Chương 5019: Nghịch Thiên Mà Đi

<!–

–><!—->Cơ hồ chủ nhân của tất cả các thế giới hỗn độn nhìn quả cầu bằng sấm sét kinh khủng kia, tất cả không khỏi nhìn nhau, trong mắt tràn ngập vẻ
rung động. Uy thế kinh khủng này coi như bọn họ là chủ nhân thế giới hỗn độn thế nhưng lúc này cũng cảm nhận được một loại nguy hiểm mang tính
hủy diệt.

Ầm ầm.

Mặt trời và mặt trăng đứng cách xa nhau,
hàng ức ngôi sao trên không trung xoay tròn, sấm sét cuồn cuộn, tiếng
sấm minh vang vọng không ngừng, Lục Thiếu Du ngửa mặt lên trời, giống
như một vị thần đứng sừng sững. Thân hình cao ngất kia chính là tồn tại
chói mắt nhất trong thiên địa.

Xoẹt.

Sấm sét màu tím vàng
khủng ố phô thiên cái địa trên không trung, uy áp sấm sét cường hãn từ
bên trong tràn ngập ra khiến cho lòng người rung động.

Ầm ầm.

Tiếng sấm sét kinh người vang vọng, thiên uy cuồn cuộn, quả cầu bằng sấm sét
màu tím vàng cực lớn kia đánh xuống Lục Thiếu Du ở giữa không trung.
Bên trên còn có vô số đạo sấm sét to bằng trẻ con đánh xuống, giống như
là nộ long rậm rạp chằng chịt ầm ầm đánh xuống Lục Thiếu Du.

Rầm rầm.

Những nơi sấm sét màu tím vàng rậm rạp chằng chịt đi qua, không gian lập tức
vặn vẹo, không gian vô thanh vô tức tan vỡ thành hư không đen kịt.

Lục Thiếu Du ở trong Vô Lượng thiên lôi rậm rạp chằng chịt kia, khóe miệng vẫn nở nụ cười vui vẻ, khuôn mặt tràn ngập khí thế ngạo nghễ, khí phách vô cùng, hắn ngửa mặt lên trời quát to:

– Vô Lượng Thiên lôi,
lúc trước khi ta còn là Chân Lý Niết Bàn cũng không thể làm gì được ta,
lúc này chẳng lẽ còn muốn làm gì ta hay sao?

Tiếng cười bá đạo vang vọng trời cao, tiếng cười giống như tiếng sấm rền cuồn cuộn, vang dội không thôi.

Đồng thời Lục Thiếu Du phất tay, khí tức hỗn độn tràn ngập, lập tức khuếch tán ra chung quanh, Vô Lượng Thiên Lôi phô thiên cái địa đánh xuống thế nhưng lại hóa thành hư vô trong sương mù hỗn độn, biến mất không còn
tung tích.

Phá.

Miệng khẽ quát một tiếng, Lục Thiếu Du
lần nữa vung trường bào màu xanh lên, sương mù hỗn độn khuếch tán, giống như một đầu cự long bằng sương mù màu tím phóng lên trời, tràn vào
trong quả cầu bằng sấm sét màu tím vàng cực lớn kia.

Sương mù hỗn độn dũng mãnh tràn vào, vòng xoáy đen kịt kia lập tức tán loạn, tất cả
hóa thành hỗn độn hư vô, cuối cùng khí tức hỗn độn khuếch tán ra chung
quanh, giống như gió bão tràn tới quả cầu bằng sấm sét màu tím vàng,
khiến cho quả cầu bằng sấm sét màu tím vàng cũng ầm ầm tán loạn, giống
như pháo hoa màu tím bắn tứ tung trên trời xanh, chiếu rọi ba ngàn Đại
thế giới, trên bầu trời tràn ngập điện mang màu tím chói mắt.

Ầm ầm.

Ngay trong nháy mắt khi quả cầu bằng sấm sét màu tím tan vỡ, cả không gian
thiên địa bỗng nhiên xuất hiện một màn khiến cho người ta kinh hãi lạnh
mình, vầng trăng và mặt trời trên không trung bỗng nhiên xoay tròn,
trong ngân hà lơ lửng dưới tầng trời thấp, vô số ngôi sao phóng ra quang mang chói mắt, vật đổi sao dời. Bằng mắt thường có thể thấy được, diện
tích càng lúc càng lớn, từ trời xanh rơi xuống phía dưới, âm thanh ầm ầm từ xa tới gần cuồn cuộn vang vọng, quanh quẩn trong thiên địa, giống
như cả thiên địa sắp sụp đổ, hủy diệt.

Sưu Sưu.

Ngôi sao
đáp xuống, xẹt qua trời cao, vết nứt lan tràn ra hư không giống như một
cái dây lưng đen kịt dài dằng dặc treo lơ lửng, thiên uy cuồn cuộn càng
trở nên mạnh mẽ, khí tức giống như là diệt thế.

Vô số người ngẩng đầu nhìn thấy vậy không khỏi giật mình, kinh hãi lạnh mình. Trước mặt
Thiên Uy cuồn cuộn như vậy, sinh linh vô cùng nhỏ bé.

