Long Uy Chiến Thần

Chương 659



Mọi người nghe thấy Chu Nhược Mai nói như thế thì đột nhiên im lặng.

Bọn họ biết tập đoàn Galaxy bị sụp đổ, vốn dĩ muốn đem Chu Nhược Mai ra trút giận, không ngờ người ta yếu trâu còn hơn khỏe bò, tập đoàn Galaxy bị nổ rồi, nhưng trong thẻ ngân hàng của người ta còn có tiền mà!

“Cho dù em có tiền trong ngân hàng, nhưng tập đoàn Galaxy của em bị sụp đổ rồi, đó cũng là một tổn thất rất lớn, chẳng lẽ em không hề cảm thấy tiếc chút nào sao?” Phan Thiên nói.

“Đúng vậy, chắc chắn cô đang tiếc đứt ruột, nhưng lại giả bộ làm như không có gì, cô đúng là rất biết giả vờ đấy!” Trần An Huy nói.

“Đừng quên, chúng tôi đã ký hợp đồng với tập đoàn Galaxy của chị, giá tuy có hơi thấp, nhưng chị cùng đừng hòng quỵt nợ!” Chu Lệ Ngọc nói.

Lúc này, Thiên Thành cuối cùng cũng không thể nhịn nổi nữa, hét lớn: “Các người có đủ chưa! Bây giờ đất nước đang lâm nguy, tập đoàn Galaxy bị phá hủy, các người lại ở đây cười trên nỗi đau của người khác, các người có phải đang muốn làm Việt gian không?”

Mọi người nghe thấy những lời này của Thiên Thành, tất cả đều câm như hến, không muốn nói chuyện nữa.

“Theo biểu hiện của các người vừa rồi, nếu một khi kẻ địch chiếm được Đà Lạt, tôi thấy các người như muốn làm Việt gian, bắt hết các người lại, diệt trừ hậu hoạn sau này!” Thiên Thành đột nhiên ra lệnh bắt giữ.

Bây giờ chiến tranh đang đến gần, quân địch sắp tấn công lớn, Thiên Thành cảm thấy cần phải loại bỏ những người có nguy cơ phản bội này, để tránh xảy ra tai họa.

Những đặc chủng tinh anh và hộ vệ nghe thấy mệnh lệnh của Thiên Thành thì lập tức lao vào khống chế Phan Thiên, Trần An Huy, Chu Lệ Ngọc, Thúy Họa và những người đang hả hê trên đau khổ của người khác này.

Sự việc đột ngột này khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

Những người không bị bắt, đang thầm cảm ơn vì ban nãy bản thân đã không nhiều chuyện.

Những người bị bắt, mặt mày đều tái mét, người run lẩy bẩy, bọn họ hoàn toàn không ngờ được, chỉ vì nói mấy lời chế giễu Chu Nhược Mai mà lại bị người ta bắt đi!

Ngay cả Chu Nhược Mai cũng không ngờ được Thiên Thành lại hạ lệnh bắt người.

“Dựa vào đâu mà bắt chúng tôi? Chúng tôi đâu có phạm tội gì!” Phan Thiên nói.

“Chỉ dựa vào thái độ hả hê khi nhìn thấy người khác gặp nạn của anh thì có thể định tội anh rồi!” Thiên Thành nói.

“Tuy tôi cười trên nỗi đau của người khác, nhưng tôi đâu có bán tin tức tình báo, có tội gì chứ?” Phan Thiên nói.

“Đúng vậy, chúng tôi chỉ là nói ngoài miệng, lại không có hành động b án nước, sao có thể coi chúng tôi là Việt gian chứ?” Trần An Huy nói.

“Các người còn có vương pháp không, đừng tưởng các người là quân nhân, thì có thể hà hiếp người dân bình thường như chúng tôi!” Chu Lệ Ngọc nói.

“Bây giờ là thời kì chiến tranh đặc biệt, chỉ cần một chút nghi ngờ phản bội bá n nước là có thể trị tội rồi!” Thiên Thành nói.

Nhìn thấy Thiên Thành cứng rắn như vậy, những người bị bắt này cuối cùng cũng sợ hãi, tai họa từ trong miệng mà ra, bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chỉ một câu lỡ miệng vừa rồi lại đem đến tai họa cho mình!

