Ngươi Có Tiền, Ta Có Đao

Chương 54



NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO
Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm
Dịch: Quá Khứ Chậm Rãi
*
Chương 54: Ngỗ tác điên
“Như thế thì khớp rồi! Nhất định là Tiểu Yến này nhìn thấy thúc phụ ta làm trang sức, nổi lòng tham nên mới hợp mưu với đại phu họ Phương kia hại chết thúc phụ ta, thúc phụ ta chết oan uổng quá! Xin đại nhân hãy làm chủ cho ta!” Lỗ Cửu hét lớn.
Tiểu Yến tức đến run người: “Nói bừa, ta chưa từng nhìn thấy trang sức gì cả!”
Lỗ Cửu: “Nếu không phải tham đồ trang sức, thì một tiểu cô nương tuổi còn trẻ như người, vì sao cứ cách năm ngày lại đi đến cái nơi quỷ quái ở phường Bắc Nhạc phường kia? Đến nhà một lão già dở dở ương ương? Ngươi có ý đồ gì hả?!”
Tiểu Yến giận dữ: “Bắc Nhạc Phường không phải là nơi quỷ quái gì cả, gia gia nãi nãi trong phường đều là người tốt! Thời gia gia không phải là lão già dở dở ương ương, Thời gia gia là một nghệ nhân rất giỏi!”
“Đó! Ngươi quả nhiên biết Lỗ Thời là thợ làm trang sức, như thế đã đủ để chứng minh tội chứng của ngươi rồi!”
“Nếu ăn nói bậy bạ cũng tính là chứng cớ, vậy ta cũng có thể nói là ngươi thấy tiền nổi lòng tham, đi cướp đồ của gia gia, Thời gia gia không cho, cho nên ngươi đã hại chết gia gia!”
Hai người trên công đường ồn ào, giọng của Lỗ Cửu câu trước cao hơn câu sau, nước miếng phun tùm lum, Tiểu Yến tuy tuổi còn nhỏ nhưng khí thế lại không kém chút nào, từng câu từng chữ như có tiếng vọng lại, tư thế vàng thật không sợ lửa.”
“Ôi, tiểu nha đầu này không tệ ha.” Cận Nhược tán thưởng nói.
Y Tháp: “Thay sác noi long tham.”
Cận Nhược: “Hả?”
Mộc Hạ: “Y Tháp nói ngươi thấy sắc nổi lòng tham.”
“…”
Huyện lệnh vỗ mạnh kinh đường mộc, cố gắng duy trì trật tự trên công đường, thế nhưng quan uy không đủ, căn bản không có ai để ý tới hắn, nhất là dân chúng vây xem, người nào người nấy đều hóa thân thành Sherlock Holmes, ồ ạt xông lên phát biểu ý kiến.
“Ta cảm thấy Lỗ Cửu nói có lý, không có lợi thì không dậy sớm, tiểu nha đầu kia chắc chắn là muốn thứ đồ trong tay của Lỗ Thời.”
“Dẹp đi, trong thành ai mà không biết Lỗ Cửu kia chính là tên lưu manh vô lại, lời hắn nói còn không bằng cái rắm!”
“Lúc còn sống không quan tâm, đến khi chết thì nhảy ra kêu oan kêu uổng, nếu như có thứ gì đáng giá thì Lỗ Cửu đã sớm đến hầu hạ Lỗ Thời ăn uống ngủ nghỉ rồi, sao có thể để cho người ngoài được lợi như vậy?”
“Tiểu Yến chính là tiểu nhị của Trân Bảo Hiên của phường Tam Hà, Trân Bảo Hiên là sản nghiệp của Hoa thị! Theo ta thấy, Lỗ Cửu kia là muốn đổ tội lên người Tiểu Yến, mượn Tiểu Yến để lừa gạt Trân Bảo Hiên một khoản thì có!”
“Ấy, lời lão ca này có lý nè!”
