Tôi Có Hệ Thống Bói Toán

Chương 63



Lâm Xuân tức điên lên, nếu không cáu thì cô chắc chắn sẽ không đốt tận hai mươi nghìn tệ.
Trộm người, còn dám nói cô trộm người, dám nói một thiếu nữ ngây thơ chưa biết mùi tình như cô đi trộm người ư???
Đấy là tiếng người à?
Vua Biển: Anh sai rồi, không dám cãi nữa, anh cho em hai mươi nghìn, không, cho em bốn mươi nghìn, nương tay tha cho anh đi mà.
Vua Biển vạ miệng là vậy nhưng anh nhận tội rất nhanh, hơn nữa anh cũng rất giỏi trong việc xin lỗi.
Lâm Xuân thấy Vua Biển sẽ cho mình bốn mươi nghìn tệ, cơn giận trong lòng cũng biến tan.

Đúng, sự tức giận của cô có thể nguôi ngoai chỉ với bốn mươi nghìn tệ.
Lâm Xuân: Anh chuyển tiền trước đi.
Vua Biển cũng không hề do dự, chuyển luôn bốn mươi nghìn tệ cho cô.
Bấy giờ, Trần Sơ bỗng nhắn: Bốn mươi nghìn tệ hơi không ổn lắm thì phải.
Vua Biển trả lời đúng chữ “Hiểu” rồi chuyển thêm hai chục nghìn nữa.

Nghĩa là, bốn mươi nghìn tệ không ổn, nhưng sáu mươi nghìn tệ thì ổn rồi.
Lâm Xuân nhìn màn hình điện thoại, đợi để lấy tiền, hãi đến mức mãi mà không khép được miệng.
Chuyển… Chuyển thật? Vua Biển giàu như thế sao?
Cũng phải, anh rất lắm tiền là đằng khác, anh đã lấy một nửa số đá sức mạnh mà bọn cô đã bòn trong toà Khoá Hồn, đây chính là bảy tám mục tiêu nhỏ đó, so ra, sáu mươi nghìn tệ có là gì đâu.
Nghĩ vậy, Lâm Xuân không do dự nữa, quyết định ấn thu tiền, chấp nhận “lời xin lỗi”.
Bấy giờ, Vua Bẩn lẳng lặng nhắn một câu: Cứ cảm giác cái giao dịch này có liên quan đến tao, thế mà tao chả nhận được cắc nào.
Mặc dù Vua Bẩn chẳng làm gì hết, nhưng anh vẫn rất khó chịu.
Lâm Xuân nghĩ lại, chuyện này thành công cũng nhờ sự uy hiếp của Vua Bẩn, dẫu mình không bảo anh ấy nguyền rủa thật, cũng không bị mất phí nguyền rủa, nhưng mình vẫn nên trả tiền cho nỗi vất vả của anh.

Vậy nên, cô đã phát lì xì vào nhóm để gửi lời cảm ơn đặc biệt đến Vua Bẩn.
Vua Bẩn nhận tiền ngay tức khắc, sau đó nhắn vào nhóm: 200 tệ, em hào phóng quá.
Lâm Xuân hơi ngượng: Không có gì ạ.
Vua Bẩn: Cũng thức thời đấy.
Lâm Xuân thấy tin nhắn, sững lại một lúc mới hiểu được, hoá ra Vua Bẩn bảo mình “hào phóng” là đang mỉa mình.
Cái anh này, sao cứ nói trào phúng thế nhỉ, có phải đấy là đặc tính dị năng của thầy nguyền rủa không? Cơ mà mình kiếm được tận sáu mươi nghìn, cho Vua Bẩn cho 200 thì cũng không ổn thật.
Ngay khi Lâm Xuân đang do dự mình có nên bơ luôn cái sự cay nghiệt của Vua Bẩn hay gửi thêm cho anh ít tiền thì Trần Sơ đã lên tiếng.
Sơ: @mọi người, đúng rồi, lần trước tôi đã mua rất nhiều đồ trong buổi đấu giá, bao giờ mấy người trả phí cho tôi đây?
Thanh Không: …
Vua Biển: …
Trả phí? Anh Trần Sơ mua đồ hộ người khác cũng lấy phí hả? Phải rồi, nếu anh Trần Sơ không ở đó, tổ sáu sẽ chẳng có tư cách được tham gia buổi đấu giá, huống chi là trong quá trình đấu giá, các tổ khác không dám ra giá vì e ngại trước thực lực của anh nên họ tiết kiệm được rất nhiều tiền.

