Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 58



Vốn là nô tài đi theo sau thấy Cửu tiểu thư nhà bọn họ đang cùng cô gia “tán tỉnh” nhau, một tiếng “phu quân” kia kêu lên, đều ôn nhu đến sắp nhỏ ra nước.  
Bọn họ lập tức lĩnh ngộ nhìn nhau một cái, lui xuống.  
Dù sao đi qua đầm sen xuyên qua hành lang chính là tiền sảnh, ở nhà mình, chẳng lẽ còn có thể lạc đường hay sao?
Bọn họ vẫn nên dành chút thời gian cho đôi phu thuê mới cưới này đi.  
Phượng Cửu Ca thấy mọi người thức thời né tránh, không khỏi thở dài, ngẩng đầu lên: “Ai, danh tiếng tiểu bá vương Phượng Cửu Ca ta ở bên ngoài, từ nay về sau, sợ là từ nay về sau lại rơi vào thanh danh của tiểu nữ nhân.”
Nói xong, nàng còn phải tiến thêm một bước hướng Vân Ngạo Thiên dựa vào: “Phu quân, sau này ngươi phải bảo hộ người ta.”
Bảo hộ?

Với bộ dáng giang nanh múa vuốt của nàng, hơn nữa còn có Thủy Linh, phỏng chừng ở Lâm Uyên đại lục này rất ít địch thủ, còn cần người bảo hộ?
Sợ rằng mặt trời sẽ mọc từ phía tây.
“Muội phu, mọi người đều biết Tiểu Cửu nhà ta không có đấu khí, ngày thường làm người lại tương đối ngạo mạn, về sau còn phiền ngươi bảo vệ nàng nhiều hơn.” Vân Ngạo Thiên hừ lạnh một tiếng, còn chưa kịp phản ứng, đã nghe cách đó không xa một đạo thanh âm khinh thường vang lên, một đám người từ bên cạnh đầm sen đi tới.  
Người tới ước chừng bảy tám người, dẫn đầu hai người chính là Phượng Khinh Ca và Trịnh Nghiệp Minh.

Mấy người đi theo phía sau bọn họ, nhìn cách ăn mặc không giống người Phượng gia, xem ra đều là người bọn họ mang đến.  
Vừa rồi mở miệng nói chuyện chính là một giọng nữ, ngoại trừ đại tỷ nhà nàng lúc nào cũng nhìn chằm chằm nàng, thật sự không nghĩ ra người thứ hai là ai. 
Ra ngoài không thuận lợi, oan gia ngõ hẹp.  
Một phen vừa rồi nói khách khí như vậy, ý tứ bên trong, Phượng Cửu Ca lại rõ ràng hơn.  
Ý nói: Mọi người đều biết nhà tôi có một em gái phế vật, ngày thường lại ỷ thế ức hiếp người làm chuyện ác, ngươi cưới một thê tử như vậy, sau này ngươi tự chịu.  
Biểu đạt như vậy thẳng thắn mà, còn quanh co lòng vòng, cũng không sợ lúc nói chuyện đau nướu răng.  
Phượng Cửu Ca không đợi Vân Ngạo Thiên mở miệng, trực tiếp kéo cánh tay hắn, tựa vào bả vai hắn, vẻ mặt ngọt ngào hạnh phúc: “Đa tạ đại tỷ thay ta dạy phu quân nhà ta.

Ta cùng phu quân nhà ta sinh tử đồng mệnh, hắn tự nhiên sẽ dốc hết toàn lực bảo hộ ta.

Nếu không phải vì điều này, thiên hạ này có nam nhân nào có thể lọt vào mắt ta đây? ”
Lời này nhẹ nhàng rơi vào tai Phượng Khinh Ca, hơn nữa ánh mắt Phượng Cửu Ca hết lần này tới lần khác còn rơi vào trên người Trịnh Nghiệp Minh, châm chọc mười phần.
Ai không biết Trịnh Nghiệp Minh hắn là một đại thiếu gia hoa hoa, Phượng Khinh Ca gả đến Đông Càn gia tộc mấy năm nay, không ít lần đối với “sự tích anh dũng” ở bên ngoài của hắn mắt nhắm, mắt mở cho qua.  
Chịu đủ lời bàn tán, cho nên ngày thường hận người khác nhất ở trước mặt nàng ân ái.

Nghĩ đến Phượng Cửu Ca cùng Vân Ngạo Thiên có thể vượt qua luyện tình tam, lửa giận của nàng cũng đã ngập trời.  
Phượng Khinh Ca nàng có gì so ra kém Phượng Cửu Ca, hết lần này tới lần khác đều thua nàng.  

Nhẫn tâm bỏ toàn bộ tiền tiết kiệm của nàng mua say mỹ nhân, vốn tưởng rằng là sách lược vạn toàn, nhưng vẫn để tiểu tiện nhân này trốn thoát, nàng không cam lòng!
“Ha ha, Cửu muội ánh mắt cao, muội phu có thể lọt vào mắt ngươi, thật sự là phúc khí tốt.

Chỉ là không biết muội phu, có năng lực bảo hộ được giai nhân hay không.” Một đạo thanh âm tục tĩu vang lên, Trịnh Nghiệp Minh híp mắt nhìn Phượng Cửu Ca, cũng không phải từng nghĩ nha đầu lông vàng năm đó, bây giờ lại lớn lên xinh đẹp như thế.  
Phượng Khinh Ca liếc mắt nhìn hắn một cái.  
Ánh mắt như vậy, sợ người khác không biết hắn đối với muội tử nhà mình có ý tứ..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.