Chương 55

Chương 70



“Chuyện này ngươi tự hỏi đi, ta không rảnh cùng ngươi giải thích.” Nguyệt Doanh nghiêng người ngồi trên đống linh thạch, lười biếng tựa hồ không muốn nói chuyện.
Hoà Thuận nghe vậy khó hiểu nhìn Tiểu Hắc, khi đang định hỏi cho rõ ràng thì nghe Tiểu Hắc bất lực nói: “Ngươi nghĩ cái gì vậy, lúc này còn quan tâm chuyện tầm thường này sao?”
Hòa Thuận mặt đỏ lên, lập tức chỉ vào Nguyệt Doanh nói: “Ngươi đừng có đánh trống lảng, các ngươi rốt cuộc muốn thế nào, mau nói đi.”
Đúng lúc này, một trận hoa văn hình tròn bỗng phát sáng trên sàn thuỷ tinh.

Sau khi nhìn thấy ánh sáng, Nguyệt Doanh đứng dậy khoát tay với nàng: “Chờ một chút, đến giờ rồi.”
Nàng ta thuận tay nhặt một khối ngọc giản trên mặt đất lên, lấy thêm 2 kiện tài liệu cấp cao cùng một viên ma thú nội đan cấp 8, đi tới ném vào vòng sáng, vòng sáng liền lập tức dập tắt.
Hoà Thuận cũng tò mò bước tới nhìn vào vòng sáng.

Cái vòng này kỳ thực trong suốt, có thể xuyên qua đó nhìn thấy cảnh tượng trong cung điện dưới lòng đất, tất nhiên là nhìn từ trên cao xuống.

Thứ Nguyệt Doanh vừa ném vào giờ đã được bọc trong một quả cầu ánh sáng và xuất hiện trong cung điện, thu hút các tu sĩ đuổi theo nó ác liệt.
Nguyệt Doanh chỉ tùy ý liếc nhìn, thấy không có tu sĩ nào chết, thất vọng xoay người rời đi, bất mãn nói: “Những người này thật là tham lam, lần nào cũng phải đợi đến ngày cuối cùng mới ra tay.”
“Ngươi là Hoàng Đế?” Hoà Thuận kinh ngạc nhìn nàng ta, có chút không dám tin.
Sau đó nàng run giọng nói: “Là ngươi lôi kéo tu sĩ, ném đồ vật ra cho bọn họ chém giết lẫn nhau sao?”
Nguyệt Doanh che miệng cười, ngọt ngào nói: “Ta không phải Hoàng Đế, còn lại ngươi cũng đoán được.”

Nghĩ đến vừa rồi nàng ta định ném pháp bảo trên người mình, muốn hại các tu sĩ ra tay, khuôn mặt ôn nhu của Hoà Thuận chìm xuống.
“Tại sao ngươi lại làm vậy? Vốn là ngươi muốn mượn đao giết người, vì sao lúc đó lại cứu ta?”
“Bởi vì chủ nhân của ta rất có hứng thú với ngươi cho nên ta mang ngươi tới đây, ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn ngươi đánh vỡ Dương Thế Kính được.”
“Chủ nhân của ngươi?”
“Đúng, chủ nhân của ta, Thiền Đế, không phải Hoàng Đế.” Nguyệt Ảnh nhẹ giọng nói.
Lời nói của Nguyệt Doanh khiến Hoà Thuận giật mình, nàng hét lên như thể bị giẫm phải đuôi: “Không phải ngươi nói không phải Thiền Đế sao?”
“Ta không phải Thiền Đế, ta chỉ là sủng vật của ngài – Nguyệt Doanh Hồ Ly của Linh Giới, đi theo ta, chủ nhân muốn gặp ngươi.” Nguyệt Doanh khẽ mỉm cười, xoay người bước đi.

Hoà Thuận bước hai bước rồi dừng lại, nàng nhìn chằm chằm Nguyệt Doanh, nói một cách kiên quyết: “Ngươi trả Tiểu Hắc lại, ta sẽ đi cùng ngươi nếu không có chết cũng không đi.”
Nguyệt Doanh không dừng lại, chỉ vẫy tay về phía sau, lồ ng chim của Tiểu Hắc liền trôi nổi trước mặt Hoà Thuận.