Phụ phí của anh Trần Sơ phải đắt lắm nhỉ?
Vua Bẩn: …
Vua Bẩn không nói gì nữa, rất biết điều gửi lì xì vào trong nhóm.
Trần Sơ ấn nhận tiền, trả lời ngay: 200 tệ, cậu hào phóng quá.
Vua Biển: cười như điên.jpg, đập bàn cười như điên.jpg, cười lăn cười bò như con điên.jpg
Ba phát cười như điên, phô bày trọn vẹn khoảnh khắc Vua Biển cười trên nỗi đau khổ của người khác.
Lúc này Lâm Xuân mới hiểu ra, Trần Sơ nhắc đến phụ phí không phải để lấy tiền mà anh đang ra mặt giúp cô.

Dù thâm tâm cô thấu tỏ rằng, Vua Bẩn chỉ quen thói độc miệng vậy thôi, giống kiểu vạ mồm của Vua Biển, chứ Vua Bẩn sẽ không đòi tiền cô thật, và chẳng ai lại ghét bỏ cảm giác được bảo bọc như này.
Lâm Xuân cầm điện thoại, sự ấm áp đong đầy cõi lòng cô.
Xuân Tương~, mình bò qua cảm ơn đi.
Mình nên nói lời cảm ơn thật, gượm đã… Ai lại bò qua để nói cảm ơn hả, cái kiểu ra sân gì đấy?
“Sao dạo này chị nói nhiều thế? Chị nói chuyện không mất phí à?” Lâm Xuân đã muốn hỏi điều này từ lâu rồi, cô nhận ra Sadako rất lắm lời kể từ khi thăng cấp.
Hệ thống tặng chị một món quà, trong vòng một tháng, nói chuyện được giảm giá 10%.
Giảm giá 10%, thảo nào tháng này Sadako nói lắm quá trời.

“Hệ thống ki bo như thế, sao tự dưng lại phóng khoáng quá vậy?” Cho dù chỉ giảm giá 10% nhưng đó vẫn là quà, điều này khác hẳn với hình tượng bủn xỉn của hệ thống.
Chắc là vì chị trả tiền phụ phí cao quá.
“…” Cái phụ phí của bà là cướp từ tôi chứ còn gì nữa.
Không được, không thể nghĩ đến chuyện này nữa, cứ nghĩ đến là tức điên người.
Bị Sadako cắt ngang, Lâm Xuân quên mất mình phải nhắn tin cho Trần Sơ để cảm ơn anh, bây giờ trong nhóm đã nhắn sang chuyện khác, mình nhắc lại cũng không ổn lắm.
Thôi, mình nhớ trong lòng là được rồi.
Thanh Không: Em đưa Từ Phi Hàng về thành phố Tấn à?
Lâm Xuân vội đáp: Không á, em dẫn ảnh đến thành phố Hải.
Thanh Không: Vì sao?
Lâm Xuân hơi ngượng: Em sợ bọn Lửa Xanh tìm ra em.
Sơ: Thông minh lắm.
Thanh Không: Thông minh thật.
Vua Bẩn: Cũng có não đấy.
Lâm Xuân: Không khen được thì im đi mà!!
Vua Biển: Thật ra cũng không phải lo quá đâu, năng lượng trên người Lâm Xuân dao động yếu như vậy, ai mà nghĩ được con bé là người Từ Phi Hàng.

Nếu bọn mình không quen Lâm Xuân thì bọn mình cũng không nhận ra được đâu.
Thanh Không: Đó là trước kia, giờ không chắc đâu.
Vua Biển: Cũng đúng, Lâm Xuân thăng cấp rồi.

@Lâm Xuân, em hấp thu bao nhiêu đá sức mạnh rồi?
Lâm Xuân: Hấp thu hết chỗ đá mang ra khỏi toà Khoá Hồn rồi.
Thanh Không: …
Vua Biển: …
Vua Bẩn: …
Sao toàn dấu ba chấm thế này?
Trần Sơ nhìn thấy câu trả lời của Lâm Xuân, không kìm được mà phải cau mày.

Mặc dù anh khuyến khích Lâm Xuân hãy hấp thu đá sức mạnh để thăng cấp, nhưng mới hơn nửa tháng thôi mà, cô lại hấp thu hết rồi.

