Long Uy Chiến Thần

Chương 645



Mặt Chu Nhược Mai lập tức đỏ lên, nói: “Nhưng bây giờ em đang đi làm, không rảnh về với anh!”

“Thực ra ở trong phòng làm việc cũng được đó.” Lê Uy Long nói.

“Gan anh lớn quá nhỉ? Ban ngày ban mặt, lại đi làm thứ chuyện đó trong phòng làm việc, nếu bị người ta nhìn thấy thì sau này sao em dám nhìn mặt người ta?” Chu Nhược Mai không ngờ Lê Uy Long lại thực sự muốn làm chuyện đó trong phòng làm việc!

“Chúng ta khoá trái cửa, kéo rèm, sẽ không có ai nhìn thấy đâu!” Lê Uy Long nói.

“Nhưng em sợ lắm, em căng thẳng, nhỡ bị người ta phát hiện thì hình tượng của em sụp đổ mất.” Chu Nhược Mai nói.

“Căng thẳng mới k1ch thích chứ, khoá cửa, kéo rèm, ai phát hiện được!” Lê Uy Long nói.

Vốn Chu Nhược Mai đã muốn trải nghiệm cảm giác đó từ sớm rồi, bây giờ nghe Lê Uy Long nói thế thì cũng lay động.

“Nhưng trong phòng làm việc không có giường, làm thế nào?” Chu Nhược Mai hỏi.

Lê Uy Long đi tới trước bàn làm việc của Chu Nhược Mai, thử ước lượng độ cao một chút, thấy độ cao vừa đủ thì nói: “Anh có một tư thế táo bạo, à không, một suy nghĩ táo bạo, không biết có nên nói hay không?”

“Suy nghĩ gì, anh nói mau đi.” Chu Nhược Mai tò mò nói.

“Suy nghĩ của anh là, em ngồi lên bàn làm việc, hoặc nằm lên bàn làm việc, anh đứng thì vừa hay.” Lê Uy Long nói ra suy nghĩ của mình.

“Khốn nạn, sao anh hiểu lắm thế? Có phải anh từng thử với người khác rồi không?” Chu Nhược Mai vừa tức vừa xấu hổ, nói.

“Vợ ơi, oan anh quá! Sao anh từng thử với ai khác được?” Lê Uy Long oan ức nói.

“Vậy sao anh biết thứ tư thế đó?” Chu Nhược Mai đỏ mặt nói.

“Chuyện như thế thì có thể suy luận tự hiểu mà!” Lê Uy Long nói.

“Có thể thay đổi chiến trường, đổi tư thế khác không? Em không muốn làm bẩn bàn làm việc.” Chu Nhược Mai nói.

Lê Uy Long nhìn xung quanh một lượt, sau đó ánh mắt dừng lại ở sô pha, lập tức lại có dự tính.

“Chúng ta có thể ở trên sô pha.” Lê Uy Long nói.

“Sô pha bé thế kia, sao phát huy được!” Chu Nhược Mai nói.

“Em có thể quỳ, lưng đối diện anh.” Lê Uy Long nói.

“Anh, anh sao lại hiểu nhiều tư thế thế? Có phải anh từng xem mấy cái phim vận động tình cảm đồi truỵ rồi không?” Chu Nhược Mai lại đỏ mặt chất vấn.

“Anh đâu có đâu!” Lê Uy Long cảm thấy mình khổ quá, lần nào nói suy nghĩ của mình ra cũng bị Chu Nhược Mai chất vấn.

“Vậy sao anh lại hiểu nhiều thế? Chu Nhược Mai hỏi.

“Ban nãy không phải anh nói rồi sao? Chuyện như thế không học tự biết!” Lê Uy Long nói.

“Không được, tư thế đó xấu hổ quá, không thể được.” Chu Nhược Mai từ chối ngay, vì cô cảm thấy nếu mình quỳ, lưng đối mặt với Lê Uy Long, thì mọi thứ của mình sẽ hoàn toàn lộ rõ trước mặt Lê Uy Long.

Lần đầu tiên của cô, không thể làm tư thế đó được, bắt buộc phải chính diện!

“Thế này không được, thế kia cũng không, anh không có cách nào khác rồi.” Lê Uy Long cũng trống rỗng với phương diện tri thức này, anh chỉ có thể nghĩ tới hai tư thế đơn giản này thôi.

“Anh nghĩ thêm đi, nhất định vẫn còn cách tốt hơn!” Chu Nhược Mai nói.

“Em có thế nghĩ cùng anh không? Mình anh nghĩ không ra cách nào tốt.” Lê Uy Long nói.

“Em không muốn đi nghĩ mấy chuyện linh tinh đó, anh làm để em sinh con cho anh, phải tự anh nghĩ cách, em không nghĩ đâu!” Chu Nhược Mai nói, kể cả mình nghĩ ra thì cũng ngại nói ra!

“Vậy anh nghĩ thêm.” Lê Uy Long chỉ đành động não, khổ cực vắt óc.

Lúc này, Nguyễn Tú Cẩm đang ngồi đánh chữ một mình trong phòng, nhưng trong đầu toàn nghĩ tới tình hình trong phòng của Chu Nhược Mai với Lê Uy Long, không có tâm tư mà đánh chữ.

Nghĩ mãi, cô cảm thấy bản thân khó chịu chết đi được.

Thời gian cứ trôi dần, nghĩ mười mấy phút, Lê Uy Long đột nhiên loé lên một ý nghĩ, một tư thế quá ổn.

“Có rồi, cuối cùng anh cũng nghĩ ra một cách rất hay rồi!” Lê Uy Long nói.

“Cách gì, anh nói đi!” Chu Nhược Mai cũng đợi hơi sốt ruột.

“Không phải em biết yoga sao?” Lê Uy Long nói.

“Phải, nhưng chuyện này liên quan gì với yoga chứ?” Chu Nhược Mai khó hiểu, hỏi.

“Đương liên là liên quan rồi, em có thể dùng động tác trong yoga để nhấc một chân lên, hoặc là để lên vai anh cũng được, sau đó chúng ta có thể rồi.” Lê Uy Long nói.

“Tư thế đó độ khó cao thế, sao anh lại nghĩ ra được?” Chu Nhược Mai vừa xấu hổ vừa tức, nói.

“Đối với người biết yoga như em thì đây đâu phải chuyện khó đâu! Tư thế này không làm bẩn bàn làm việc, lại không phải quay lưng về phía anh, đây là cách tốt nhất anh nghĩ được rồi.” Lê Uy Long nói.

Chu Nhược Mai bắt đầu lay động, bởi đây là một tư thế tốt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.