Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 87



Nước trà xanh tươi mát còn mang theo hương trà thanh nhã, phô thiên bái địa ném thẳng tới hướng Phượng Cửu Ca.  
Nhưng mà Phượng Cửu Ca phảng phất như không phát hiện, ngay cả mắt cũng không chớp một cái.  
Ngay cả bốn người bên cạnh nàng, vẻ mặt cũng bình thản không gợn sóng, tựa hồ tuyệt không lo lắng nước trà hắt đến bọn họ.  
Hừ, giả bộ giả bộ, hắn liền xem bọn họ còn có thể giả bộ được bao lâu!
Lục Tử Hạnh hừ lạnh một tiếng, ý cười khóe miệng còn chưa kịp giương lên, đã thấy nước trà vốn nên là hắn hắt về phía người khác, lại ở giữa không trung xoay chuyển hướng, trong nháy mắt hướng mặt hắn nhào tới.  
Vô số lá trà xanh biếc dính trên mặt hắn, thoạt nhìn rất buồn cười.

Nước trà đầm đìa dọc theo sợi tóc và cằm nhỏ xuống, chật vật đến cực điểm.  

“Mẹ kiếp, các ngươi muốn chết!”
Khuôn mặt hắn tức giận xanh hơn màu lá trà kia, đấu khí trên tay khẽ giương, muốn động thủ.  
Không ra tay còn tốt, vừa ra tay trực tiếp làm cho mấy người Hắc Vũ đều cười ra tiếng.  
Thanh khí sơ kỳ, loại cấp bậc này còn dám ra tay?
Hắc Phong gần đây đã bước vào Lam Khí cấp ba, tùy tiện một tay có thể đối phó với mấy chục thậm chí hơn trăm người như hắn.

Hắc Vũ cũng bước vào hàng ngũ Lam Khí Tôn Giả, chỉ thiếu chút nữa Hắc Kim cũng là Thanh Khí đỉnh phong.  
Đấu khí tu luyện này, sơ kỳ cùng đỉnh phong khác biệt, đó chính là một cái thiên thượng, một cái hạ địa, chứ đừng nói là Vân Ngạo Thiên cùng Phượng Cửu Ca.  
Bọn họ ở chỗ này tùy tiện một mình đứng ra, liền có thể dễ dàng lấy mạng nhỏ của Lục Tử Hạnh hắn.  
Hắc Vũ cười sáng lạn, tất cả mọi chuyện trong thiên hạ đều ở trong tay hắn, từ từ giải thích: “Trong thế hệ trẻ của Lục gia Bắc Yến, tương đối có thực lực bất quá hai người, những thứ khác trên cơ bản đều là bao cỏ.

Trong đó có con trai Lục Gia Nhất.

Nghe nói vừa sinh ra chính là Thanh Khí sơ kỳ, kết quả luyện hai mươi năm vẫn là Thanh Khí sơ kỳ, lại là ngươi? ”
Lời này nói ra như đâm vào tim Lục Tử Hạnh.  

Hắn đích thật là vừa sinh ra khảo nghiệm đấu khí chính là màu xanh đấu khí, đây chính là so với Nam Dự Lăng gia Tam thiếu gia Lăng Dực cao hơn một cái cấp bậc.  
Thế nhưng không biết vì cái gì, đã hai mươi năm vẫn là màu xanh đấu khí.  
Mỗi lần nhìn thấy biểu tình thất vọng của trưởng bối trong nhà đối với hắn, hắn liền tức giận đến phát cuồng, không nghĩ tới ở một địa phương nhỏ như vậy, cư nhiên còn gặp phải có người lấy cái này đến cười nhạo hắn!
Hắn tuyệt đối không thể, cũng tuyệt đối không cho phép, kho thể để cho năm người bọn họ có một người còn sống đi ra ngoài!
Xoay người hướng về phía đám huynh đệ tỷ muội nhà họ Lục, sắc mặt Lục Tử Hạnh hết sức dữ tợn: “Các ngươi còn nhìn cái gì nữa! Có người đánh vào mặt Lục gia, các ngươi còn có tâm tư xem náo nhiệt có phải hay không! ”
Nói xong, ánh mắt của hắn dừng lại trên người một nữ tử áo xanh mười sáu mười bảy tuổi, nói đến cầu khẩn: “Kỳ muội, muội ra tay cho bọn họ một bài học, cũng để cho bọn họ biết Lục gia lợi hại! ”
Khuôn mặt trứng ngỗng của nữ tử áo xanh kia coi như tinh xảo, tròng mắt trong suốt lạch chải, thoạt nhìn còn có vài phần động lòng người.

Nàng vẫn luôn ở bên cạnh trêu chọc con mèo đen của nàng, dường như tất cả những ồn ào này, cũng không liên quan gì đến nàng.  
Hắc Vũ thấp giọng giải thích cho Phượng Cửu Ca: “Lục gia tương đối có thực lực, một người là lão nhị Lục Tử Minh, một người chính là Lục Tử Kỳ.”

Phượng Cửu Ca nâng mí mắt lên, ánh mắt có chút lạnh: “À? Đó có phải là con mèo không? ”
Hắc Vũ chần chờ một chút, nhỏ giọng trả lời: “Cái kia không phải mèo, là chồn tia chớp.”
Phượng Cửu Ca: “…”
Sau một thời gian suy nghĩ, nàng kết luận rằng chồn sét lại trông giống như một con mèo thì không phải là con chồn tốt.  
Lục Tử Kỳ kia ngước mắt lên, hướng về phía Lục Tử Hạnh nở nụ cười, nói: “Đại ca, bọn họ đánh không phải là mặt Lục gia, mà là mặt huynh.”
Biểu tình xinh đẹp kia, thanh âm mềm nhũn, còn mang theo vài phần đáng yêu, lời nói ra lại khiến Lục Tử Hạnh tức giận đến sặc sụa.  
Lục Tử Hạnh nhảy thẳng hai chân, nói ra càng thêm tàn nhẫn: “Lục Tử Kỳ, muội không giúp huynh thì thôi, ta cũng không tin trên địa bàn nhà họ Lục, tiểu gia còn có thể bị khi dễ! ”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.