Lý chưởng quầy thấp giọng nói: “Trước khi tuyển người ta đã điều tra, Tiểu Yến gia thế trong sạch, tính tình chính trực, tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện này.

Ta tin Tiểu Yến!”
Trương chưởng quầy: “Tứ Lang ngài phải giúp Tiểu Yến, việc này nếu bị làm lớn thì sẽ tổn hại đến thanh danh Trân Bảo Hiên và Hoa thị!”
Hoa Nhất Đường phe phẩy chiếc quạt nhỏ, liếc về phía Lâm Tùy An, Lâm Tùy An làm tư thế “mời”.
Huyện lệnh không nhịn được nữa, tức giận nhảy dựng lên vỗ kinh đường mộc rầm rầm: “Câm miệng hết cho ta, im lặng! Im lặng! Ai ầm ĩ thì đánh…!ra…!ngoài…”
“Khi công đường phủ nha thẩm vấn, dân chúng đều có thể quan sát lắng nghe, tuyên truyền giáo hóa, đôn đốc ngũ đức, đây là luật do nước Đường định ra, huyện lệnh đại nhân chỉ sợ không có quyền đuổi dân chúng ra ngoài.” Hoa Nhất Đường cất bước qua cửa đại sảnh, bộp một tiếng mở ra quạt, áo trắng như tuyết tầng tầng lớp lớp, tựa như cánh hoa rực rỡ đua nhau nở rộ dưới ánh xuân, thần kỳ là trong chốc lát toàn bộ đại sảnh chợt trở nên yên tĩnh.
Lâm Tùy An cảm thấy rất vui mừng: Nhan sắc của Hoa Nhất Đường đúng là có ích.

Huyện lệnh giận điên người: “Ngươi là ai?” Dám gào thét ở chốn…!công…!đường.”
Huyện lệnh càng nói khí càng yếu, hắn nhìn thấy Lý chưởng quầy và Trương chưởng quầy đứng ở phía sau Hoa Nhất Đường, hai vị chưởng quầy không ngừng khoa tay múa chân, một người nâng mặt giả làm một đóa hoa, một người dựng thẳng bốn ngón tay, huyện lệnh rốt cuộc cũng không phải quá ngốc, hiểu được ý của hai người họ, lập tức lật mặt tươi cười rạng rỡ như kịch đổi mặt nạ của Tứ Xuyên: “Thì ra là Hoa gia Tứ Lang đại giá quang lâm, mau mau đến ngồi xem!”
Danh hào Hoa Nhất Đường vừa xuất hiện, dân chúng hóng hớt xung quang cực kỳ kích động, bao nhiêu ánh mắt đều đập thẳng lên người Hoa Nhất Đường, Hoa Nhất Đường là người không biết xấu hổ viết thế nào, càng được chú ý hắn càng đắc ý, lúc này chỉ hận không thể có một cái máy thổi gió để giúp hắn tạo pose nữa thôi, nhưng thấy hắn “bốp” một tiếng khép quạt lại, khoát tay áo nghiêm trang nói: “Ngồi thì không cần.

Chỉ là Hoa mỗ ở ngoài công đường nghe một hồi, trong lòng có nghi ngờ, mong Từ huyện lệnh giải thích nghi hoặc cho.”
Từ huyện lệnh: “Mời Hoa gia tứ lang hỏi.”
Hoa Nhất Đường đi tới bên cạnh Lỗ Cửu: “Người này nói Tiểu Yến và Phương đại phu đồng lõa mưu tài hại mệnh, đầu độc Lỗ Thời, ngoại trừ suy đoán bằng miệng ra thì có chứng cứ gì không?”
Lỗ Cửu: “Đương nhiên là có! Lúc thúc phụ ta chết thi thể đều sưng lên, da xanh mét, toàn bộ mạch máu sưng vù, đây rõ ràng là tình trạng trúng độc!”
