Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 141



Phượng Cửu Ca ngẩn người, rốt cục hiểu được một chuyện.  
Đối với Tiểu Hỏa mà nói, chỉ có phân chia nữ giới cùng nam giới, không có phân chia nhân loại cùng ma thú.

Nó đang coi nàng là quái vật, nàng với Cửu Thiên Huyền Điểu, đó chính là hạt gạo cùng chén cơm, khác nhau, nàng còn có thể hủy đi sự trong sạch của Loan Điểu kia?
Không chút khách khí đưa tay đem Tiểu Hỏa ném vào trong ngực Vân Ngạo Thiên, Phượng Cửu Ca tay trái nắm Vân Ngạo Thiên, tay phải túm lấy Tiểu Thủy đáng yêu nhà nàng, tạo một cái thang vân tung, nhảy lên lưng Cửu Thiên Huyền Điểu rộng lớn.  
Sau đó, nhếch miệng, híp mắt cười, Phượng Cửu Ca hướng về phía Nguyệt Dao phía dưới, phất tay nói lời tạm biệt: “Phá thánh nữ, chúc ngươi cướp được một nam nhân tốt.”
Nguyệt Dao trông mong nhìn hai người hai con thú cưỡi Cửu Thiên Huyền Điểu nhanh chóng biến mất khỏi trước mắt nàng, không khỏi có chút nóng nảy: “Ai các ngươi đừng đi! Nam nhân kia, ngươi tên là gì…”
Tốc độ của Cửu Thiên Huyền Điểu trong phi cầm đều xem như nhất đẳng, Ma Thú Sâm Lâm lớn như vậy, khi tới mất mấy ngày, lúc trở về, cũng bất quá trong chớp mắt.  
Mắt thấy cách Cực Lạc trấn không xa, Phượng Cửu Ca ôn nhu vuốt v e Tiểu Hỏa, tươi cười trên mặt càng thêm hòa ái dễ gần: “Tiểu Hỏa, có thứ nào muốn ăn muốn chơi không? Tỷ tỷ đi lấy cho ngươi được không? ”
Tiểu Hỏa rụt vào lòng Vân Ngạo Thiên, nhắm mắt lại giả chết.  
Vô sự hiến ân cần, không gian phi tức trộm.  
Tuy rằng đạo lý lớn của nhân loại nó không hiểu, nhưng nó cũng biết khi tiểu đệ nó yêu cầu nó hỗ trợ đánh ma thú khác, luôn đối với nó đặc biệt tốt, giống như Phượng Cửu Ca bây giờ.  
Phượng Cửu Ca thấy Tiểu Hỏa đang giả chết, dừng một chút, tươi cười không giảm, ngược lại càng thêm rực rỡ như hoa: “Tiểu Hỏa bao nhiêu tuổi? Có muốn tỷ tỷ giới thiệu cho ngươi một nương tử hay không? Còn Tiểu Thủy thì sao? Muốn không?”
Trong lòng: Vật nhỏ, ngươi đừng rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt, cẩn thận lão nương bắt được cơ hội liền chọc vào đầu ngươi một trận điên cuồng!
Trong biểu hiện như thế không phải một hai mặt ba đao, quả nhiên là gian trá.  

Vân Ngạo Thiên giương mắt lạnh lùng liếc Phượng Cửu Ca một cái, thản nhiên nói: “Tiểu Thủy còn nhỏ, giới tính còn chưa định.”
Giới tính vẫn chưa được xác định?
Phượng Cửu Ca nghe vậy ngây ngẩn cả người, vội vàng túm lấy Tiểu Thủy tỉ mỉ kiểm tra vài lần, lúc này mới xác định vật nhỏ này không có đặc điểm giống cái, cũng không có đặc điểm giống đực.  
Khục, nàng vẫn cho rằng Tiểu Thủy là mẹ…!
“Vậy Tiểu Thủy không phải muốn cô độc đến cuối đời sao?”
Phượng Cửu Ca chọc chọc thân thể tròn vo của Tiểu Thủy, càng nhìn càng cảm thấy nó đáng thương.  
Rõ ràng bộ dạng xấu xí như vậy, còn không công bất mẫu, về sau làm sao có thể xây dựng gia đình hạnh phúc, sau đó sinh một tổ tiểu Thủy Linh?
Hai con ngươi đen của Tiểu Thủy nước mắt lưng tròng.  
Nó nhìn ra, trong ánh mắt Phượng Cửu Ca, ghét bỏ nó.
“Vậy cũng không đến mức đó.”
Vân Ngạo Thiên giải thích, “Thủy Linh trưởng thành liền có thể lựa chọn giới tính, cùng tộc người cá có chút tương tự.”
Phượng Cửu Ca vừa nghe đến hứng thú, nghiêng đầu hỏi: “Trên thế gian này, thật sự là bộ tộc người cá? ”
“Truyền thuyết mà thôi.”
Vân Ngạo Thiên tùy tiện trả lời qua loa một câu, liền im miệng.

Sau đó mặc Phượng Cửu Ca nói cái gì, hắn đều lạnh mặt.

