Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh

Chương 80



– Vậy thì em học lại lễ giáo trong nhà đi, nếu không ai dạy để anh cho người dạy.

Ít nhất là học cách giữ lấy thể diện của mình, đừng cư xử như một kẻ vô học.

Khánh Hân cau có, tức giận đến sưng cả mặt, hai vai run lên bần bật nhưng cô ta chẳng dám nói lại Hải Phong.

Lúc này đám bạn mới họa vào.

– Anh không thấy vô lí khi bệnh người ngoài mắng người nhà sao?
– Người ngoài?…tôi lại cần người ngoài như này hơn là người nhà đấy thì sao nào?
Nói rồi anh nhếch miệng cười, quay sang nhìn Âu Lan âu yếm, cúi xuống chạm môi cô mà hôn trước mặt họ.

Khỏi phải nói, mấy con nhền nhện mặt mày khó coi thế nào?
– Đi thôi, em không cần nghe mấy lời rác tai và không cần có trách nhiệm tiếp chuyện những kẻ không có nhân cách.

Anh ôm cô đi mà chẳng cần nhìn đến sắc mặt của những người còn lại.

Đi với anh, về cơ bản thì cô chẳng cần phải làm gì cả.

So Với việc ra mặt để đối lại bọn họ thì cô thích được anh bảo vệ như này hơn.

Cô gái trẻ nhìn theo hai người vừa đi, quay lại nhăn mặt với Khánh Hân.

– Cậu nói cô ta chỉ là người được anh ấy thuê về ra mắt bà nội cậu thôi mà, sao bây giờ cô ta vẫn xuất hiện bên cạnh anh ấy vậy?
– Thì anh ấy lại thuế tiếp chứ sao?
– Tại sao họ lại tình cảm như vậy, có vẻ anh ấy còn rất cưng chiều cô ta nữa.

Cậu bảo tạo điều kiện cho tớ mà mãi vẫn chưa có cơ hội tiếp cận được anh ấy vậy?
Khánh Hân cắn môi, khuôn mặt giãn ra, nở nụ cười thâm hiểm.

– Chúng ta cùng thử xem cô ta là bạn gái thật hay giả của anh ấy là biết ngay.

Nhân cơ hội này, tớ cũng muốn bà ngoại biết cháu trai bà đã lừa gạt cả nhà thế nào?
Khánh Hân trong đầu đã hình dung ra việc bà nhìn rõ bộ mặt của anh ta.

Liệu anh ta còn được quyền thừa kế trong cái nhà này nữa không?
Hải Phong dẫn Âu Lan lên tầng, đứng trước một căn phòng, ấn một mã số trên cửa, cánh cửa mở ra là một căn phòng rộng, bên trong chủ yếu gam màu trắng xanh mà anh thích.

– Phòng này của anh à?
– Ừ, trước kia anh ở đây.

Em ngồi đây đợi anh một lát nhé, anh đi gặp bà nội.

– Anh đi đi, không phải lo cho em đâu.

Hải Phong nâng cao mặt Âu Lan, xoay tròn tròn trên hai má trêu đùa còn hôn một cái thật kêu mới buông ra.

– Sao anh cứ lợi dụng hôn em vậy?
– Anh hôn bạn gái anh, sao lại là lợi dụng? Chẳng lẽ em cũng ý kiến với quyền lợi ấy?
– Nhưng mà anh hôn em.

– Nhưng em lại là của anh nên anh thích hôn đấy thì sao nào.

Hải Phong cười lớn, dùng ngón tay búng nhe lên trán cô một cái mới rời đi.

Ra khỏi cửa vẫn quay lại nhắc.

– Ngoan, ở im đây đợi anh nhé!
Có những điều cô chỉ phát hiện ra từ khi yêu anh, có những lí sự của anh mà cô không cãi được nhưng cũng không thể giận, ngược lại còn thấy lâng lâng hạnh phúc.

Anh đi rồi, cô đi lại quanh phòng, ngắm nghĩa tìm hiểu.

Đứng nhìn bức ảnh anh chụp lễ tốt nghiệp ở đại học Oxford – Anh thì bất ngờ.Anh học một đại học danh tiếng mà lại
kinh doanh quán bar, rửa tiền…nhỉ? Tại sao anh lại không về làm ở tập đoàn của bà nhỉ? Công việc ấy chẳng phải tốt hơn sao? Hải Phong đi qua phòng Hải Triều, nghe thấy tiếng kêu nhè nhẹ, lướt mắt vào trong thấy cậu ta đang tự tiêm vào người thứ mà anh biết nó là cái gì.

Đại cửa đập cái rầm, anh nhìn nó bằng đôi mắt tóe lửa.

Hải Triều thấy Hải Phong thì mặt cắt không còn giọt máu, ống tiêm dở vội vàng rút ra ném vào gầm giường.

– Hôm qua mày nói với tao thế nào hả? Hải Phong giận dữ, nắm cổ áo Hải Triều hạ cú đấm vào mặt khiến cậu ta ngã bò ra sàn.

Sức của một con nghiện dù rất cố cũng không bò dậy được sau cú đánh ấy.

– Anh, em sẽ bỏ…từ từ em sẽ cai mà…anh đừng nói với ai cả..em sẽ nghe lời anh.

– Mày không tự đi cai được tao sẽ cho người đưa mày đi hay tao chặt chân tay mày cho tàn phế luôn khỏi hút.

– Anh ơi…đừng…em tự làm được.Anh đừng đánh em.

Hải Triều quỳ rạp người dưới chân Hải Phong sợ hãi, miệng lắp bắp xin xỏ.

– Hải Triều, con đang làm gì vậy hả? Sao lại quỳ dưới chân nó, có đứng lên không?
Hải Phong ngán ngẩm nhìn bà cô vừa vào đã oang oang cái miệng, bà ta chắc hẳn là anh đang bắt nạt con trai yêu quý đây mà.

– Cậu nói đi, tại sao cậu lại bắt con tôi quỳ dưới chân cậu hả? Cậu đừng nghĩ mình được bà coi trọng mà bắt nạt người khác đấy.

Hải Phong nhìn bà ta bằng nửa con mắt, vô cùng ghét bỏ.

Hải Triều SỢ Hải Phong nói ra mình hút chích [email protected] túy nên vội đỡ lời.

– Anh không làm gì con cả, mẹ đừng có làm um lên vậy?
– Rõ ràng mẹ thấy mày đang quỳ dưới chân nó, không phải làm thế với nó cả.

Đứng lên cho mẹ ngay.

Đỡ con trai đứng dậy, nhìn thấy mặt Hải Triều sưng tím thì bà ta gào lên..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.