Hoa Nhất Đường: “Nhưng ta nghe nói, thi thể Lỗ Thời đã được người đáng tin khám nghiệm, nguyên nhân tử vong cũng đâu phải là trúng độc.”
“Khám nghiệm tử thi cũng đâu phải là ngỗ tác!” Lỗ Cửu chỉ vào Tiểu Yến nói: “Ngươi không nói ta còn quên mất, tên khám nghiệm tử thi rõ ràng là một đại phu, còn do Tiểu Yến tìm tới, nhất định cũng là đồng mưu với bọn họ!”
Hoa Nhất Đường nhướng mày: “Từ huyện lệnh, không bằng mời người khám nghiệm tử thi đến hỏi thử.”
Từ huyện lệnh vội vàng gọi Bất Lương đứng bên cạnh đến hỏi: “Không phải là lão Lý khám nghiệm sao?”
Vẻ mặt Bất Lương khổ sở: “Hôm đó lão Lý lại uống quá nhiều.”
“…”
“May mà Kỷ đại phu ở gần đó nên mới đến giúp một tay.”
Từ huyện lệnh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, vỗ lại kinh đường mộc: “Mau đi mời Kỷ Cao Dương đại phu tới hỏi.”
Một Bất Lương nghe lệnh chạy đi.
Hoa Nhất Đường chạy tới bên cạnh Phương Khắc: “Lỗ Cửu nói vị Phương đại phu này và Tiểu Yến hợp mưu sát Lỗ Thời, có chứng cớ gì không?”
Phương Khắc không còn thèm nhấc mí mắt, rõ ràng là lười để ý đến Hoa Nhất Đường.
Lỗ Cửu: “Những người hàng xóm ở phường Bắc Nhạc nói, hơn mười ngày trước, tên họ Phương này đột nhiên đi khám bệnh cho thúc phụ ta, bị thúc phụ ta đánh đuổi ra ngoài, trước khi hắn đi, biểu cảm rất là đáng sợ, nhất định là ôm hận trong lòng, nên mới hợp mưu vơi Tiểu Yến!”
Hoa Nhất Đường: “Từ huyện lệnh, có chuyện này không?”
Từ huyện lệnh: “Xác thực có việc này! Bất Lương từng hỏi hàng xóm xung quanh nhà Lỗ Thời, bởi vì ngày đó Lỗ Thời đứng ở cửa chửi ầm lên với Phương Khắc, náo loạn rất khó coi, cho nên rất nhiều người đều nhớ rõ việc này.”
“Thì ra là như thế…” Hoa Nhất Đường híp mắt đánh giá biểu cảm của Phương Khắc, đáng tiếc Phương Khắc người cũng như tên, ngũ quan giống như đường vân điêu khắc trên tảng đá, không hề động đậy chút nào.
Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt nhỏ nhìn qua Lâm Tùy An.
Lâm Tùy An khoanh tay trước ngực, bây giờ cũng hơi không chắc chắn:
Nghe như thế, cũng không thể loại trừ hiềm nghi với Phương Khắc.

Có lẽ những suy đoán hôm qua hắn nói Kỷ đại phu là hung thủ, chỉ vì muốn tung hỏa mù nhằm che đậy tội ác của mình.
Quả nhiên, không có lý luận thực nghiệm, cho dù nghe hợp lý đến đâu cũng đều không thể đứng vững được.
Không bao lâu sau, Bất Lương dẫn Kỷ Cao Dương vội vàng lên đường, nghe Từ huyện lệnh giải thích nguyên nhân mời hắn đến, liên tục lắc đầu nói: “Nguyên nhân cái chết của lão Thời quả thực là co giật, nôn mửa làm tắc nghẽn cổ họng hít thở không thông mà chết, đúng ngoài ý muốn.