Vấn đề là, nhiều đá sức mạnh như thế, cô hấp thu hết kiểu gì?
Sơ: Giờ em thấy thế nào? Kinh mạch trong cơ thể có gì bất thường không?
Bất thường?
Kết hợp lời nói của Trần Sơ cùng với sự phản ứng của mọi người, Lâm Xuân lờ mờ hiểu ra.

Có lẽ hấp thu đá sức mạnh phải là một quá trình chậm rãi, trong mắt mọi người, việc mình hấp thu nhiều đá sức mạnh trong thời gian ngắn như thế là một chuyện vô cùng bất thường.
Cô đắn đo một lúc rồi trả lời: Lúc đầu có hơi khó chịu, nhưng vừa nãy em đi sang nước F nên giờ cũng đỡ hơn nhiều.
Trần Sơ thở phào nhẹ nhõm: Có lẽ vì em đi xa, tiêu hao năng lượng đang chất đống trong kinh mạch.

Nhưng cũng không lơ là được đầu, ngày mai anh sẽ qua kiểm tra kinh mạch giúp em.
Ngày mai? Ngày mai mình rủ Tống Nhiễm Nhiễm đi shopping rồi.
Lâm Xuân: Ngày kia được không anh? Mai em đi chơi với bạn, chắc phải khuya mới về.
Chuyện này phải làm càng sớm càng tốt, Trần Sơ ngẫm nghĩ, hỏi lại cô: Bây giờ anh qua được.
Bây giờ?!
Lâm Xuân hoảng loạn nhảy bật ra khỏi sofa.

Anh đến ngay bây giờ? Nhưng mình vẫn đang mặc đồ ngủ, nhà bừa bộn, toàn hộp đồ ăn ngoài, xong còn chưa vứt rác.

Không được, không thể để anh tới nhà mình.

Bọn mình bò qua đi gái ơi.
Sadako lại xuất hiện.
Đúng, chúng ta có thể bò qua.
Lâm Xuân vô thức nhắn lại ngay trong nhóm: Không cần đâu, em bò qua TV nhà anh là được.
Trần Sơ suy nghĩ, thấy như thế nhanh hơn thật nên đã đồng ý với cô.
Vua Biển: Tao nói này, hai đứa bây tưởng mọi người trong nhóm vô hình hả? Người ta biết chúng mày muốn kiểm tra kinh mạch, chứ không biết là tưởng bọn mày đi hẹn hò đấy.
Thanh Không: Vua Biển, nếu cậu bị Trần Sơ đánh chết vào một ngày nào đó thì cũng chả oan đâu.
Vua Biển sợ hãi, vội đáp: Ờm, tôi lên mạng xem thân phận của Lâm Xuân đã bị bại lộ chưa.
Vua Biển bỏ chạy ngay lập tức, như thể sợ rằng Trần Sơ sẽ đánh mình thật.
Lâm Xuân xấu hổ mãi, nhưng dần dần cũng bình tĩnh lại, cô không hề hấp thu đá sức mạnh, vậy nên không có chuyện kinh mạch trong người cô khó chịu ở đâu hết.

Không thể nói dối về việc này được, Trần Sơ chỉ cần gặp cô là phát hiện ra ngay.
Nếu không lừa được thì chi bằng nói thật đi?
Đi thôi, đi thôi~
Đi cái gì mà đi, bà bi3n thái thích bò qua TV nhà người khác lúc đêm hôm khuya khoắt chứ tôi có bi3n thái đâu.
Gì? Em không đi á? Xuân Tương~ Xuân Tương~ Xuân Tương~
Đừng gọi, bà có la rách cổ cũng chả được gì đâu.
Hừ, thảo nào cô không có bạn trai!
Ơ vl??
Lâm Xuân bị bắn trúng tim một cách vô cớ, cô bực mình lôi mái tóc của Sadako ra, người anh hùng vừa giải cứu con tin khỏi bọn kh ủng bố, nhưng lại bị chủ nhân của mình qua cầu rút ván, đè mình xuống đất giày xéo không ngừng.
– Bà mà dám nói linh tinh nữa, cẩn thận tôi biến bà thành giẻ lau nhà đấy.
Này này này~ Chị bẩn rồi, chị bẩn rồi, Xuân Tương là đồ trứng thối.
Bởi vì bị thiệt hại hơn sáu trăm viên đá sức mạnh, dạo này Lâm Xuân hành hạ Sadako không biết bao nhiêu lần, sau đó cô nhận ra một chuyện.

