Long Uy Chiến Thần

Chương 587



Một tiếng vang thật lớn, cửa trực tiếp bị phá tan.

Nguyễn Diễm My lập tức giật nảy cả mình, bà ta nhìn lại đã nhìn thấy Ánh Hạ dẫn đầu một nhóm công an xông vào.

Nhưng mà dù sao Nguyễn Diễm My cũng là người đã trải qua vô số chuyện, bà ta lập tức cố giả bộ bình tĩnh, bắt đầu kiêu căng ngạo mạn: “Các người to gan thật! Các người có biết đây là nhà của ai không? Ngay cả nhà của người đứng thứ năm cũng dám xông vào, không phải không muốn lăn lộn nữa à?”

“Mau bắt Nguyễn Diễm My lại!” Ánh Hạ sẽ không nói nhảm với Nguyễn Diễm My, cô ấy trực tiếp ra lệnh bắt giữ bà ta.

Một đám công an lập tức xông lên đè Nguyễn Diễm My lại, sau đó còng hai tay của bà ta.

“Thả tôi ra, các người dựa vào đâu mà bắt tôi?” Nguyễn Diễm My la lớn.

“Bà dính líu đến chuyện nhận khoản hối lộ kếch xù, bà đã bị bắt rồi, bà mau cùng chúng tôi về để tiếp nhận điều tra!” Ánh Hạ nói.

Nguyễn Diễm My nghe thấy Ánh Hạ nói như vậy là đã biết chuyện bị bại lộ, bà ta lập tức cứng đờ trên mặt đất.

Nếu như công an không nắm giữ chứng cứ thì nhất định sẽ không dám xông vào nhà của người đứng thứ năm. Nếu công an đã dám xông vào nhà của mình, vậy đã nói rõ chuyện bị bại lộ rồi.

“Chồng và con trai của tôi đang ở đâu?” Nguyễn Diễm My hỏi.

“Bà đừng hỏi nhiều, về đến cục công an chúng tôi sẽ từ từ nói cho bà biết.” Ánh Hạ có chút không đành lòng nói cho Nguyễn Diễm My rằng chồng và con trai của bà ta đều bị xử bắn rồi, cô ấy sợ bà ta không chịu được k1ch thích sẽ sụp đổ.

Sau khi khống chế Nguyễn Diễm My, Ánh Hạ lại để cấp dưới xét nhà, tìm kiếm càng nhiều chứng cứ phạm tội của Lương Trọng và Nguyễn Diễm My.

Lúc xét nhà, phát hiện khoản lớn tiền mặt, Ánh Hạ để cấp dưới đưa Nguyễn Diễm My và toàn bộ số mặt tiền về.

Nguyễn Diễm My bị bắt, nhà của người đứng thứ năm ở Thành phố Đà Lạt cũng bị hủy diệt một cách triệt để.

Trong biệt thự Tinh Vân.

Lúc mười một giờ đêm, cả người Nguyễn Tú Cẩm mỏi mệt đi ra từ trong phòng.

“Tú Hằng, nhiệm vụ hôm nay bây giờ mới hoàn thành sao?” Chu Nhược Mai đang ở phòng khách xem tivi nhìn thấy Nguyễn Tú Cẩm đi ra chợt hỏi.

“Không có, hôm nay mới viết được hai chương.” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Chưa viết xong cậu chạy ra làm gì? Còn một tiếng nữa là hết ngày rồi, cậu còn không nắm chặt thời gian tiếp tục viết đi?” Chu Nhược Mai nói.

“Gần đây tớ bị bí ý tưởng rồi, không viết được!” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Vậy làm sao bây giờ? Tớ nhìn thấy rất nhiều độc giả đang canh chừng, cậu không thể đổi mới sao được.” Chu Nhược Mai nói.

“Tớ biết, thế nhưng tớ không viết ra được, tớ cũng không có cách nào.” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Tại sao có thể như vậy?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Có thể là gần đây luôn ở nhà làm thiếu thốn linh cảm. Kéo dài như thế khẳng định là không được, tớ phải đi ra ngoài chơi một chút mới được. Không thì tớ sắp buồn bực chết rồi, làm sao có thể có linh cảm gì chứ?” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Cậu muốn khi nào đi ra ngoài chơi?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Tớ muốn ra ngoài chơi ngay bây giờ.” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Hiện tại đã mười một giờ đêm rồi, đã trễ như vậy thì còn có chỗ nào để đi chơi chứ?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Hiện tại mười một giờ đêm, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, sao mà trễ được?” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Cuộc sống về đêm, cuộc sống về đêm gì chứ?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Tớ muốn đến quán bar Băng Tuyết thả lỏng một chút, cậu đi cùng với tớ đi.” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Quán bar quá loạn, tớ không thích nơi này, không đi.” Chu Nhược Mai nói.

“Sợ gì chứ? Không phải chúng ta có Lê Uy Long là ** li của chúng ta sao?” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Đêm nay Lê Uy Long không có ở nhà.” Chu Nhược Mai nói.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.