Về phần thi thể sưng to, da có màu xanh lục, là bởi vì chết đã nhiều ngày, thi thể thối rữa, thi khí tràn ngập mạch máu trong túi da nội tạng dẫn đến, đây là chuyện mà tất cả mọi người đều biết, nếu đại nhân không tin, có thể mời Lý ngỗ tác lên công đường để hỏi.”

Từ huyện lệnh đành phải gọi Lý ngỗ tác lên đường, may mà thời gian hôm nay còn sớm, Lý ngỗ tác vẫn chưa uống rượu, cũng tính là tỉnh táo, hắn đưa ra lời khai: “Kỷ đại phu nói không sai, thi thể thối rữa mấy ngày sau quả thật sẽ xuất hiện trạng thái như trên.”
Từ huyện lệnh rất hài lòng, giơ cao kinh đường mộc lên: “Như thế, vụ án này đã rõ ràng rồi, Lỗ Thời chết ngoài ý muốn, Lỗ Cửu cáo buộc Tiểu Yến và Phương Khắc hạ độc mưu tài hoàn toàn là vu cáo, Tiểu Yến và Phương Khắc vô tội, phóng thích tại công đường, Lỗ Cửu vu cáo người khác, tâm tư đáng giận, phạt hai ngàn văn tiền, đánh ba mươi trượng…”
“Lỗ Thời quả thực là trúng độc chết.” Phương Khắc đột nhiên thốt ra một câu, kinh đường mộc trong tay Từ huyện lệnh thiếu chút nữa thì rớt xuống.
Tất cả mọi người khó hiểu đồng loạt trừng mắt nhìn vì đại phu gầy yếu trên công đường.
Phương Khắc thẳng lưng lên, khuôn mặt tái nhợt âm trầm không có bất kỳ biểu cảm gì, lần nữa nhấn mạnh: “Bọn họ khám nghiệm sai!”
Lý ngỗ tác nổi giận chỉ vào mũi Phương Khắc ngoác miệng mắng to: “Ngươi thả rắm chó! Ta làm ngỗ tác mười năm nay, thi thể qua tay ta không ngàn thì cũng mấy trăm, không thể sai được.”
Phương Khắc: “Ngươi là một con sâu rượu, biết khám nghiệm tử thi cái rắm.”
“Ngỗ tác ta phải trải qua tam khảo tứ nghiệm, có thư bổ nhiệm phủ nha đàng hoàng! Ngươi, ngươi là một thầy thuốc tầm thường, biết cái rắm gì đến việc khám nghiệm tử thi mà nói!”
“À, thi thể Lỗ Thời cũng là đại phu nghiệm ra đó.”
“Kỷ đại phu y thuật cao minh, đức cao vọng trọng, trong thành Hà Nhạc không ai không biết, thứ lang băm như ngươi dựa vào cái gì mà dám đánh đồng với Kỷ đại phu?!”
“Dựa vào Kỷ Cao Dương là hung thủ đầu độc Lỗ Thời!”
Một hòn đá làm khơi dậy ngàn tầng sóng, khiến cả đại sảnh sôi trào.
“Ôi cha mẹ ruột của ta, Phương Khắc này đầu óc có vấn đề phải không? Kỷ đại phu người ta đến làm chứng, giúp hắn thoát tội danh, kết quả hắn còn cắn ngược lại, hất chậu phân lên đầu Kỷ đại phu.”
“Thực không thể hiểu nổi! Kỷ đại phu và ngỗ tác đều nói, Lỗ Thời chết vì tai nạn ngoài ý muốn, hắn cứ phải nói Lỗ Thời chết vì trúng độc, rốt cuộc là có mưu đồ gì chứ?”
“Hắn nói rằng Lý ngỗ tác kiểm tra sai thì ta tin, nhưng Kỷ đại phu khám nghiệm sai đánh chết ta cũng không tin!”
