Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 138



Nguyệt Dao rùng mình một cái, sững sờ nhìn gương mặt của Vân Ngạo Thiên.  
Nam nhân tuấn dật vô song như vậy, lạnh như một khối vạn năm hàn băng.

Không có gì có thể đả động hắn sao?
Còn nữ nhân đó thì sao?
Nguyệt Dao mạnh mẽ ức chế xúc động muốn rơi lệ, bật khóc quay mặt đi, hung hăng trừng mắt nhìn Phượng Cửu Ca vẫn đang ngồi thiền vận công.  
Khí tức quanh người nàng loáng thoáng trở nên tinh khiết hơn trước.  
Trong một mảnh không gian nho nhỏ kia, trầm tĩnh đến không có một chút thanh âm, linh khí chen chúc kia, từng chút từng chút chậm rãi thẩm thấu vào trong thân thể nàng.  
Không khí màu trắng dần dần biến thành trong suốt, một vầng sáng nhàn nhạt quanh quẩn bốn phía nàng, sau đó bị nàng hấp thu.  
Sắc mặt Nguyệt Dao đột nhiên biến đổi, vẻ mặt kinh ngạc.  
Nữ nhân này, đột nhiên trở nên mạnh mẽ.  
So với ngày hôm qua cùng nàng giao phong, không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.  
Những vầng sáng màu trắng khuếch tán chậm rãi mở rộng ra, dao động suýt nữa làm cho nàng đứng không vững.  
Trong chốc lát, Phượng Cửu Ca thu tay theo kiểu pháp quyết, chậm rãi phun ra một ngụm trường khí.  

Chung quanh sương mù quanh co hóa thành từng sợi từng sợi, toàn bộ ẩn núp vào trong thân thể nàng, một cái khí tức ba động, tựa hồ đều ẩn chứa vô hạn linh lực.  
Đồng thời, nước nhỏ lấy thân thể bao bọc bên ngoài đột nhiên phiêu phù lên, ở giữa không trung dần dần thu nhỏ lại thành bộ dáng tròn vo.
Một đoàn quang mang màu lam nhạt bao bọc lấy nước nhỏ, bên trong tựa hồ giống như là nước sôi trào, một thân ảnh nho nhỏ kia đang theo nước cuồn cuộn kia không ngừng quay cuồng.  
Bỗng dưng, toàn bộ khí tức trong nháy mắt nội liễm.  
Phượng Cửu Ca chậm rãi mở mắt mình ra, Tiểu Thủy vững vàng dừng trên vai nàng.  
Một người một thú, đem một gốc Thất Diệp Hỏa Diễm Thảo mấy ngàn năm ngưng tụ thành toàn bộ hóa thành của riêng mình.  
Phượng Cửu Ca nhìn thoáng qua hai tay mình, trong lòng bàn tay tập kết một đoàn tiểu cầu nho nhỏ trong suốt, làm cho khóe miệng nàng không khỏi chậm rãi nhếch lên, lộ ra nụ cười.  
Nội lực hiện tại của nàng, cũng không thể dùng một con giáp để hình dung, cho dù là dùng trăm năm công lực để so sánh, cũng chỉ là hơn không kịp.  
Hiện giờ coi như là tới tử khí đỉnh phong, nàng tuyệt đối sẽ không rơi vào hạ phong.  
Thứ tốt, chung quy vẫn là thứ tốt.  
Phượng Cửu Ca phiêu thân qua, kéo tay Vân Ngạo Thiên, một cái đầu nhỏ liền cọ vào trong ngực hắn: “Phu quân, ta hiện tại có phải so với trước kia mạnh hơn một chút hay không…”
Biểu tình kia giống như biểu tình của Hỏa Kỳ Lân vừa rồi —— cầu khen ngợi.  
Hỏa Kỳ Lân dùng lỗ mũi nặng nề hừ một tiếng, không biết nặng nhẹ.  
Nó thật vất vả mới chiếm được vòng tay thoải mái của Vân Ngạo Thiên, như thế nào nữ nhân này vừa tới liền muốn cướp vị trí của nó?
Hừ, không đi, chính là không đi!

Hỏa Kỳ Lân đáng thương đơn thuần, nó đại khái chưa từng nghĩ tới, một cái lò sưởi cùng một thân thể mềm mại như nó, là nam nhân đều biết chọn cái nào.

Nó còn vui vẻ nghĩ đến Vân Ngạo Thiên giống như vừa rồi đối với Nguyệt Dao, trực tiếp đuổi Phượng Cửu Ca đi.

truyện đam mỹ
Vân Ngạo Thiên rất trực tiếp đem ảo tưởng của nó đánh tan.  
Một tay tùy tiện ném Hỏa Kỳ Lân sang một bên, lập tức bá đạo ôm lấy eo nhỏ nhắn của Phượng Cửu Ca.

Vân Ngạo Thiên hung hăng in một nụ hôn lên trán nàng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Không có việc gì là tốt rồi.”
Thời điểm Phượng Cửu Ca hấp thu linh khí, cũng không có hoàn toàn đem bên ngoại ngăn cách.

Hỏa Kỳ Lân nhỏ đi cùng Nguyệt Dao tìm tới, nàng đều rõ ràng.  
Hiện giờ cũng không muốn nhìn nữ nhân bên cạnh, nàng trực tiếp ngồi xổm xuống, đưa tay chọc chọc thân thể lớn nhỏ của Hỏa Kỳ Lân miêu miêu, khóe miệng cơ hồ muốn cười nghiêng ngả: “Quả nhiên, cô đặc chính là tinh hoa.”
Đây đâu còn là Hỏa Kỳ Lân vạn phần uy lực vừa rồi, quả thực chính là tiểu dã miêu không hề có lực công kích mà, thật sự là đáng yêu chết đi được.  