Không trả lời, cũng không phản đối.  
“Tiểu Hỏa, nào, nói cho tỷ…”
Phượng Cửu Ca lập tức lơ đút đem đề tài chuyển đến trên người Tiểu Hỏa, trong lòng lại âm thầm đem một ít đoạn mơ hồ tổ hợp lại một chỗ.  
Thân phận Vân Ngạo Thiên, còn thiếu một cơ hội kết nối.  
Nhanh như chớp, trong chốc lát.  
Cửu Thiên Huyền Điểu xuyên mây mà qua, xẹt qua bầu trời dài, chỉ chốc lát sau đã đến đích.  
Lỗ tai Tiểu Hỏa bị ma âm của Phượng Cửu Ca hành hạ một đường, đến bên ngoài thành trấn Cực Lạc, nó rốt cục buông bỏ tín đồ mình vẫn kiên trì, đem Cửu Thiên Huyền Điểu trong sạch, giao cho nàng.  
Tiểu Huyền Điểu, ca ca xin lỗi ngươi.  
Nghĩ tới lập tức vùi đầu vào trong ngực Vân Ngạo Thiên, không còn mặt mũi nào gặp lại phụ lão Giang Đông.  
Phượng Cửu Ca nhìn Cửu Thiên Huyền Điểu phiên bản thu nhỏ, thân thể tuyết trắng kia cực kỳ giống Tuyết Sơn ngốc thú, nụ cười nham hiểm vừa rồi, lại một lần nữa hiện lên khóe miệng.  
Yên tâm, Tiểu Huyền Điểu, ta sẽ đối xử tốt với ngươi…!
Hai người ba thú, chậm rãi tiến vào thành.  
Cực Lạc trấn so sánh với thời điểm vắng vẻ hơn rất nhiều, lúc trước một lượng lớn thợ săn tiền thưởng ùa tới, hiện tại phỏng chừng đều còn bị hãm trong Ma Thú Sâm Lâm không thoát thân được, cụ thể còn sống bao nhiêu, bọn họ không biết.

Chỉ là từ bây giờ trở đi, việc buôn bán Cực Lạc trấn này, phỏng chừng sẽ tiêu điều một đoạn thời gian.  
Xuân Phong khách điế m vẫn vững vàng sừng sững trong thành.  
Gác xép tinh xảo, bố trí xa hoa, phục vụ thoải mái, làm cho Phượng Cửu Ca bây giờ đau lưng đau chân chuột rút thật sự rất nhớ nhung, thật hận không thể lập tức vọt lên giường lớn làm một giấc bất tỉnh.  
“Hắc Kim, Hắc Vũ, Hắc Phong, các ngươi mau ra ngoài mang ta vào đi, ta không muốn động…”
Tinh lực tập trung cao độ một khi buông lỏng, sẽ đột nhiên cảm thấy toàn thân mình không thích hợp.

Phượng Cửu Ca lười biếng đi vào khách điế m, đáng thương hướng về phía bên trong ồn ào.  
Nhưng mà liên tục hô vài tiếng cũng không có người đáp, trong đầu Phượng Cửu Ca hiện lên một tia ý niệm không tốt, bộ dáng cà lơ phất phơ lập tức thu liễm, hai mắt lập tức bắn ra ánh mắt trong trẻo lạnh lùng.  
Phu quân…!
Đem đại sảnh nhìn chung quanh một vòng, thế nhưng một người cũng không có!
Phượng Cửu Ca quay đầu lại, sắc mặt ngưng trọng nhìn Vân Ngạo Thiên.  
Trong này có trá.  
Kỳ thật nàng đã sớm nghĩ đến không thích hợp.  
Hắc Vũ là ai?
Là người kiểm soát mạng lưới tình báo.  
Nếu bọn họ không xảy ra chuyện gì, vậy thì khi nàng xuất hiện bên ngoài thành Cực Lạc trấn, bọn họ hẳn là nhận được tin tức, sớm đi đón nàng.  
Mình nhất thời sơ suất, lại phạm phải loại sai lầm cấp thấp này, thật sự là đáng chết!
Giờ phút này trong khách điế m, chỉ sợ là có vào không có ra.  

Phượng Cửu Ca trong tay áo càn khôn ám động, lặng yên phòng bị, sau đó chậm rãi di chuyển đến bên cạnh Vân Ngạo Thiên.  
“Phu quân, có phải là cừu nhân của chàng hay không?”
Biểu tình của Vân Ngạo Thiên cũng không có gì đặc biệt, vẫn lãnh khốc vạn phần như trước.

Hắn nhấc chân lên lầu, nhẹ nhàng phất tay áo: “Đi xem đi.”
“Cọc cọc ——”
Bốn phía trống rỗng, ngay cả tiếng lên cầu thang, nghe vào tai cũng cảm thấy lớn tiếng dị thường.
Giống như rớt một cây kim đều có thể nghe thấy thật rõ, vốn ở Xuân Phong Lâu nên nghênh đón đưa đến cực kỳ náo nhiệt, mà bây giờ ngẫm lại đều cảm thấy lông tơ đứng thẳng.  
Giống như nơi này chính là một tòa tử lâu, bên ngoài tiếng người bán hàng rong liều mạng quát lớn, đều phảng phất như cách thập phần xa xôi.  
Phượng Cửu Ca tới gần bên người Vân Ngạo Thiên, cúi đầu hỏi: Khách điế m này có phải là bị người hạ kết giới hay không? ”
Vân Ngạo Thiên gật gật đầu, cước bộ chưa dừng một phần, tiếp tục đi về phía phòng bọn họ.  
Phòng Thiên Tự Giáp.  
Đây là nơi Phượng Cửu Ca và Vân Ngạo Thiên ở mấy ngày trước, là gian phòng xa hoa thoải mái nhất của Xuân Phong Lâu.  
Lúc này Vân Ngạo Thiên đang đứng ở cửa, cũng không đẩy cửa, tựa hồ lại chờ người đến mở cửa cho hắn.  
Phượng Cửu Ca giương mắt nhìn Vân Ngạo Thiên, hào quang trong mắt lưu chuyển vài phen.  
Hắn dường như biết điều gì đó..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.