“Cái này ngươi không biết đó thôi? Việc làm ăn của y quán Phương thị lúc này vô cùng thê thảm, nghe đồn là còn không có cơm để ăn, hẳn là thấy nhà Kỷ đại phu làm ăn tốt nên đỏ mắt, cho nên mới vu oan cho Kỷ đại phu!”
“Nghe nói tên Phương Khắc này chữa chết nhiều người rồi, có người dám đến nhà hắn khám bệnh mới lạ á.”
“Hừ, loại người này có phải gọi là không nhìn được người khác sống tốt hơn mình không?”
“Chậc chậc chậc, vô sỉ, vô sỉ quá!”
Hoa Nhất Đường rõ ràng cũng không ngờ Phương Khắc lại hành sự như thế, lấy quạt che cái miệng đang há to, lông mày như muốn bay lên trời, không ngừng nháy mắt với Lâm Tùy An.
Lâm Tùy An bày tỏ: Người này ghê gớm thật!
Kỷ Cao Dương ngạc nhiên: “Phương Khắc, ta và ngươi không thù không oán, vì sao người lại vu oán ta như thế?!”
Phương Khắc nhìn Kỷ Cao Dương, con ngươi đen giống như vực sâu, không thấy chút ánh sáng nào: “Chính là ngươi!”
Kỷ Cao Dương ôm quyền: “Huyện lệnh đại nhân minh giám, Kỷ mỗ oan uổng!”
Từ huyện lệnh bây giờ cực kỳ đau đầu, hắn vỗ mạnh kinh đường mộc: “Yên tĩnh! Im lặng! Phương Khắc, ngươi chớ có ăn nói bừa bãi! Cẩn thận ta cũng phán ngươi tội vu cáo!”
“Ta có chứng cớ.” Phương Khắc rút mười tấm tờ báo cáo khám nghiệm tử thi từ trong ống tay áo ra: “Đây là những bản báo cáo khám nghiệm thi thể những nạn nhân bị Kỷ Cao Dương đầu độc gần ba tháng nay.”
Lời này vừa nói ra, thần sắc Kỷ Cao Dương đột nhiên đanh lại, đôi mắt nhìn Phương Khắc giống như phun ra lửa.
Bất Lương đưa báo cáo khám nghiệm lên cho Từ huyện lệnh xem, Từ huyện lệnh lật xem mấy tấm, mồ hôi lạnh chảy không ngừng: “Cái này, bản báo cáo này không tuân theo chế độ, hơn nữa nguyên nhân cái chết nói ở trên, cái này…!cái này…!Ôi…!Lý ngỗ tác, ngươi mau đến xem thử đi.”
Lý ngỗ sắc mặt xanh mét bước lên lật hai ba trang, lạnh lẽo cười không dứt: “Cái này viết chó má gì thế quả thực không biết là không biết gì sất, bên trên cứ khăng khăng cho rằng những người chết này chết vì trúng độc, nhưng lại không thể xác định được là thứ độc vật gì, sao khiến người ta tin phục cho được?!”

“Độc vật ở trong y quán Kỷ thị.” Phương Khắc lại nói: “Kỷ Cao Dương trồng rất nhiều dược thảo ở hậu trạch, độc thảo trà trộn vào trong đó, chỉ cần lấy mẫu tất cả thảo dược kiểm tra, rồi đem đi so sánh với thi thể Lỗ Thời, nhất định có thể phân biệt được độc vật.”
À há! Lâm Tùy An đã hiểu dụng ý của Phương Khắc.
Kế sách này của hắn rút tiền dưới đáy ruột, mượn tay quan phủ lục soát y quán Kỷ tộc, như vậy có thể tìm được loại độc mà hắn không thể tìm thấy.

Nhưng hắn làm sao có thể xác định loại độc này mới trồng, mà không phải là dược liệu, bột thuốc hoặc chiết xuất từ các loại dược liệu khác nhau, đúng rồi, hắn đã kiểm tra bã thuốc của Lỗ Thời, hẳn là có phát hiện.