Nàng vội vàng ôm lấy, phát hiện không có chìa khoá mở lồ ng, liền hỏi: “Chìa khóa đâu?”
Nguyệt Doanh nhàn nhạt nói: “Chờ gặp chủ nhân, liền cho ngươi mở ra.”
Hoà Thuận cắn môi, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo nàng ta.
Theo Nguyệt Doanh đi tới một mặt tường thủy tinh, chỉ thấy nàng khẽ niệm những lời Hòa Thuận không hiểu, ngay sau đó tưởng thuỳ tinh tách làm hai, phía sau xuất hiện một gian phòng không lớn.
Hoà Thuận theo nàng ta vào mới phát hiện đây là một sơn động rộng chừng ba, bốn trượng, nhìn vẫn còn rất nguyên thuỷ.
Giữa động có một hồ nước nhỏ, trong đó trồng một đóa sen nhiều màu, phía trên hoa sen lơ lửng một ngọn lửa nhỏ màu vàng kim.

Điều khiến nàng ngạc nhiên là trên đỉnh động có một cái hồ giống hệt cái bên dưới, bên trong còn có một đóa sen rực rỡ sắc màu.

Chỉ là ao cùng hoa sen lại là úp ngược, kỳ tích là không có một giọt nước nào rơi xuống.

Như thể nó không bị lộn ngược vậy.
Ngay khi họ bước vào sơn động, một giọng nam bỗng trầm vang lên.

“Tiểu oa nhi, ngươi lấy mấy hạt châu này từ đâu?”
“Hả?” Hoà Thuận nhìn xung quanh, không xác định chỉ vào chính mình nói: “Hạt châu nào, ngươi hỏi ta sao?”
“Đương nhiên là hỏi ngươi rồi, ở đây còn ai nhỏ tuổi hơn ngươi nữa, ngươi dùng cái gì luyện hóa ra hạt châu này vậy.” Nguyệt Doanh lấy Long Ngư Châu trong tay ra, lắc lắc trước mặt Hoà Thuận.
Hòa Thuận thầm nghĩ, Thiền Đế này không biết trốn ở chỗ nào nhìn lén, nếu như ngay cả Nguyên Anh cũng không xuất hiện, vậy nhất định chỉ còn lại thần thức thôi.

Nghĩ đến đây, nàng thành thật nói: “Những thứ này ta tìm được ở một con sông tên Cát Trắng cách đây rất xa.

Người dân ở đó gọi thứ này là Ấm Đông Ngọc.”

Nói xong Hoà Thuận nhìn Nguyệt Doanh, chỉ thấy nàng ta nở nụ cười trên môi.

Đợi một lúc, nàng ta giơ tay ngoắc ngoắc, một con thỏ nhỏ màu lục nhảy lên đáp xuống tay nàng.

Khi ánh sáng xanh rút đi, trong tay nàng xuất hiện một chiếc Như Ý màu xanh ngọc bích, nàng ta đưa Như Ý cho Hoà Thuận nói: “Ngươi xem có phải cùng chất liệu với cái này không?”
Hoà Thuận cẩn thận nhận lấy Như Ý, cầm trong tay xem xét, sau đó nói: “Hồ Tiên tỷ tỷ, ngươi có thể đưa ta Dẫn Linh Găng không, không có linh lực ta nhìn không ra.”
Một tiếng Hồ Tiên này của Hoà Thuận làm Nguyệt Doanh rất hài lòng, nàng ta trả Dẫn Linh Găng lại cho Hoà Thuận.
Hoà Thuận đeo găng vào, rót linh lực rồi quan sát Như Ý.

Đây là lần đầu tiên nàng dùng linh lực kiểm tra pháp bảo nên nàng nhìn một cách rất cẩn thận, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.

“Nó rất giống với vật liệu của Ấm Đông Ngọc nhưng nồng độ linh lực thấp hơn nhiều.

Ta đã từng luyện chế nên quen thuộc với nó.

Có vẻ loại này kém hơn Ấm Đông Ngọc”
“Đó là đương nhiên.

Đôi Như Ý này vốn có 2 chiếc.

Chủ nhân ta cùng người khác đánh nhau nên một chiếc bị phá huỷ hoá thành hạt Như Ý rơi xuống mọi nơi, chính là thứ ngươi hiện tại dùng để luyện hóa đó.

