Long Uy Chiến Thần

Chương 592



Sau khi Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm bước vào quán bar thì đã ngồi xuống một chiếc ghế dài, sau đó bọn họ gọi rượu đỏ và một ít đồ nhắm.

Lúc này quán bar đang là giờ cao điểm, ánh đèn đủ mọi màu sắc chớp loạn, trong tiếng âm nhạc xập xình, rất nhiều nam nữ đang điên cuồng nhảy múa.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đã nói uống rượu không nhảy múa, hai người đều nhịn xuống không nhảy.

Các cô chỉ muốn cảm thụ một chút bầu không khí như thế này để tâm trạng buông lỏng.

Bởi vì các cô đều biết mình lớn lên quá mức xinh đẹp, nếu như nhảy múa, tất nhiên sẽ bị rất nhiều đàn ông chú ý.

Nhưng dáng người hai người bọn họ thật sự là quá tốt, coi như đeo khẩu trang cũng không đi nhảy múa, vừa bước vào đã có thể làm không ít đàn ông chú ý.

Có đôi khi, một số cô gái đeo khẩu trang, chỉ lộ nửa cái mặt và một đôi mắt, ngược lại càng xinh đẹp hơn, càng có cảm giác thần bí, càng có thể làm đàn ông tò mò, càng muốn nhìn khuôn mặt các cô hơn.

Đặc biệt là cặp mắt kia, sẽ có vẻ càng thêm linh động, càng thêm ngập nước.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm thuộc loại này.

Lúc này Hà Ngọc Lan cũng vào.

Quán bar rất lớn, người ở bên trong lại quá nhiều, các loại ánh đèn chớp loạn, lúc sáng lúc tối. Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm cũng không nhìn thấy Hà Ngọc Lan bước đến.

Nhưng Hà Ngọc Lan là đội trưởng đội đặc nhiệm, ánh mắt cô ấy sắc bén nên quét mắt một vòng đã thấy Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm.

Vì không ảnh hưởng đến Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm, Hà Ngọc Lan ngồi xuống hàng ghế hơi lệch so với hai người bọn họ.

Chiếc ghế dài cách Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm một khoảng cách rất xa, cô ta có thể nhìn thấy rõ tình huống bên kia của Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm. Nhưng Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm không quay đầu lại thì rất khó phát hiện Hà Ngọc Lan.

Sau khi Hà Ngọc Lan ngồi xuống, cô ấy cũng gọi rượu đỏ và hai món đồ nhắm.

Hà Ngọc Lan cũng là một cô gái xinh đẹp, vả lại dáng người cũng không kém so với Chu Nhược Mai. Trái lại bởi vì thường xuyên huấn luyện, ngực của cô ấy còn hùng vĩ hơn cả Chu Nhược Mai.

Với lại Hà Ngọc Lan không đeo khẩu trang. Cô ấy vừa bước tới, lập tức làm không ít cao thủ tình trường chú ý.

Mặc dù là lần đầu tiên Hà Ngọc Lan bước vào quán bar vàng thau lẫn lộn này, nhưng cô ấy cũng không luống cuống. Thiên Thành nói không sai, cô ấy là người đã trải qua hàng trăm cuộc chiến, tình huống gì chưa thấy qua, chẳng lẽ cô ấy sẽ sợ một quán bar nho nhỏ sao?

Hà Ngọc Lan bưng rượu đỏ lên, lập tức có một người đàn ông trung niên đeo mắt kiếng gọng vàng đi tới.

“Chào em, em có thể mời tôi uống một ly không?” Gã đeo kính vừa bước đến đã bắt chuyện rồi.

“Ai là em? Ông hãy tôn trọng tôi một chút, tôi đây không phải là em của ông!” Hà Ngọc Lan tức giận nói.

Gã đeo kính lập tức có chút xấu hổ, nhưng gã ta cũng không muốn từ bỏ lại hỏi: “Em gái, em có thể mời tôi uống một ly không?”

“Sao ông lại nghèo thế này? Ngay cả rượu cũng không uống nổi, ông còn chạy tới đây làm gì? Một người đàn ông lại muốn một cô gái mời uống rượu, ông có thấy bị mất mặt hay không?” Hà Ngọc Lan nói.

Gã đeo kính lập tức đầu đầy mồ hôi, từ khi mình ra tay đến nay, cho tới bây giờ gã ta bắt chuyện chưa gặp phải câu trả lời như vậy, người phụ nữ này rất đặc biệt, chẳng lẽ là lần đầu tiên đến quán bar sao?

“Được, tôi không cần em mời, vậy tôi có thể mời em uống một ly không?” Gã đeo kính lại hỏi.

“Bản thân tôi đang ở quán bar, tại sao phải cần ông mời?” Hà Ngọc Lan khinh thường nói.

“Được, vậy tôi có thể ngồi xuống tâm sự với em không?” Gã đeo kính nhìn Hà Ngọc Lan tới một mình hẳn rất cô đơn, hoặc gặp chuyện đau lòng, cho nên muốn ngồi xuống trước tâm sự với cô ấy.

“Không được! Tôi ghét đàn ông đeo kính, nhìn thôi đã cảm thấy là dạng nhã nhặn hư hỏng, ông đừng tới đây làm chướng mắt tôi, trông thấy ông là tôi lại phiền.” Hà Ngọc Lan trực tiếp nói.

“Em… Em thật quá đáng! Em có biết tôn trọng người khác không thế? Em có thể có chút lễ phép được không?” Gã đeo kính bắt chuyện gặp phải trắc trở liên tục, còn bị Hà Ngọc Lan mạnh mẽ từ chối, cuối cùng không thể nhịn được nữa.

“Tôi đâu có gọi ông đến, là bản thân ông muốn gây chuyện với tôi, có thể trách ai đây? Đừng cho là tôi không biết trong lòng ông có ý định gì, trong lòng ông cố ý đồ xấu, muốn tán tỉnh tôi, tại sao tôi phải tôn trọng ông chứ? Tại sao tôi phải lễ phép với ông làm gì?” Hà Ngọc Lan nói.

“…” Vậy mà gã đeo kính không phản bác được!

“Mau cút, nếu không muốn chết, cũng đừng tới chọc tôi!” Hà Ngọc Lan còn nói thêm.

Gã đeo kính nhìn thấy Hà Ngọc Lan dữ dằn như thế, gã ta cũng không dám mạnh mẽ, đành phải xám xịt bước đi.

Mà lúc này, bên Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đã lên rượu và đồ nhắm.

Bởi vì muốn uống rượu và ăn gì đó, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm không thể không tháo khẩu trang xuống.

Sau khi hai người tháo khẩu trang xuống lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, lập tức lại dẫn tới vô số sự chú ý của đàn ông.

Hai cô gái xinh đẹp đến quán bar không có đàn ông làm bạn là dễ dàng ra tay nhất, đương nhiên những người đàn ông này sẽ không bỏ qua.

Lúc này, một người đàn ông tóc húi cua thân hình cao lớn, đeo dây chuyền vàng thô to, trên người có hình xăm dẫn đầu đi tới chỗ của Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm.

Người đàn ông tóc húi cua này đến bên cạnh Chu Nhược Mai rồi trực tiếp ngồi xuống, sau đó mới lên tiếng: “Hai người đẹp uống rượu giải sầu ở đây hẳn là rất nhàm chán, để tôi uống hai ly với các em nhé!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.