Nhưng mà, thật sự có người trắng trợn đến mức trồng cỏ độc ở ngay nhà mình sao?
“Hết sức vô lý!” Kỷ Cao Dương ôm quyền: “Hồi bẩm đại nhân, ta là đại phu, trong nhà có mấy trăm loại dược liệu, trồng dược thảo mấy chục loại, dược thảo và dược liệu quả thật chứa độc tính, nhưng chỉ cần dùng đúng lượng hợp lý thì chính là thuốc cứu mạng, phàm là y giả đều biết lý lẽ này, cho dù tìm ra thuốc độc cũng là bình thường.

Ta tin trong y quán Phương đại phu cũng có!”
“Đến nhà ta lục soát luôn đi.” Phương Khắc nói: “Cùng nhau kiểm tra.”
Kỷ Cao Dương tức đến đỏ mặt.
Từ huyện lệnh liên tục đưa tay áo lên lau mồ hôi lạnh, nhìn Hoa Nhất Đường cầu cứu: “Nghe nói Hoa thị Tứ Lang rất có tâm đắc với việc điều tra án, theo ngài thì vụ án này nên làm như thế nào cho phải?”
Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt, chậm rãi nói: “Đã loạn đến mức này rồi, nếu không kiểm tra rõ ràng, chỉ sợ sẽ tổn hại đến danh dự của hai vị đại phu.”
Kỷ Cao Dương sắc mặt xanh mét, tức giận quát: “Lục soát thì lục soát, cây ngay không sợ chết đứng!”
Phương Khắc “à” một tiếng.
Từ huyện lệnh đành phải vỗ kinh đường mộc: “Người đâu, đi chuyển dược liệu, dược thảo của Y quán Kỷ tộc và y quán Phương thị tới đây!”
Bất Lương lĩnh mệnh, xếp hàng xuất phát, lúc sắp ra khỏi cửa, Phương Khắc lại nhắc nhở một câu: “Lúc nhổ thảo dược nhớ đeo găng tay, cẩn thận một chút.”
Bất Lương có người khinh thường, có người cười nhạt, cũng không biết có nghe theo không.
Lâm Tùy An rất hứng thú quan sát Phương Khắc, gương mặt hắn vẫn giống như tượng điêu khắc bằng đá, giống như ngay cả một chút biểu cảm cũng lười bố thí cho mấy người, nhưng chỉ bằng một câu hắn vừa nhắc nhở, đã chứng minh hắn cũng không phải là người tâm địa sắt đá…!Lâm Tùy An không khỏi nhếch khóe miệng: Chẳng lẽ là một tên ngạo kiều “miệng lưỡi đao tim đậu hủ ư?”
“Ừm khụ khụ khụ khụ!” Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt trượt người đi đến bên cạnh Phương Khắc, hạ thấp giọng nói nói: “Này, ngươi có mấy phần nắm chắc? Nếu chơi dở thì phải chịu đòn đó.”
Phương Khắc liếc hoa Nhất Đường một cái: “Liên quan rắm gì đến ngươi.”
Một câu nói này chọc Hoa Nhất Đường tức đến mức muốn tròng mắt muốn bay ra, cầm quạt nhỏ vẩy vẩy suýt nữa thì bốc hỏa.
Vận chuyển dược liệu tốn không ít thời gian, Từ huyện lệnh nghỉ ngơi trong chốc lát, vốn định mời Hoa Nhất Đường đến hậu nha uống trà, thì bị Hoa Nhất Đường làm lơ, chỉ đành xám xịt mặt rời đi.
Dân chúng vây xem nhàn rồi cũng nhàn rỗi, lại dấy thêm một hồi bàn luận “Bà nói bà có lý, ông nói ông có tình”, trong chốc lát cũng không thể phân biệt ra được gì.