Đó là tuy rằng Sadako có ý thức của riêng mình, biết trộm đồ nhưng dù mình đe doạ bả đến mức nào thì Sadako cũng không hề tổn thương mình.

Mới đầu, cô tưởng là Sadako cắn rứt lương tâm, nhưng dần dà, cô đã ngộ ra một giả thiết khác.
Sadako chắc chắn không phải mái tóc có nhận thức đúng sai bình thường, từ việc bả thích bò TV lúc nửa đêm, thích trộm đồ, thích kéo người ta để được hưởng thụ nỗi kinh hoàng và không cam chịu của đối phương là có thể nhìn ra được.

Vậy nên Sadako không thể cắn rứt lương tâm được, nếu như bả chột dạ thì ngay từ đầu bả đã không ăn cắp đá sức mạnh, vậy nên lí do duy nhất mà Sadako không “bật” cô là vì bả không thể phản kháng lại được.
Đây là vật phẩm, dù Sadako có ý thức tự chủ, nhưng theo một số quy tắc nhất định, vật phẩm không thể tổn thương chủ nhân của mình.
Sau khi nhận thức được điều này, Lâm Xuân cũng dần ghê gớm với Sadako hơn, cô thử ra lệnh mấy lần thì thấy lần nào Sadako cũng làm theo, điều này đã khẳng định suy đoán của cô.
Cô trừng phạt tượng trưng được mấy cái rồi thả tay ra, dẫu gì tóc cũng là vật phẩm có ý thức tự chủ, không phải vật thể vô tri vô giác, tuy rằng có khế ước trói buộc nhưng cô cũng không thể ra tay quá đáng.
– Tinh!
Tiếng chuông thông báo bỗng vang lên.
Lâm Xuân cầm điện thoại, nhìn thấy Trần Sơ nhắn tin riêng cho mình.
Toi rồi, chắc chắn đàn anh đợi mãi mà không thấy mình qua nên nhắn tin hỏi rồi.
Lâm Xuân vội vàng mở WeChat để trả lời anh.
Sơ: Em hẹn bạn đi mua sắm ở đâu thế, anh qua trước mười phút, không làm lỡ giờ em đâu.
Lâm Xuân sững lại, anh không giục mình đi à? Ngẫm lại trong thoáng chốc, cô đã hiểu ra, có lẽ do vừa nãy Vua Biển đùa cợt trong nhóm, đàn anh cảm thấy mình sẽ ngại nên chủ động huỷ kèo vào buổi tối.

Hừ, không phải hẹn hò đâu.
Dù gì anh cũng sợ mình ngại nên đã cố tình đổi sang nơi đông người vào ban ngày.
Trái tim cô đong đầy ấm áp, nghĩ ngợi rồi gọi điện cho đàn anh Trần Sơ, cuộc gọi đã được nối máy chỉ trong tích tắc.
“Alo?” Giọng nói của anh vang lên từ đầu giây bên kia, trầm trầm, mạnh mẽ tựa như tiếng đàn cello thượng hạng.
“Đàn anh, em… Thật ra em không hấp thu đá sức mạnh.” Lâm Xuân đi thẳng vào vấn đề.
“…” Đầu dây bên kia im lặng trong thoáng chốc, ngay khi cô định nói ra nguyên nhân thì Trần Sơ đã đoán được: “Sadako hấp thu à?”

Mình còn chưa tiết lộ, sao đàn anh đã biết rồi?
“Thật ra cũng không khó đoán, em từng nói Sadako thích đá sức mạnh.” Mái tóc của Sadako quá năng động, hơn nữa lại thích nhặt đá sức mạnh, kết hợp với việc Lâm Xuân không hề hấp thu đá sức mạnh thì cũng rất dễ để đoán ra được kết quả này.

Nhưng tiền đề của kết quả này là Lâm Xuân không hề hấp thu đá sức mạnh.
Đây là một chuyện vô cùng kì lạ, với người dị năng mà nói, điều quan trọng là họ phải tự sức mình, chỉ khi nào dị năng của họ thăng cấp thì năng lực mới dần dần mạnh lên.

