Long Uy Chiến Thần

Chương 651



“Không thể xuất binh!” Lê Uy Long nói.

“Tại sao?” Tạ Ngọc Hải hỏi.

Bởi vì bây giờ tàu chi3n của nước Liệp Ưng và người của hội hộ pháp đã tiến vào địa phận Công Hải, vả lại nước Liệp Ưng và Cự Hùng vũng đang nhìn chằm chằm, nếu chúng ta nổ súng trước tiên với tàu của nước Liệp Ưng thì chúng sẽ có lí do để khai chiến, chúng ta tuyệt đối không thể nhận cái tội danh này được!” Lê Uy Long nói.

“Chẳng lẽ chúng ta cứ mở mắt mà nhìn hội hộ pháp với các phần tử tội phạm của nước Liệp Ưng giao chiến mà khoanh tay bàng quan sao?” Tạ Ngọc Hải hỏi.

“Đây là chức trách của hội hộ pháp, chỉ cần tàu chi3n của nước Liệp Ưng không khai súng với hội hộ pháp của chúng ta thì chúng ta không thể nổ súng được. Tôi tin hội trưởng Ánh Hạ có năng lực để cứu những phụ nữ đó.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng bây giờ hội hộ pháp đã hi sinh không ít hộ pháp rồi, nếu như chúng ta xuất binh thì sẽ dễ dàng bắt được những phần tử phạm tội trên chiếc tàu của nước Liệp Ưng đó, giảm thiểu người hi sinh.” Tạ Ngọc Hải nói.

“Nếu chúng ta xuất binh, nhất định phải đi qua vùng biển quốc tế, qua vùng chiến của nước Liệp Ưng và Cự Hùng. Nhỡ như hai nước đó đột nhiên tuyên bố bắt đầu diễn tập thì chúng ta sẽ bị chèn ép.”

“Bây giờ song phương như cung đã lên dây, một khi xảy ra chiến sự thì bách tính của Long quốc chúng ta sẽ rơi vào cảnh lầm than. Cho nên, không được tuỳ tiện hành sự.”

Nếu như là năm đó thì anh đã hạ lệnh xuất binh từ lâu rồi. nhưng bây giờ, anh phải suy nghĩ cho cả thế cục của Long quốc. Một khi xảy ra chiến tảnh thì sẽ có rất nhiều quân nhân chết trên sa trường. Vô số gia đình tan tác, bách tính trong thiên hạ sẽ rơi vào cảnh bom đạn khói lửa.

Anh đã là người phải gánh trách nhiệm của thiên hạ bách tính!

Lần này, anh chủ trương diễn tập quy mô lớn ở hải vực phía Nam, mục đích cuối cùng là để trấn áp những kẻ địch xâm phạm, không phải là để dẫn tới chiến tranh.

Chỉ có lúc bất đắc dĩ thì mới dùng chiến tranh đối đầu với chiến tranh!

“Vâng!” Tạ Ngọc Hải nghe lời Lê Uy Long nói thì đành nhận lệnh.

“Quan sát tình hình trước, nếu như tàu chi3n của nước Liệp Ưng ra tay với tàu nhỏ của chúng ta trước thì quyết định tiếp!” Lê Uy Long nói.

“Vâng.”

Lúc này, trên vùng biển quốc tế.

Chiếc tàu lớn của nước Liệp Ưng đang lái về hướng của các tàu chi3n nước Liệp Ưng, tàu nhỏ của hội hộ pháp của Ánh Hạ cũng truy đuổi không ngừng ở sau.

Hai bên vẫn không đình chiến.

Các phần tử phạm tội trên thuyền không ngừng gục xuống, rơi xuống biển, cũng không ngừng có người xông ra, tiếp tục bắn về phía Ánh Hạ.

Tàu nhỏ của hội hộ pháp tương đối linh hoạt, các phần từ phạm tội rất khó đánh trúng họ.

Nhưng tàu lớn đi tương đối chậm, rất dễ trở thành mục tiêu công kích, cho nên các tên tội phạm tương đối dễ bị trúng đạn.

Ánh Hạ để tàu nhỏ bao vây tàu từ ba phía, không ngừng bắn vào các tội phạm trên tàu.

Tội phạm trên tàu không ngừng gục xuống vì trúng đạn, càng ngày càng ít đi, những tên tội phạm có thể xông ra càng ngày càng ít.

Thấy người của Ánh Hạ sắp diệt được hết các tội phạm trên tàu, tàu chi3n của nước Liệp Ưng đột nhiên tấn công phía hội hộ pháp.

“Pằng pằng pằng!”

“A a a…”

Từng hồi đạn bắn vào phía hội hộ pháp, hộ pháp trên tàu nhỏ ào ạt trúng đạn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.