Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 73



Phượng Cửu Ca cùng Hắc Phong, Hắc Vũ vừa mới lao ra khỏi khách, còn chưa cho thở d ốc một hơi, chỉ thấy Hắc Phong đột nhiên mở to hai mắt, vẻ mặt hoảng sợ.

Hắn là người đã nhìn hết thế gian, nhưng vẫn bị tình cảnh trước mắt dọa ngây người.

Ngay khi bọn họ lao ra, một tòa khách điế m lớn như vậy phía sau bọn họ, trong nháy mắt từ dưới đất bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt, giống như một trận động đất đột nhiên bộc phát, nhanh đến mức làm cho người ta ngay cả thời gian hít một hơi khí lạnh cũng không có.

Kinh thiên động địa, huỷ diệt.

Đống đổ nát bắn tung tóe, vách tường sụp đổ, giống như diều đứt dây, lắc lư rơi xuống, không ngừng vỡ vụn ra!
Trời ạ, cả khách, bị chấn nát!
Hắc Vũ sững sờ nhìn tình cảnh trước mắt, nhìn cả khách điế m kia sụp đổ tràn ra xa.

Hắn đứng ở một nơi xa như vậy, nhưng vẫn có thể cảm giác được khí thế bức người kia.

Vân Ngạo Thiên, nam nhân này!
Thật không ngờ một người có thể mạnh đến mức này, chỉ là vô hình tức giận, liền chấn nát một tòa khách điế m lớn như vậy.

Thực lực của hắn và Hắc Phong coi như là nổi bật ở Minh Nguyệt vương triều, nhưng một chút cảm giác cũng không biết.

Nếu không phải Phượng Cửu Ca nhắc nhở, bọn họ rất có thể sẽ chôn ở bên trong.

Nói đến chôn!
Hắc Vũ sốt ruột nhìn về phía Phượng Cửu Ca: “Chủ tử, Hắc Kim cùng Vân gia còn ở bên trong.


Phượng Cửu Ca lạnh lùng nhìn hết thảy trước mặt, mặt không chút thay đổi: “Không chết được.


Hắc Kim tốt xấu gì cũng là một thanh khí tôn giả, một đống phế tích chôn không được hắn.

Về phần Vân Ngạo Thiên, nam nhân kia có năng lực đem phòng huỷ đi, chẳng lẽ còn không có năng lực đi ra sao?
Nàng ngược lại không nghĩ tới, Vân Ngạo Thiên nổi giận, ngược lại đáng sợ như thế.

Ba người lẳng lặng nhìn chỗ một, trong phế tích của khách điế m, đột nhiên bay lên một quang cầu màu xanh, Hắc Kim cùng Vân Ngạo Thiên được bao bọc trong quang cầu màu xanh, hoàn hảo không tổn hao gì.

Quang cầu ở giữa không trung phá vỡ, Hắc Kim rơi ở trên nóc nhà bên cạnh.

Mà Vân Ngạo Thiên, trực tiếp lơ lửng trên không trung, được một đoàn lam sắc khí tức, gắt gao vây quanh.

Hắc Phong hoàn toàn không kiềm chế được kinh ngạc của mình, thốt ra: “Chủ tử, đây là khinh công giống ngài! ”
Phượng Cửu Ca nhếch khóe môi cười lạnh một tiếng.

“Khinh công? Khinh công là cần mượn lực, hơn nữa không dừng lại được trên không bao nhiêu thời gian.


Vân Ngạo Thiên tu luyện, khẳng định không phải đấu khí, cũng không phải cổ võ, mà là dị năng khác.

Nàng đột nhiên nghĩ đến cây roi màu lam biế n thái của hắn, cũng không biết lúc này hắn, còn có thể triệu hoán ra hay không.

Trên nóc nhà, Hắc Kim che ngực, chỉ cảm giác trong cơ thể giao động, lại bị khí thế của nam nhân này bức đến khí huyết nghịch lưu.

Chưa ra tay!
Hắn còn chưa ra tay!
Vân Ngạo Thiên huyền y trên không, phô trương ngạo nghễ.

Đôi mắt đỏ đen kia sắc bén kinh người.

Hắc Kim chỉ cảm thấy trong mắt nam nhân trước mặt này tràn đầy uy hiếp cùng lạnh như băng, lạnh đến mức hắn cơ hồ thoáng cái ngay cả thở cũng không thở nổi, giống như bị sét đánh trúng, ngơ ngác tại chỗ.

Đó là sự khinh miệt kiêu ngạo.

Nhìn hắn ta, giống như nhìn vào con kiến.

Ngươi, nên giết!
Vân Ngạo Thiên không hề có cảm tình mở miệng, tay phải lơ lửng hướng Hắc Kim một chưởng.

Hắc Kim trong lòng hoảng sợ, chỉ cảm giác đấu khí màu xanh trên người giống như hoàn toàn không thuộc về mình, dĩ nhiên chậm rãi bị Vân Ngạo Thiên hút tới.

Khí lực của hắn bị từng tia từng tia rút sạch, đấu khí đang từ trong thân thể hắn trôi đi.

Hắn hiện tại ngay cả há mồm nói chuyện, cũng cảm thấy vạn phần khó khăn.

Phượng Cửu Ca một bên quan chiến nhìn biểu tình của Vân Ngạo Thiên, cả kinh, giống như phát cuồng rống giận thành tiếng: “Vân Ngạo Thiên, ngươi dừng tay cho ta! ”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.