Còn Lâm Xuân ở đây, vật phẩm lại có thể thăng cấp thông qua việc hấp thu đá sức mạnh.
Đây là một ưu thế rất khủng, bởi vì con người hấp thu đá sức mạnh là cả một quá trình, bởi vì cơ thể có hạn, vậy nên dù có đủ đá sức mạnh thì cũng không thể mạnh lên một cách nhanh chóng.

Hấp thu quá nhiều năng lượng mà không có người dị năng hệ mộc khai thông cho mình, cơ thể cũng sẽ bị năng lượng mài mòn đi ít nhiều.

Rất nhiều người dị năng nom có vẻ cường tráng, nhưng thực chất cơ thể và năng lượng của họ đang ở trong trạng thái tương đối cân bằng, một khi sự thăng bằng bị phá vỡ, cơ thể của người dị năng sẽ mỏng manh như gốm sứ dễ vỡ vậy.

Nhưng Lâm Xuân không hề gặp rắc rối như vậy, người cô vẫn khoẻ như thế, còn vật phẩm lại có thể nhanh chóng hấp thu năng lượng, mau chóng thăng cấp.
Thiếu sót duy nhất có lẽ là thể lực của Lin Yan vẫn chỉ dừng mức của người bình thường, tuy nhiên, trên đời này không tồn tại thứ gì bất khả chiến bại, mọi sự vật đều có hai mặt.

Dị năng của cô rất đáng kinh ngạc, nếu cô vận dụng chúng tốt, thậm chí cô sẽ còn mạnh hơn anh vào những thời điểm quan trọng.
“Vâng, Sadako thích nhặt đá sức mạnh, không chỉ thích nhặt mà bả còn thích ăn trộm nữa, lần trước ở công ty, bà nhân lúc em không để ý mà ngoạm hết đá sức mạnh luôn, làm em tức chết.” Vì chuyện này mà Lâm Xuân đã cáu suốt nửa tháng, bây giờ mới có một người cho cô xả hết ra nên không kìm được, tuôn hết nỗi bực dọc ra ngoài.
Trần Sơ im lặng lắng nghe, không ngắt lời cô, thi thoảng nghe thấy chuyện buồn cười thì còn khẽ cười hai tiếng.
– Anh nói xem, bả muốn đá sức mạnh thì không thể nói tử tế với em được à? Sao cứ phải cướp của em thế?
“Vật phẩm có linh hồn toàn quái đản thế đấy.” Trần Sơ đáp.
“Vật phẩm có linh hồn khác cũng thế này ạ?” Giới dị năng có rất nhiều vật phẩm quái lạ, cũng có một số vật phẩm mang linh hồn của riêng mình, nhưng sức mạnh linh hồn sẽ khác nhau.

Ví dụ búp bê nguyền rủa thầy thầy nguyền rủa, nếu thầy nguyền rủa tạo ra búp bê nguyền rủa có cấp bậc đủ cao, búp bê đó sẽ có linh hồn yếu ớt, nói ra được những câu đơn giản.

Hay như yêu chiên hồn, yêu chiều hồn cấp A có thể hội tụ năng lượng trong đất trời nhờ dị năng của mình, tạo nên linh hồn của động vật, những linh hồn động vật này cũng có ý thức nhất định của mình.
Lâm Xuân đã lĩnh hội những kiến thức này khi đang lướt diễn đàn, nhưng cô không biết vật phẩm của người khác có tính cách ra sao, linh hồn đã phát triển đến mức độ nào, và cũng chẳng ai ngu đến nỗi chủ động tiết lộ đặc tính của vật phẩm nhà mình ra cả.
“Có, anh đã thấy một yêu chiêu hồn, cô ta có một cái gương, trước khi sử dụng, yêu chiều hồn sẽ phải khen ngợi cái gương đấy, khen đến khi nào gương hài lòng mới thôi, với lại phải cho nó một viên đá sức mạnh cấp một thì nó mới chịu nghe lời.” Trần Sơ nói ra hiểu biết của mình.
– Thế nhỡ đang vội, đứng trước lằn sinh tử thì sao?
“Cũng phải khen đấy, nó đã mở ra điều kiện.” Trần Sơ đáp.
“Gài bẫy thế nhỉ, nhỡ chưa lấy được gương ra, kẻ thù đã giết rồi thì phải làm sao?” Lâm Xuân hỏi.
“Đúng thế, nên anh giết cô ta rồi.” Trần Sơ trả lời.
“…” Đàn anh, mình đang nói chuyện phiếm mà? Sao cách kể của anh đáng sợ quá vậy?
“Đó là vật phẩm cấp S, có năng lực sao chép chủ nhân của nó, nếu để cô ta chạy trốn thành công, gương sẽ tạo ra một yêu chiêu hồn cấp S khác, anh không đánh bại cả hai được.” Trần Sơ nói.
Mình nên đáp thế nào bây giờ? Đàn anh giết người giỏi lắm à?
“Vậy nên… Sadako càng nhân tính hoá, điều kiện càng nhiều thì càng mạnh.” Trần Sơ ngừng lại, nói tiếp: “Lâm Xuân, em biết xuyên không là cực hạn của người dị năng không gian cấp S không?”
“Em không biết.” Lâm Xuân lắc đầu.
“Sadako cấp S rồi đấy.” Trần Sơ nói.
Vcl?
Lâm Xuân yên lặng cúi đầu, nhìn bộ tóc giả đó vừa mới bị mình chà đạp dưới đất.
Hừ! Sadako kiêu lắm.
Này, bà kiêu cái gì, những người dị năng hệ không gian không chỉ biết xuyên không mà người ta còn biết rất nhiều đòn sát thủ liên quan đến không gian nữa, chẳng hạn như cắt không gian trong phim hoạt hình, sử dụng không gian để cắt đối thủ ra đó.