Một ngôi
sao đầu tiên trên bầu trời phóng xuống trời cao, mang theo khí tức áp
bách cực lớn cùng với thiên uy hàng lâm, giống như một cái la bàn hiển
hiện trên đỉnh đầu Lục Thiếu Du, quang mang chói mắt bắn ra, lúc này
thân hình nhỏ nhắn của Lục Thiếu Du so với nó vô cùng nhỏ bé, giống
như con sâu cái kiến.

– Đến đây đi.

Trên trời xanh, Lục Thiếu Du ngạo nghễ đứng thẳng, quang mang hỗn độn
trong mắt lập lòe, nói xong, một bước bước lên trên không trung, sau đó
bước qua trời cao, đáp xuống phía trên ngôi sao kia.

Oanh.

Ngôi sao thứ hai rơi xuống, trường bào màu xanh trên người Lục Thiếu Du
vung lên, lại lần nữa bước qua, lại một bước ngang trời, đáp xuống ngôi
sao thứ hai rơi xuống, sau đó là ngôi sao thứ ba, ngôi sao thứ tư…

Từ xa nhìn lại lúc này Lục Thiếu Du giống như đang đạp trên các ngôi sao rơi xuống để ngịch thiên tiến lên, ngôi sao rơi xuống đầy trời giống
như bậc thang nghịch thiên, so với khi Chân Lý Niết Bàn còn nghịch thiên hơn nhiều.

Cảnh tượng vô cùng rung động, bá đạo tuyệt luân, vượt qua vô cùng.

Ầm ầm.

Từng ngôi sao đầy trời hạ xuống, Lục Thiếu Du bước thoáng qua, khí tức
khủng bố diệt thế, Lục Thiếu Du vẫn ngạo nghễ đứng đó, từng bước đạp
không đi lên, từng bước lên trời.

Kéo dài qua trời cao vô tận,
xuyên qua ngân hà, những nơi Lục Thiếu Du đi qua, một mảnh quang mang
đen kịt mà thâm thúy lan tràn ra chung quanh, quét ngang thiên địa, tất
cả giống như đều hóa thành hư vô hỗn độn, mãi đến khi thân ảnh biến mất ở chỗ sâu trong trời xanh, không ai có thể nhìn thấy được thân ảnh của
hắn nữa.

Mãi một lúc lâu sau, hàng ức vạn sinh linh trong thiên
địa mới dần dần khôi phục lại từ trong cảm giác kinh hãi, run rẩy, thiên địa sáng rõ, thiên uy biến mất không thấy gì nữa, nhưng phía trên trời
xanh đã sớm không còn hình dáng của đạo thân ảnh mặc áo bào xanh này
nữa.

Hàng ức vạn sinh linh phủ phục sau khi thiên uy biến mất từ từ đứng dậy, từng ánh mắt chăm chú nhìn vào chỗ sâu trong trời xanh.

– Thành công rồi sao?

Ánh mắt thâm thúy như sao của Bát Hoang Thánh Tôn nhìn vào chỗ sâu trong
trời xanh, miệng thì thào nói, vẻ mặt ngày càng ngưng trọng.

– Sư tổ, phụ thân con đâu rồi? Sao không thấy đâu nữa?

Lục Kinh Vân nhìn vào chỗ sâu trong trời xanh, sau đó hỏi Bát Hoang Thánh Tôn Đế Phách Thiên trước mặt.

– Ta cũng không biết, có lẽ là một phiến thiên địa khác.

Lão Ảnh tiến lên, nhìn qua Bát Hoang Đế Phách Thiên nói:

– Sư phụ, chẳng lẽ có liên quan tới sắp xếp trước đó sao?

Bát Hoang Thánh Tôn Đế Phách Thiên gật đầu, nhíu mày rồi nhìn qua đám người Lão Ảnh, Lục Kinh Vân bên người một lát rồi nói:

– Đến lúc này, ta cũng có một chút chuyện muốn nói cho các con, các con
có biết cũng không sao. Tất cả mọi chuyện đều là do ta và Đông Hoàng
Thái Huyền sắp xếp lúc đầu.

– Đều là do hai người sắp xếp?

Hậu Khánh Lâm, Hư Thiên Thánh cô, Tử Vi Thần nữ… đều nghi hoặc.

Đế Phách Thiên khẽ ngẩng đầu, nhìn vào chỗ sâu trong trời xanh nói:

– Lúc trước thời gian không ngừng chảy, không gian không yên ổn, trước
khi thiên địa được mở ra chính là một mảnh hỗn độn, hỗn đọn khong thời
gian, thiên địa hỗn độn, vũ trụ hỗn độn, thời gian dài vô tận, không
gian không có nơi nào yên ổn, trải qua vô số tuế nguyệt mênh mông, rốt
cuộc trong hỗn độn xuất hiện vũ trụ, sau đó là trăng sao, tụ Thổ, Thủy,
Hỏa, Phong. Thời gian bắt đầu trôi qua, trong thiên địa mênh mông bắt
đầu xuất hiện vô số thế giới, những thế giới này đều có dấu vết của hắn.<!–

–>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Bình luận