Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 69



Bóng đêm sâu thẳm, mặt trăng mát mẻ như nước.  
Ngoài phòng bóng cây xào xạc, trong phòng đèn đuốc đung đưa.  
Ánh nến màu cam mang theo ấm áp, ôn nhu vung lên bóng dáng bên cạnh Phượng Cửu Ca, nàng cúi đầu ở trên bàn viết cái gì đó, một bộ dáng nghiêm túc.  
Không nhìn dung mạo, chỉ nhìn tư thái này, liền cảm thấy có một loại đặc biệt ý vị duy mỹ.  
Hắc Phong, Hắc Vũ, Hắc Kim ba người yên lặng ngồi ở bên cạnh nàng, tầm mắt tựa hồ đang nhìn nàng viết, nhưng trong vô thức, ánh mắt kia liền phiêu đến gương mặt nghiêng nghiêng mơ hồ trong ánh sáng, trong lòng khẽ động.  
Vân Ngạo Thiên một bên vẫn lạnh lùng nhìn, đột nhiên cảm thấy ba nam nhân kia có chút chướng mắt.

Cho dù là người của Phượng Cửu Ca, hắn cũng có một loại xúc động muốn một tay bóp ch ết bọn họ.  
Tuy nhiên, xúc động chỉ là xúc động.
Xúc động là ma quỷ.  
Hắn mở lòng bàn tay ra, một chấm tròn màu lam to bằng hạt đậu nằm ở chính giữa lòng bàn tay, giống như mãnh thú bị nhốt trong lồ ng giam, đang lang thang xung quanh, muốn thoát khỏi cơ thể.  
Lúc này đây, pháp lực của hắn hao tổn quá nghiêm trọng.  
Một khi khôi phục, hắn nhất định để cho tất cả nam nhân bên cạnh nàng, một người không lưu lại.  
Hắc Phong đối với sát khí cực kỳ nhạy bén.

Sau lưng một trận âm phong đánh qua, nhạy cảm đánh vào dây thần kinh của hắn.

Hắn lập tức xoay người lại, lại chỉ nhìn Vân Ngạo Thiên nửa nằm ở trên giường, đang nhắm mắt dưỡng thần.  
Hắc Phong lập tức thu liễm thần sắc, bất động thanh sắc quay đầu lại.
Người đàn ông này, rất nguy hiểm.  
Xem ra phải dành thời gian, nhắc nhở chủ tử đề phòng nam nhân này một chút.  
Đang xuất thần, đã thấy Phượng Cửu Ca đứng thẳng người lên, tiện tay ném bút lên bàn, nhường vị trí cho Hắc Vũ: “Ngươi đến xem, ta vẽ cái gì.”
Hắc Vũ một mực ở bên cạnh nhìn, sao lại không biết Phượng Cửu Ca vẽ cái gì.

Kể từ khi cô vẽ đến một phần ba, hắn đã đoán được suy nghĩ của cô.  
Hắn không khỏi tán thưởng giơ ngón tay cái về phía Phượng Cửu Ca: “Chủ tử hảo trí mưu, bản đồ này quả nhiên đã nói cho chúng ta biết Hỏa Kỳ Lân ở đâu.”
Hắc Kim đem tấm bản đồ Phượng Cửu Ca vẽ cùng bản đồ trong tay Hắc Vũ nhìn ngang dọc mấy lần, vẫn như cũ không nhìn ra cái gì.  
Các ngươi cũng đừng im lặng, Hỏa Kỳ Lân rốt cuộc ở nơi nào a?
Trước kia cũng là như thế, Hắc Vũ vĩnh viễn là người đầu tiên hiểu Phượng Cửu Ca đang suy nghĩ cái gì, nghĩ đến đều làm cho người ta có chút thương tâm.  

Hắc Vũ cười cười, cầm lấy tấm bản đồ Phượng Cửu Ca vẽ, bày ở giữa mấy người: “Các ngươi nhìn kỹ xem, bức tranh này là cái gì? ”
Hắc Phong khoanh tay đứng ở một bên, nhìn một chút, nhíu mày nói: “Hình như là bản đồ địa hình của Minh Nguyệt vương triều.”
Hắc Kim có Hắc Phong nhắc nhở, cũng cảm thấy có chút giống.

Nhưng lại nhìn kỹ một phen, chung quy lắc đầu, nói: “Nếu đây là bản đồ địa hình Minh Nguyệt vương triều, vậy cũng vẽ quá không giống.

Giống như một đứa trẻ tùy tiện vẽ, xấu chết được.”
Phượng Cửu Ca trợn trắng mắt.  
Hắc Kim này, luôn luôn phá hủy tâm tình của nàng.  
Hắc Vũ vẻ mặt huyền cơ lắc đầu, cười nói: “Hắc Kim ngươi cái này không hiểu.

Bởi vì ngươi làm thương nhân, quan tâm đến vụ mùa khí hậu, phong phái nhân văn.

Mà chủ tử vẽ cái này, là sơn mạch địa hình đồ, chú trọng chính là hoàn cảnh địa hình, tất cả sơn mạch, sông lớn, ở trên này đều có thể tìm được.”
Phượng Cửu Ca nhướng mày.  
Cô vẽ bức tranh này là dùng thủ pháp hiện đại, ngược lại không nghĩ còn có một người biết nhìn.  
Hắc Vũ thật sự là càng ngày càng lợi hại.  
Nàng ngược lại muốn nghe một chút, Hắc Vũ giải thích hai tấm bản đồ này như thế nào..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.