Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo

Chương 109



Còn chưa kịp phản ứng, đầu Phượng Cửu Ca lập tức đụng vào thân cây, lực đẫy quá mạnh nàng liền nghe “rắc rắc” một tiếng, thân cây to bật góc.

Mà Phượng Cửu Ca chỉ cảm thấy hai lỗ tai nổ vang mắt bốc lên sao vàng, tựa hồ trước mắt đã đến thiên đường.

Một đường va chạm qua, kinh thanh cắt rách da, lá cây biến thành lưỡi dao sắc bén.

Phượng Cửu Ca hoảng hốt rồi mới tỉnh táo lại, theo bản năng liền đưa tay sờ vào chỗ vừa rồi bị đụng ngã.

Kết quả bàn tay kia vươn ra trong tay còn cầm Truy Hồn, lưỡi đao vừa tiếp cận miệng vết thương, hàn khí kia liền đau đến nàng lập tức nhe răng trợn mắt.

Trong lúc đau đớn này, Phượng Cửu Ca đột nhiên mở ra ánh mắt mơ hồ.

Vừa nhìn tình cảnh trước mắt, nàng thiếu chút nữa cắn luôn đầu lưỡi.

Đậu mé, đây là trời muốn ta chết a!

Sương trắng đầy trời kia ngược lại tiêu tán, chỉ là lại xuất hiện thứ kinh khủng hơn.

Đồ vật quấn quanh thắt lưng Phượng Cửu Ca ước chừng to bằng chậu rửa mặt, màu xanh sẫm u ám, còn tản ra hương vị kỳ lạ.

Mặt trên còn lưu lại vết đao Truy Hồn, ngược lại làm cho nó rách một ít da, chảy ra một hai giọt dầu trong suốt.

Đúng vậy, nó, một đường kéo nàng tới đây, chính là một gốc cây thành tinh!
Mà ở trước mặt nàng, chủ thể rễ cây này giống như là một cự mãng, hơn vạn rễ cây quái dị giống như rễ cây trên thắt lưng nàng đang giương nanh múa vuốt, hưng phấn dị thường!
Phượng Cửu Ca cảm thấy vô cùng sâu sắc cái loại hưng phấn này đó chính là hưng phấn nhìn thấy con mồi a!
Làm ơn đi, một vị độc mộc thành lâm thụ tổ tông, là một cây ăn thịt người?!
Vừa nghĩ như vậy, nàng đã bị rễ cây cấp tốc kéo về phía thân cây, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn nghiệm chứng suy nghĩ vừa rồi của nàng.

Thân cây kia ước chừng phải có hơn trăm người tay trong tay mới có thể ôm lại được, hơn nữa thân cây hiện ra màu trắng rất kỳ dị rất yêu diễm.

Đợi đến khi nàng lại bị kéo gần một chút, mới giật mình phát hiện thân cây kia đâu phải màu trắng a, mà là các loại hài cốt nhân loại cùng động vật, bị vô số cây đằng quấn quanh, kề sát vào mặt ngoài đại thụ, xương trắng sâm sâm.

Phượng Cửu Ca cảm thấy vết thương sau gáy mình tựa hồ từng trận từng trận bốc lên hàn khí, trong lòng nhất thời lạnh lẽo.

Trách không được bọn họ tiến vào khu rừng kia một ma thú cũng không có, chỉ sợ cho dù là xuất hiện một ma thú cấp mười một mười hai, vậy cũng tuyệt đối không địch lại được một gốc quái thụ này giày vò!
Phượng Cửu Ca nhanh chóng quan sát địa hình chung quanh, tìm kiếm cơ hội có thể chạy thoát.

Kết quả không nhìn còn tốt, vừa nhìn, mới phát hiện nơi này chính là một cái vách cốc thật lớn, cây đại thụ này giống như là bị nhai cốc bao vây thân thể, đầy ắp, chỉ lưu lại một khe hở rộng.

Ước chừng qua mấy trăm năm mấy ngàn năm nữa, đại thụ này nếu như không chết, tuyệt đối sẽ phá vỡ nhai cốc này, rễ cây dần dần hướng đại cự nguyên ma thú sâm lâm lan tràn.

Trong vách cốc, rễ cây của nó tung hoành đan xen, đem nơi này dệt thành một cái lưới lớn rậm rạp, chỉ cần bị rễ cây của nó quấn lấy kéo vào, vậy thì cũng đừng hòng đi ra ngoài nữa, ngoan ngoãn làm chất dinh dưỡng của nó là được rồi.

Những bộ xương trắng kề sát vỏ cây, rất nhiều người còn mặc quần áo thợ săn tiền thưởng không bị phong hóa, hiển nhiên chính là mấy ngày nay biến mất trong sương trắng.

Vải mang theo máu kia đâu phải là vị trí Hỏa Kỳ Lân được đánh dấu, rõ ràng chính là vị trí của cây ăn thịt người này!
Phượng Cửu Ca đỏ mắt, cắn chặt môi dưới, gân xanh trên trán tựa hồ muốn bạo liệt.

Ở trước mắt nàng, đã từ trên thân cây vươn ra vô số cây mây nhỏ, xem ra là muốn tiếp nhận con mồi rễ cây lớn săn tới, sau đó đem nàng trói ở trên thân cây.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.