Nhưng Sadako thì khác, bả chỉ biết bò TV.
Nghĩ vậy thôi, chứ cơ thể Lâm Xuân vẫn ngồi xổm xuống nhặt Sadako từ dưới đất lên.
– Đàn anh, à thì, mình tạm ngưng nhé, em đi gội đầu cho Sadako phát.
“Ừ.” Trần Sơ nhịn cười, cúp máy.
Trên thế giới này, chắc hẳn không có ai ghét gội đầu.
Lâm Xuân dịu dàng gội đầu cho Sadako, dầu xả nào, tinh dầu dưỡng tóc nào cũng lôi ra hết cho Sadako.

Sadako cực kì thoải mái, cứ mấy phút lại nhắn tiếng “A~” đầy sung sướng lên màn hình.
Lâm Xuân nhìn hàng chữ “A~” dày đặc, vui vẻ nghĩ, may mà đây là lời bình, chứ nếu Sadako mà nói được thì không dám tưởng tượng ra cảnh đó.
Tóc của Sadako thật sự rất dài, Lâm Xuân gội gần nửa tiếng đồng hồ mới xong, sau khi gội, bước tiếp theo là sấy tóc, nhưng bước này khiến cô khó ở.
Dài thế này thì sấy kiểu gì? Ôm vào lòng thì ướt quần áo, để trên sofa thì sofa ướt, để xuống chậu thì không sấy được.

Cuối cùng, Lâm Xuân đã làm đành phải làm cho trót, treo luôn Sadako ra ban công.
Dùng hai cái kẹp để kẹp hai bên mái tóc, treo trên ban công như phơi quần áo.

“Gội đầu xong hóng gió là hợp nhất.” Lâm Xuân nói mà không hề cắn rứt lương tâm.
Đúng, đúng, gió đêm nay rất ấm áp.
“Ấm áp là được, ấm áp là được, thế chị cứ hóng gió đi nhé.” Dù gì mùa hè cũng nóng nực, chốc nữa là khô thôi.
Lâm Xuân định lướt điện thoại, đợi nửa tiếng nữa mang Sadako đã được hơ khô vào nhà rồi đi ngủ, để sáng mai khỏi doạ hàng xóm.

Ai ngờ vừa mới cầm máy lên đã thấy Vua Biển tag cô trong nhóm rồi.
Vua Biển: @Lâm Xuân, phỏng vấn cái nào, tại sao em lại mặc đồ ngủ đi cứu người?
Lâm Xuân sững lại, cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ màu hồng của mình.
Từ từ, hình như từ lúc về đến giờ mình không thay quần áo.

Không phải, từ khi ra ngoài mua bản đồ thế giới là cô đã mặc như này rồi.
Cô suy xét nhiều như vậy, đường đi, chênh lệch múi giờ, mặt nạ, thậm chí còn cân nhắc đến việc dẫn Từ Phi Hàng đến thành phố khác, vậy mà cô lại quên thay quần áo của mình.
Không khác nào ra sân thất bại.