Lỗ Cửu và Tiểu Yến hoàn toàn trở thành vai phụ, tròng mắt Lỗ Cửu đảo quanh, Tiểu Yến cau mày do dự, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Kỳ quái nhất là Cận Nhược, hắn vẫn nhìn chằm chằm Tiểu Yến, biểu cảm như có điều suy nghĩ.
Y Tháp: “Cân ca, huynh đang nhin cai gi vậy?”
Cận Nhược đầu đầy vạch đen: “Ta họ Cận, không phải Cân!”
Y Tháp: “Vâng, Cân ca.”
Cận Nhược: “…”
Lâm Tùy An: “Không phải tiểu tử ngươi thấy sắc nổi lòng tham thật đó chứ?”
Cận Nhược: “Ngày hôm qua ta theo dõi Tiểu Yến này, nàng ta đi lòng vòng ở trong phường Bắc Nhạc vài canh giờ, gặp người nào lại hỏi ngay tin tức xung quanh nhà Lỗ Thời, giống như đang điều tra cái gì đó?”
Lâm Tùy An: “Chẳng lẽ nàng ta đang điều tra nguyên nhân cái chết của Lỗ Thời?”
Cận Nhược nhíu mày, đang muốn nói gì đó thì thấy Hoa Nhất Đường lắc người tới, hỏi: “Chuyện lúc trước tra thế nào rồi?”
Y Tháp giơ tay: “Ta…”
Mộc Hạ vội vàng ngăn cản tên ngọng kia lên trước báo cáo: “Y Tháp hôm qua đi kiểm tra mấy cửa hàng trang sức trong thành, đều không phải sản nghiệp của Hoa thị, trong đó có một nhà cũng xuất hiện nhẫn bảo thạch giả, bề ngoài rất tinh xảo, nếu không phải Y Tháp chỉ ra thì chưởng quầy thậm chí cũng không thể phát hiện.”

Trương chưởng quầy và Lý chưởng quầy: “Hả?”
Lâm Tùy An kinh ngạc, Cận Nhược vỗ vỗ bả vai Y Tháp: “Không thể tưởng được mắt nhìn của tiểu tử ngươi không tệ ha.”
Y Tháp: “Thương thôi.”
Cận Nhược: “…!Ý ngươi là thường thôi nhỉ.”
Hoa Nhất Đường: “Y Tháp từ nhỏ đã lớn lên ở Hoa thị, nếu luận về bản lĩnh phân biệt bảo vật, ngoại trừ ta ra thì không ai sánh kịp hắn.” Nói đến đây, Hoa Nhất Đường lại nhướng mày nhìn Lâm Tùy An: “Người hầu này người nhận không lỗ đâu nhỉ.”
Lâm Tùy An: “…”
Ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào, Bất Lương trở về, nâng mấy cái rương lớn, mệt đến thở hồng hộc, ánh mắt nhìn Phương Khắc tràn đầy oán giận, Từ huyện lệnh lại thăng đường, sai người sắp xếp gọn gàng đồ lấy về từ y quán.
Bên trái bày ra một đống dược liệu phơi khô được phân loại, số lượng rất nhiều, chủng loại phong phú, còn có hơn mười loại dược thảo mới hái, vẫn còn sương mắc bên trên, còn rất tươi, hẳn là đến từ Y quán Kỷ tộc.
Đống thuốc bên phải nhìn hơi kỳ quặc, dược liệu dược thảo dược cơ bản không có, chỉ có một đống bình sứ, bốn cái bình sứ trắng, mặt trên còn đánh số kỳ quái, nhìn thế nào cũng không giống những thứ nên có ở một y quán đứng đắn.
Từ huyện lệnh càng đau đầu hơn: “Nhiều thứ như vậy, phải phân biệt thế nào?”
Hoa Nhất Đường: “Không bằng mời đại phu của các y quán khác đến xem?”
Từ huyện lệnh: “Đúng đúng đúng, Hoa gia Tứ Lang nói rất đúng, người đâu, chạy đi thêm mấy đại phu khác đến đây!”