Hỏa Kỳ Lân một ngụm thiên địa chân hỏa nghẹn ở cổ họng, nước mắt lưng tròng nhìn ánh mắt uy hiếp mười phần của Vân Ngạo Thiên, sửng sốt không có dũng khí đem lửa hướng về phía Phượng Cửu Ca phun ra.  
Ngày tháng Hỏa Kỳ Lân nó khi dễ người khác đã kết thúc, ngày mà mặc cho người khác khi dễ, bắt đầu từ hôm nay.  
Ô ô, phụ thân, con không muốn biến thành người nữa, con muốn về nhà!
Phượng Cửu Ca làm sao quản nó khóc cha gọi mẹ, đưa tay từ trên vai túm lấy Tiểu Thủy, đặt ở bên cạnh Hỏa Kỳ Lân.  
“Về sau, Tiểu Thủy là tỷ tỷ, Tiểu Hỏa là đệ đệ, các ngươi phải có tình yêu mà hài hòa ở chung, có biết hay không!”
Bộ dáng cười tủm tỉm của nàng cực kỳ giống bà ngoại sói, Tiểu Hỏa nhịn không được có chút sống lưng phát lạnh.  
Tiểu Thủy rất săn sóc, thuận theo nàng.
Không có việc gì, Cửu Ca nhà ta rất tốt, ngoại trừ có chút tàn nhẫn, cũng có chút não tàn, có chút hung ác, cũng có chút bi ến thái ra, trên cơ bản coi như là một nữ nhân tốt.  
Tiểu Hỏa giương mắt nhìn Vân Ngạo Thiên lạnh như băng, chợt cảm thấy vẫn là nam nhân này bình thường hơn nhiều.  
Điều cẩu huyết nhất trên thế gian là gì?
Chính là người thứ ba mỹ mạo như hoa, còn hết lần này tới lần khác muốn chen chân vào mà không vào được.  
Thời tiết nóng hổi, gió thổi qua cũng nóng đến chết người.  
Nguyệt Dao đứng ở một bên cắn chặt môi dưới, nhìn Phượng Cửu Ca vui vẻ nhào về phía Vân Ngạo Thiên, nhìn nàng không coi ai ra gì gọi “Phu quân”, nhìn nàng cúi đầu đùa giỡn Tiểu Thủy cùng Tiểu Hỏa, Vân Ngạo Thiên ở một bên an tĩnh nhìn.  
Một bức tranh hài hòa, dường như không thể tìm thấy bất kỳ bước đột phá nào.  
Trong lòng nàng ngũ vị tạp trần, cuồn cuộn tất cả đều là hâm mộ ghen tị.  
Vân Ngạo Thiên không muốn, vậy nàng liền từ Phượng Cửu Ca xuống tay!
Ánh mắt Nguyệt Dao chần chờ một lát, nhưng vẫn mở miệng với Phượng Cửu Ca vẫn làm bộ như không nhìn thấy nàng: “Này, nữ nhân kia.”

Dù sao cũng có cầu xin người khác, lúc này đã đổi “nữ nhân thối” thành “nữ nhân kia”.  
Khóe miệng Phượng Cửu Ca nhếch lên ý cười đùa giỡn, vỗ vỗ tay dựng người lên, giương mắt nhìn hướng Nguyệt Dao: “Phá thánh nữ, ngấp nghé nam nhân của ta, cũng không phải là một sở thích tốt nha.”
Sở thích như vậy, sẽ dễ mất mạng.
Nguyệt Dao hiếm khi buông thân hình thấp giọng cầu xin người khác, kết quả vừa mới mở miệng đã bị Phượng Cửu Ca sặc trở về, nhất thời cũng tức giận: “Bổn chủ coi trọng nam nhân của ngươi thì làm sao! Ngũ trưởng lão nói, yêu cái đẹp lòng người đều có, chẳng lẽ ta đường đường là một thánh nữ của Thượng Đế Phong, ngay cả tư cách coi trọng một nam nhân cũng không có? ”
Mạnh từ đoạt lý như thế…!Đáng tiếc còn thiếu chút nữa.  
Phượng Cửu Ca ho khan hai tiếng thanh hầu họng, cười tủm tỉm, vân đạm phong khinh trả lời Nguyệt Dao một câu: “Coi trọng thì như thế nào? Có thể nhìn thấy, không thể ăn được.”
Nói xong, giống như khiêu khích kéo cánh tay Vân Ngạo Thiên, nghiêng đầu, tựa vào trên vai hắn: “Phá thánh nữ, nam nhân của ta là nam nhân duy nhất của ta, ta cũng sẽ là nữ nhân duy nhất của hắn, cho dù ngươi nguyện ý làm thê làm thiếp cho hắn, đó cũng là si tâm vọng tưởng.”
Từng chữ từng chữ dừng lại, mạnh mẽ, ném đất có tiếng.  
Nàng cũng bất chấp tất cả, cực kỳ mạnh miệng, rất có khí thế không đem Nguyệt Dao ghê tởm đi liền không bỏ qua.  
Nhưng mà trong nháy mắt dứt lời, nàng lại cảm giác được thân thể Vân Ngạo Thiên trong nháy mắt siết chặt, sống lưng thẳng tắp.  
Lặng lẽ nâng mắt lên, ánh mắt đối diện với cằm kiên nghị kia.  
Tư thái như thần tiên, cao ngạo phảng phất như không gì không làm được.  
Đây là nam nhân của nàng.  
Trong lòng Phượng Cửu Ca giật mình.  
Mục đích ban đầu hai người ở cùng một chỗ, tựa như mơ hồ, đã không còn nhớ rõ..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.