Lâm Xuân ảo não vô cùng.
“Tinh” một tiếng, Vua Biển lại nhắn tin vào nhóm.
Vua Biển: Bây giờ trên mạng đang có hai giả thiết, một là trước khi đi ngủ em lướt điện thoại, vô tình thấy livestream của Lửa Xanh, vì vậy bỗng dưng muốn đi cứu người, mặc đồ ngủ để thể hiện vẻ ung dung và sự mạnh mẽ đi một lát sẽ về ngay của em.

Cái thứ hai là em quên thay đồ.
Đương nhiên là em quên thay đồ rồi, nhưng phải thừa nhận chuyện này có hơi ngại.
Vua Biển: Anh khuyên em nên chọn loại một, bây giờ trên mạng đang bỏ phiếu, số vote ủng hộ loại một đã vượt quá 99%.

Cao thủ cấp S hệ không gian, đi dạo trước khi ngủ, cuối cùng lại đi dạo đến tổ chức của Lửa Xanh, quá là tuyệt vời.
Lâm Xuân: Không, em quên thay đồ thôi.
Vua Biển: Gỡ đi! Gỡ đi! Em gỡ tin nhắn cho anh!
Vua Biển như thể bị người ta giẫm vào đuôi, kích động đến mức nhắn ba câu đòi gỡ tin nhắn, Lâm Xuân rất sảng khoái khi thấy như vậy.
Thanh Không: Trên mạng đang hot quá cũng không phải chuyện tốt, có lẽ Lửa Xanh sắp động tay động chân rồi.
Vua Biển: Nói hay lắm, như kiểu bình thường bọn nó không động tay động chân đấy.
Thanh Không: Mặc dù Lửa Xanh động tay động chân rất nhiều lần ở trong nước nhưng vẫn rất khiêm tốn, một số vụ hiến tế quy mô lớn xảy ra chủ yếu ở Trung Đông và Nam Phi.

Lần này cảm xúc của người dị năng trong nước đã tăng vọt, nếu sự việc tiếp tục lên men, tôi chỉ sợ Lửa Xanh sẽ thẹn quá hoá giận.
Vua Bẩn: Cậu nói bọn chúng sẽ đến Trung Quốc để tiến hành kh ủng bố?
Thanh Không: Bây giờ nước R vẫn đang tranh giành anh hùng với nước mình, nếu bọn họ thắng thì có thể chúng sẽ đến nước R ngay.
Đọc đến đây, thâm tâm Lâm Xuân bỗng hoảng loạn.
Là sao cơ, tối nay mình đi cứu người sẽ dẫn tới hậu quả nghiêm trọng hơn? Tổ chức Lửa Xanh sẽ trả thù Trung Quốc, mình đã mồi lửa cho trận khủng bố ư?
Vua Bẩn: Lửa Xanh công khai tử hình Từ Phi Hàng là để khiêu khích nước mình, nếu chúng ta không đáp lại thì đó mới gọi là trò cười.

Sau sự việc này, dù Lửa Xanh không làm gì thì nước mình cũng sẽ tiến hành phản kích.

Nếu không Trung Quốc sẽ thành quả hồng mềm thật mất, trò hiến tế giết người xảy ra Trung Đông và Nam Phi sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh ở nước mình.

Đến lúc đó, không phải người dị năng Trung Quốc sang nước khác để hỗ trợ chống kh ủng bố mà nước khác phải đến cứu viện nước mình.
Vua Biển: Đúng, Tôn Ngộ Không chỉ có thể là của Trung Quốc.
Tôn Ngộ Không trong lời Vua Biển là cụm từ mà dân mạng định nghĩa về danh tính của Lâm Xuân.

Dân mạng Trung Quốc gọi Lâm Xuân là Tôn Ngộ Không còn nước R vẫn nhất quyết gọi cô là Sadako.
Sơ: Đến thì đến, giết hết chúng nó đi.
Lâm Xuân đọc đi đọc lại tin nhắn của nhóm, thấp thỏm hỏi một câu: Vậy nên, em không làm gì sai đúng không ạ?
Sơ: Tất nhiên, em là anh hùng!
Vua Biển: Em là anh hùng.
Thanh Không: Em là anh hùng.
Vua Bẩn: Em là anh hùng.
Lâm Xuân nhìn những dòng chữ được xếp ngay ngắn, đôi mắt bỗng nóng lên, cô muốn khóc rồi.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Sadako: Hừ~.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.