Mấy Bất Lương lại chạy ra ngoài, không bao lâu thì kéo bảy tám đại phu trở về, sáng nay chạy vài chuyến, ai nấy đều mệt rã rời, tức giận rời đi như ếch nhảy.
Đại phu bị kéo tới nghe nói muốn phân biệt dược liệu của hai viện y quán, đều bày ra vẻ mặt không giải thích được, nhưng vẫn chia làm hai đội để kiểm tra, đội phụ trách y quán Kỷ thị tiến triển rất nhanh, đội phụ trách y quán Phương thị này cũng hơi khó khăn, vòng quanh bình sứ trắng vài vòng, không dám hành động thiếu suy nghĩ, họ nhìn biểu cảm của Phương Khắc hình như hơi có hơi kiêng kỵ.
Một lúc lâu sau, cuối cùng có một lão đại phu lấy dũng khí mở bình ra, thoáng chốc, mùi hôi thối phun ra, lão đại phu kinh hãi ngã xuống đất, mọi người trên đường thiếu chút nữa bị hôi đến ngất xỉu, Từ huyện lệnh bịt mũi thét chói tai: “Bên trong là cái gì?!”
Phương Khắc nhếch khóe miệng, nụ cười âm u: “Trái tim, phổi, dịch dạ dày và ruột từ thi thể Lỗ Thời.”
Mọi người: “Ọe!”
Toàn công đường chỉ có Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường coi như bình tĩnh.
Hoa Nhất Đường liên tục vẫy quạt: “Bây giờ ta không chỉ cảm thấy người này không giống người tốt, mà còn…”
Lâm Tùy An bịt mũi: “Hơi điên.”
Phương Khắc: “Những nội tạng này là bằng chứng về việc Lỗ Thời trúng độc, Lý ngỗ tác muốn kiểm tra hay không?”
Lý ngỗ tác mặt mày xanh mét, dùng tay áo bịt mũi chần chừ bước lên, liếc mắt một cái đã quay đầu nôn thốc nôn tháo, nôn một lúc lâu mới bình tĩnh lại, giận dữ quát: “Những nội tạng này đã thối rữa, căn bản không phân biệt được nguyên nhân chết, ngươi rõ ràng là tới quấy rối!”
Phương Khắc: “Ngươi có chắc không?”
Lý ngốc tác: “Ta làm ngỗ tác đã mười năm, tất nhiên chắc chắn!”
“Mau mau, đem những thứ thối nát này đều mang ra ngoài!” Từ huyện lệnh hét lớn.
Bất Lương mang theo bình sứ trắng bên cạnh Lâm Tùy An chạy ra ngoài, Lâm Tùy An nghiêng người nhường đường, không ngăn cản cũng không lên tiếng.

Cô giống như Hoa Nhất Đường, yên lặng nhìn Phương Khắc, nhìn hắn lạnh lẽo cười một tiếng, môi giật giật, phun ra mấy chữ.
[Quả nhiên đều là đám ngu xuẩn.]
Hoa Nhất Đường siết chặt quạt, Lâm Tùy An cau mày.
Trong đám đông hỗn loạn, các đại phu phụ trách kiểm tra y quán Kỷ thị đã kết thúc công việc, viết tất cả dược liệu, dược thảo và công dụng vào giấy, trình lên cho Từ huyện lệnh.
“Khởi bẩm Từ huyện lệnh, nơi này tổng cộng có một trăm một mươi loại dược liệu, ba mươi sáu loại dược thảo tươi, đều là thuốc thường dùng, cũng không có gì khả nghi, nhưng có một loại cỏ mà chúng ta chưa từng thấy nên không dám nói bậy.”
Phương Khắc đột nhiên thẳng lưng, ánh mắt Hoa Nhất Đường sáng ngời.
Lâm Tùy An: Ôi! Chẳng lẽ đoán đúng rồi?
16.8.2022.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.