Bà Hoàng không bị bắt vì tuổi tác đã cao, lúc này, bà ta cũng không dám hó hé một lời nào nữa.

“Cầu xin anh, tha cho tôi! Tôi sẽ không dám nữa!” Phan Thiên nói.

“Tôi biết mình sai rồi, tôi không nên quá đáng, cầu xin anh tha cho tôi!” Trần An Huy nói.

“Tôi là em gái của Chu Nhược Mai, anh không được bắt tôi, sao tôi có thể là Việt gian được chứ, tôi rất yêu Long quốc của chúng tôi!” Chu Lệ Ngọc nói.

Thiên Thành chẳng hề mảy may đến những lời cầu xin của bọn họ.

“Dư Hân, thím là thím hai của con! Con mau cầu xin giúp thím, bảo tướng quân Cương thả thím ra đi.” Thúy Họa bắt đầu cầu xin Chu Nhược Mai.

Nhưng mà, Chu Nhược Mai cũng chẳng để tâm đến. Một là, những người này mỗi lần thấy cô gặp khó khăn, đều vội vàng nhảy ra thừa cơ hãm hại, cô đã quá thất vọng về bọn họ, vô cùng chán ghét rồi, hai là, những chuyện quân sự này, bản thân cô không thể can dự, lỡ như, bây giờ cầu xin cho bọn họ, sau này bọn họ là Việt gian thật, há chẳng phải là sai lầm của bản thân cô sao?

Bọn họ thấy cầu xin không được, người nào người nấy đều quỳ xuống tự vả vào mặt mình, thừa nhận bản thân phạm lỗi, khẩn thiết xin tha.

“Thả bọn họ ra đi!” Thiên Thành thấy bọn họ đều đã nhận lỗi, đồng thời cũng cảm thấy bọn họ kỳ thực không có làm hành động tạo phản nào, nếu như cứ bắt bọn họ như thế, cũng sẽ ảnh hưởng xấu đến mình, nên đã quyết định thả họ ra.

Nhưng đặc chủng tinh anh và hộ vệ cũng đành nghe theo mệnh lệnh của Thiên Thành.

Những người bị bắt thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn bàng hoàng, người nào cũng run lẩy bẩy.

“Nếu như lần sau còn dám nói mấy lời khinh bỉ này, tuyệt đối không tha thứ! Mau cút đi!” Thiên Thành nói.

Mọi người vội vàng cút ra xa.

Lúc này, một toán quân lớn đã tràn vào thành phố Đà Lạt và bắt đầu triển khai phòng thủ thành phố.

Hổ soái trấn Trung là Lưu Thiên Du, nhận được mệnh lệnh của quốc vương Long quốc, đã điều hạng trăm vạn quân binh từ trong trận chiến ở Trung Nguyên lao về phương nam.

Bởi vì Liệp Ưng Xa cách xa nước Cự Hùng và Long quốc, cho nên đại quân của Arnod và Taylor cũng không thể đến nhanh được, như thế thì Lê Uy Long càng có nhiều thời gian để điều binh khiển tướng.

Nước Liệp Ưng và nước Cự Hùng bất ngờ tuyên chiến với Long quốc, cả hai bên đều sử dụng tên lửa, ngay lập tức gây chấn động thế giới. Cộng đồng quốc tế đang kêu gọi cả hai bên kiềm chế và giữ bình tĩnh.

Nhưng tên đã bắn ra rồi, nước Liệp Ưng và nước Cự Hùng hoàn toàn không quan tâm đến những lời kêu gọi của thế giới, cứ luôn tự ý hành động, muốn xuất binh tấn công Long quốc.

Bọn họ đã muốn tấn công Long quốc từ lâu rồi, bây giờ không dễ gì mới có lý do để xuất binh, đương nhiên làm sao mà từ bỏ được.

Quốc tế thấy không thể nào ngăn chặn được trận chiến này, đành phải xuống nước cầu xin, kêu gọi đừng sử dụng những vũ khí có độ sát thương quá lớn, nếu không sẽ gây đại nạn lớn cho nhân loại.

Nếu như bên nào dám coi thường luật pháp quốc tế, tự ý sử dụng vũ khí có lực sát thương mạnh.

Bị áp lực luật pháp quốc tế, nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc và Long quốc đều phải lập lời hứa không sử dụng vũ khí hạt nhân, cũng không được bắn tên lửa tầm xa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.