Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 72



Nhìn theo một đám ca ca tỷ tỷ nhà mình rời khỏi tầm mắt, Phượng Cửu Ca lập tức buông nụ cười xuống, tung người, nhanh chóng lên lầu. 
Trong phòng của nàng, Hắc Phong, Hắc Kim, Hắc Vũ đã thay một thân quần áo bó sát màu đen, dế hoạt động, mang theo quyết đoán cùng sát phạt.  
Vân Ngạo Thiên thu công một cái, lam sắc khí vụ trên người đột nhiên đầy ấp, lại đảo mắt biến mất bóng dáng không thấy tâm hơi.  
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Phượng Cửu Ca phong phong hỏa hỏa từ cửa tiến vào.  
Nàng sải bước tới ngồi trên ghế tròn, mạnh mẽ rót cho mình một tách trà lớn, lắc đầu thở dài nói: “Dỗ dành người, thì ra dùng rất khí lực a.”
“Làm nhiều lần, sẽ quen.” Vân Ngạo Thiên lạnh lùng một câu, ngược lại đem Phượng Cửu Ca chọc cười.
Biết phu quân lợi hại, có bản lĩnh ngươi làm cho ta xem? ”
Vân Ngạo Thiên nhíu mày, lại không lên tiếng nữa.  
Nàng là thê tử của hắn, hắn cưng chiều, không tranh cãi với nàng.  

Hắc Kim thấy Vân Ngạo Thiên ăn thiệt, không khỏi cười lạnh một tiếng, nói: “Chủ tử làm cái gì tự có đạo lý của nàng, có vài người cái gì cũng không làm, ngược lại chỉ lãng phí miệng lưỡi.”
Hắc Kim! Hắc Vũ khó có được thể hiện sự khác biệt, quát lớn.  
Phượng Cửu Ca ngược lại cười tủm tỉm không có phản ứng gì, chỉ ngẩng đầu, nhìn về phía Vân Ngạo Thiên.  
Trước mắt, nam nhân kia tóc đen không gió tự bay, quỷ dị dị thường.

Bá nhan kiên nghị âm trầm, mặt kết lạnh, làm cho người ta như rơi xuống hầm băng.  
Điển hình bây giờ là sự tức giận thực sự.
Nhưng nàng lại không ngăn cản, ngược lại ôm hai tay ở một bên nhìn.  
Vô luận lúc trước là mục đích gì, tóm lại, Vân Ngạo Thiên hiện tại là nam nhân của nàng.

Huống chi, có một nam nhân như vậy, kỳ thật cũng coi như không tệ.  
Nếu là nam nhân của nàng, như vậy người của nàng tự nhiên cũng là người của hắn.  
Hiện giờ Tam Hắc bề ngoài khách khí, kỳ thật trong lòng khẳng định cũng không phục, chẳng qua Hắc Vũ cùng Hắc Phong đều là người bình tĩnh, cho nên không biểu hiện ra ngoài.  
Mà Hắc Kim, đã sớm nhìn Vân Ngạo Thiên không vừa mắt, ầm ĩ lên là chuyện sớm muộn.  
Nếu như lần này Vân Ngạo Thiên vẫn không thể thuyết phục họ, phỏng chừng sự giễu cợt này hắn còn phải chịu nhiều lần.  
Ai…Vân Ngạo Thiên đâu phải là người để cho người châm chọc khiêu khích, hôm nay, nhất định phải đánh.
Nàng nhìn sơn quan hổ đấu, ngược lại muốn xem Vân Ngạo Thiên công lực hoàn toàn không có, hiện tại còn dựa vào cái gì để thắng.  

Vì vậy, mà nàng không ngăn chặn, còn muốn đổ thêm dầu vào lửa.  
Mi liễu nhướng lên, mặt mày cong cong, ý cười lộ ra: “Hắc Kim, ngươi không hiểu.

Vân Ngạo Thiên này là gả cho ta, ta tự nhiên phải hảo hảo yêu thương.

Hắn cái gì cũng không cần quản, làm phu quân của ta là được.”
Phượng Cửu Ca luôn có bản lĩnh đem một câu hoàn chỉnh nói ra thành một câu làm người ta suy nghĩ.

Nói như vậy, Vân Ngạo Thiên kia chẳng phải là thành tiểu bạch kiểm sao?
Hắc Kim cười nhạo một tiếng, vẻ mặt khinh thường: “Chủ tử ngươi ngược lại có ánh mắt tốt, thiên chọn vạn tuyển thật lâu, kết quả lại chọn một nam nhân như vậy.”
Gió thổi lên, màn che trong phòng bay múa.
Khóe môi Vân Ngạo Thiên nhếch lên một tia cười lạnh, an tĩnh lại hàm chứa răng nanh sắc bén cùng máu tươi.

Sát khí nồng đậm kia, giống như muốn lật trời, làm cho người ta trong lòng giật mình.  
Hắc Kim trang phục quần áo bó sát màu đen, thoáng cái đứng đầu sóng ngọn gió, lưỡi đao khí tức xuyên qua chung quanh, đao đao cắt thân thể hắn.  
Mà trên người hắn mơ hồ nổi lên một tầng thanh sắc quang mang, đem khí tức lưỡi đao, toàn bộ bắn ngược trở về.  
“Hừ, bản lĩnh bất quá là như thế.

Trách không được cũng chỉ có thể làm tiểu bạch kiểm.”
Chạy đi! Hắc Kim vừa dứt lời, Phượng Cửu Ca liền đột nhiên nhận ra một tia không thích hợp, hướng về phía Hắc Vũ cùng Hắc Phong hét lớn một tiếng, dẫn đầu phá cửa sổ lao ra khỏi phòng..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.