Uy thích mình nên chị đã đổi cách thức, tiếp tục sử dụng thuật thôi miên và nguyền rủa, có lẽ còn thêm cả những thủ đoạn khác, liên tục tạo ra hiểu lầm để mài mòn tình cảm của bọn họ trong nhiều năm, cho đến tận khi cả hai chia tay nhau.
Ác độc làm sao..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.