Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 79



Những chiếc lá rậm rạp trong rừng đung đưa theo gió, “xào xào” vang lên.  
Hai tay Phượng Cửu Ca lại không tự giác nắm chặt, mũi đao Truy Hồn mơ hồ bật đầu.  
Nàng đối với những thứ khác không quan tâm, nhưng chính là quan tâm chu tước nói ba chữ “Tiểu nữ oa”.  
Cô gái nhỏ?
Nói nàng?
Nghĩ đến kiếp trước nàng sống hai mươi lăm tuổi, đời này sống mười sáu tuổi, tổng cộng cộng lại cũng sống bốn mươi mốt tuổi.

Hơn nữa còn đã gả làm phụ nữ, hôm nay cư nhiên bị một nữ nhân chừng hai mươi tuổi gọi là tiểu nữ oa?
Nàng không già bao nhiêu?

Nhưng mà không đợi nàng đáp lời, nam tử áo nâu trong ba nam nhân đối diện ngay sau đó mở miệng: “Cùng bọn họ nói nhảm, không phải là lãng phí thời gian sao? ”
Hắn ngược lại trực tiếp, đưa tay giữa không trung một trảo.

Phượng Cửu Ca bọn họ còn chưa thấy tình huống gì, chỉ thấy xe ngựa phía sau bạch quang chợt hiện, trong nháy mắt tứ phân ngũ liệt.
Tốc độ ra tay cực nhanh, làm cho ánh mắt người ta đều không phản ứng được.  
Chu Tước thấy vậy nhịn không được có chút tức giận: “Lỗ m ãng, vạn nhất hoàng đế ở bên trong làm sao bây giờ! ”
“Yên tâm, ta có chừng mực.”
Phượng Cửu Ca bên kia cũng là ở lúc xe ngựa vừa nứt ra lập tức chạy tới trước mặt Vân Ngạo Thiên, cẩn thận kiểm tra một phen, lúc này mới xác định thời điểm xe ngựa nứt ra là từ chính giữa nổ tung, ván gỗ từ bốn phía văng tung tóe, một chút cũng không thương tổn hắn.  
Ra tay nhanh như vậy, còn có thể lo lắng không có thương tổn đến tính mạng người trong xe ngựa, Hắc Phong, Hắc Vũ, Hắc Kim ba người nhìn nhau, kiêu ngạo trên người lại mạnh hơn một phần.  
Cao thủ, tuyệt thế cao thủ.  
Ba người bọn họ cùng nhau lên, đều không nhất định là đối thủ của một trong số đó.
Phượng Cửu Ca động tác nhanh chóng, vội vàng ôm Vân Ngạo Thiên bắt đầu biểu tình khoa trương gào khóc thảm thiết: “Muội muội a! Muội muội tội nghiệp của ta, muội không bao thể chết! Nếu muội có chuyện gì xảy ra, tỷ tỷ như ta còn sống như thế nào nữa! ”
Vẻ mặt bi thương kia, bi ai vạn phần.

Tựa hồ khóe mắt còn lóng lánh nước mắt trong suốt, ánh mắt có chút ửng đỏ.  
Phượng Cửu Ca ôm đầu Vân Ngạo Thiên vào ngực, chỉ lưu lại đầu tóc của hắn cùng một thân lục y vân la sam xanh biếc kia, làm cho bốn người đối diện nhìn rõ ràng.  

Chu Tước phi thân lướt xuống, có chút không xác định nhìn về phía trong ngực Phượng Cửu Ca.  
Lúc trước nàng còn có thể xác định truy tìm được một chút khí tức điểm Hoàng, hiện giờ ngay cả một chút kia cũng không có.  
Theo lý là không đúng.  
Tình huống hiện tại của Hoàng không lạc quan, có bọn họ bảo hộ mới có thể an toàn mà luyện thành thần công.

Nếu thật lòng muốn gọi bọn họ đến, làm sao có thể ở thời điểm bọn họ đến nơi, lại thu lại tất cả khí tức?
Nàng nhìn trái nhìn phải, hết lần này tới lần khác Phượng Cửu Ca che mặt người nọ kín mít, nhìn không thấy chút dung mạo nào.

Lại nhìn dáng người, cao lớn uy mãnh, không giống nữ tử, ngược lại giống như nam nhân.  
Nàng đột nhiên hiểu ra một chút.  
Tiểu nữ oa, xoay mặt muội muội lại ta xem một chút.”

Một câu ôn hòa, hết lần này tới lần khác có một loại khí thế không thể phản bác.  
Phượng Cửu Ca ngừng nghẹn ức, nâng mắt lên vẻ chân thành nhìn về phía Chu Tước: “Xá muội dung mạo xấu xí, hy vọng sẽ không dọa cô nương sợ hãi.”
Chu Tước khoát tay áo: “Không ngại, không ngại.”
Phượng Cửu Ca lúc này mới chậm rãi buông đầu Vân Ngạo Thiên ra, lộ ra dung mạo của hắn.  
Chỉ thấy một hàng lông mày rậm nối liền, bên cạnh đôi mắt nhắm chặt có một nốt ruồi đen cực lớn, cơ hồ chiếm cứ nửa huyệt thái dương bên cạnh.

Lại nhìn trên mặt hắn, tất cả đều là đốm đỏ, thoạt nhìn giống như có bệnh truyền nhiễm gì đó, thật đáng sợ.  
Đừng nói Chu Tước kinh ngạc, ngay cả Hắc Kim cùng Hắc Phong cũng ngây ngẩn cả người..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.