Long Uy Chiến Thần

Chương 623



“Nhưng mà sầu riêng đắt lắm á, tớ tốn bảy trăm nghìn để mua đó, tớ còn chưa nỡ ăn đây này.” Nguyễn Tú Cẩm không nỡ nói.

“Bảy trăm nghìn thì đã là gì, may lấy ra đây để anh ấy quỳ đi!” Chu Nhược Mai chỉ đạo.

“Đối với cậu mà nói thì bảy trăm nghìn chẳng thấm vào đâu nhưng đối với tớ thì rất nhiều đó!” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Không phải bây giờ mỗi tháng cậu viết sách đều được mấy trăm triệu sao? Bảy trăm nghìn đối với cậu đáng bao nhiêu hả?” Chu Nhược Mai chẳng hiểu nổi.

“Mặc dù có thể nói như vậy thật nhưng không thể tiêu tiền lãng phí được! Nhớ lúc đầu, khi tớ mới gia nhập nghề viết tiểu thuyết, một nghìn chữ mới được ba mươi mấy nghìn đồng, để kiếm được bảy trăm nghìn thì tớ phải viết hơn mười nghìn chữ đó! Tuy bây giờ có nhiều tiền rồi nhưng không thể quên những năm tháng gian khổ ngày trước được! Mua quả sầu riêng mất hơn bảy trăm nghìn, rồi lại bị Lê Uy Long quỳ hỏng mất, chẳng phải phung phí của trời sao?” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Phì!” Chu Nhược Mai bị Nguyễn Tú Cẩm làm cho tức đến bật cười.

Một người bạn thân chân chính, khi bạn tức giận có thể khiến bạn tức hơn, mà tức đến mức có đang khóc cũng phải bật cười cơ. Không còn nghi ngờ gì nữa, Nguyễn Tú Cẩm chính là một người bạn thân như vậy.

“Sau có thể quỳ hỏng sầu riêng được chứ? Để anh ấy quỳ xong thì chúng ta ăn!” Chu Nhược Mai nói.

“Anh ấy mà quỳ thì nhất định sẽ bị chảy máu, máu dính vào sầu riêng rồi thì sao tớ dám ăn! Cậu biết mà, tớ cứ nhìn thấy máu là sợ.” Nguyễn Tú Cẩm nói lại.

“Thế ngoại trừ quỳ sầu riêng ra thì còn cách nào khác để phạt anh ấy không?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Hết rồi. Dư Hân à, tớ cảm thấy Lê Uy Long vô tội, cậu hãy bỏ qua cho anh ấy một lần này đi!” Nguyễn Tú Cẩm xin Chu Nhược Mai tha cho Lê Uy Long.

Lê Uy Long cũng đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng quỳ sầu riêng rồi nhưng không ngờ Nguyễn Tú Cẩm lại xin giúp anh.

“Nói vậy là thế nào? Sao anh ấy lại vô tội được?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Bởi vì chuyện vừa nãy chỉ là ngoài ý muốn, xảy ra vô cùng bất ngờ! Nếu như Lê Uy Long không ôm lấy Hà Ngọc Lan thì nhất định Hà Ngọc Lan sẽ bị trúng đạn, rồi bị thương nặng. Sau đó trong giây phút súng nổ, bởi vì tác dụng của quán tính, bọn họ cũng không thể ngờ sẽ chạm môi vào nhau mà!” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Tớ cũng biết đó chỉ là bất ngờ nhưng môi bọn họ dán vào nhau tận hơn mười giây! Tớ không thể chấp nhận điểm này được.” Chu Nhược Mai nói tiếp.

“Lúc đó nhất định là bọn họ ngây người luôn. Nếu không, gan Lê Uy Long bé xíu như vậy, nào dám hôn người phụ nữ khác ngay trước mặt cậu chứ!” Nguyễn Tú Cẩm tiếp tục nói.

“Nhưng mà tớ trơ mắt nhìn anh ấy hôn môi người phụ nữ khác, trong lòng tớ rất khó chịu, tớ không thể tiêu hóa sự thật này được.” Chu Nhược Mai nói.

Hai người phụ nữ đang thảo luận chuyện này, Lê Uy Long không dám chen ngang, anh là bị cáo, chỉ có thể lẳng lặng đứng một bên nghe hai vị thẩm phán tranh luận, chờ bị xử lý.

“Tớ cảm thấy chẳng có chuyện gì to tát cả. Ngược lại tớ cảm thấy cách xử lý của Lê Uy Long vô cùng nam tính, vô cùng có phong độ của người đàn ông!” Nguyễn Tú Cẩm đổi cách nói khác.

“Cái gì? Anh ấy làm vậy thì có chút phong độ đàn ông nào chứ? Não cậu bị úng nước hả, hay cậu viết tiểu thuyết nhiều quá nên ngốc rồi?” Chu Nhược Mai thấy hơi tức giận.

“Tớ đâu có ngốc! Cậu cứ nghĩ thử coi, vừa nãy, trong thời khắc vô cùng nguy hiểm, Lê Uy Long ôm Hà Ngọc Lan, đổi vị trí cho cô ấy, để anh ấy làm lá chắn, nhận nguy hiểm về phía mình. Một người đàn ông biết cách bảo vệ phụ nữ như vậy, không nam tính, không phong độ thì là gì? Anh ấy có thể bảo vệ người phụ nữ khác thì cũng có thể bảo vệ cậu, người đàn ông tốt như vậy, kiếm đâu ra được chứ!” Nguyễn Tú Cẩm nói.

Nghe thấy Nguyễn Tú Cẩm nói vậy thì Lê Uy Long cảm thán trong lòng, quả nhiên Nguyễn Tú Cẩm hiểu anh!

Chu Nhược Mai nghe Nguyễn Tú Cẩm nói xong thì cũng cảm thấy khá có lý. Nhưng mà thấy chồng mình hôn môi người phụ nữ khác như thế, trong lòng cô vẫn không thể thông suốt hoàn toàn được.

“Mặc dù lời cậu nói có phần đúng nhưng chuyện này không thể bỏ qua như thế được, nhất định phải phạt anh ấy cái gì đó để anh ấy nhớ đòn không dám tái phạm nữa.” Chu Nhược Mai nói.

“Cậu muốn phạt anh ấy thế nào?” Nguyễn Tú Cẩm hỏi cô.

“Tớ cũng không biết nữa, cậu mau nghĩ cách gì phạt anh ấy giúp tớ đi.” Chu Nhược Mai nói.

“Được rồi, vậy để tớ nghĩ giúp cậu.” Nguyễn Tú Cẩm nói xong thì đảo mắt vòng vòng, bắt đầu nghĩ cách.

Đột nhiên Lê Uy Long thấy hơi sốt ruột, không biết Nguyễn Tú Cẩm sẽ nghĩ ra cách quỷ quái gì để trừng phạt anh.

Sau một lúc thì hai mắt Nguyễn Tú Cẩm phát sáng, nói: “Có rồi, tớ đã nghĩ ra một cách phạt vô cùng tuyệt vời để phạt anh ấy.”

“Cách gì? Cậu mau nói đi.” Chu Nhược Mai hỏi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.