Tuy nhiên linh lực đã giảm đi 1 phần 10.” Nguyệt Doanh vẫy tay một cái, Như Ý lại biến thành một con thỏ chạy ra ngoài.
Hoà Thuận liếc nhìn Nguyệt Doanh, trầm giọng hỏi: “Ngươi không phải muốn ta trả đồ lại chứ? Ta chỉ lấy được ít này thôi.

Long Ngư Châu đã dùng hết, chỉ còn lại năm viên này, muốn lấy cũng được.”
Mặc dù trên người vẫn cong Ấm Đông Ngọc chưa luyện hóa, nhưng Hoà Thuận không phải kẻ ngốc, nàng không muốn giao ra tất cả.
Nguyệt Doanh cười nói: “Chúng ta có nhiều thần bảo như vật, lấy của ngươi làm gì?”
Hoà Thuận âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó trên mặt mang theo nụ cười nói: “Hồ tiên sư tỷ, ta cùng Tiểu Hắc có thể đi được rồi nhỉ, ta không làm phiền ngươi nữa nhé.”
“Pháp bảo trên người người rất kỳ lạ, xem ra ngươi luyện khí rất giỏi.” Giọng nam trầm đột nhiên lại vang lên, Hoà Thuận chỉ cảm thấy da đầu có chút ngứa ran, dài vô tận.
Nàng vội vàng nói: “Thiền Đế đại sư, ta tùy tiện luyện cho vui mà thôi, loại đồ vật này ngươi luyện còn tốt hơn của ta ấy chứ.”
“Nguyệt Doanh, giết con chim đó.” Giọng nam trầm đột nhiên lạnh lùng nói ra câu này khiến Hoà Thuận sợ tới mức ôm chặt lồ ng chim, vội vàng nói: “Đừng giết Tiểu Hắc, ta nói.

Ta có thể dễ dàng luyện khí với Dẫn Linh Găng.”
“Hừ.” Giọng nam nặng nề ậm ừ, lại không có động tĩnh gì khác.
Hoà Thuận ôm lồ ng chim mà mồ hôi đầm đìa, không biết Thiền Đế muốn làm gì.

Nàng liếc nhìn Nguyệt Doanh, có vẻ họ đang truyền âm cho nhau.
Nếu có điều gì muốn nói thì nói thẳng ra, truyền âm làm gì không biết.
“Vâng, chủ nhân.” Nguyệt Doanh đột nhiên hành lễ với ngọn lửa vàng, lúc này Hoà Thuận chợt nhận ra ngọn lửa này là Thiền Đế.
“Chúng ta thương lượng một chút đi, nếu như ngươi giúp chúng ta luyện đan, ngươi cùng Diệp Mặc không chỉ có thể bình an vô sự rời khỏi nơi này mà chúng ta còn có thể cho ngươi một viên đan dược, hơn nữa cho ngươi thêm hai bảo pháp bảo thượng phẩm, nội đan ngươi tự chọn.”
Hoà Thuận sững sờ vì chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, nàng lắp bắp nói: “Ngươi cho ta nhiều đồ như vậy là muốn ta làm gì, ta là một phàm nhân không biết gì hết.”
“Luyện đan, các ngươi thật là rộng lượng, rốt cuộc muốn nàng làm cái gì?” Tiểu Hắc so với Hoà Thuận bình tĩnh hơn, nó nhìn chằm chằm Nguyệt Doanh hỏi.
“Tiểu Hắc, luyện đan là sao?” Hoà Thuận có chút hưng phấn hỏi.
“Luyện đan là một loại linh dược quý hiếm của Linh Giới, luyện chế rất phiền phức, dược liệu yêu cầu rất cao, hơn nữa chủng loại nhiều.

Thế nhưng đối với tu sĩ Luyện Hư Kỳ trở lên sẽ không có tác dụng, chỉ dùng cho tu sĩ Hoá Thần để tiến giai thôi.”
Hòa Thuận nghe xong thất vọng nói: “Cái gì? Ta thậm chí còn chả phải Luyện Khí, cần nó làm gì.

Còn tưởng sẽ làm ta có được linh căn hay trường sinh bất tử chứ.”
Tiểu Hắc liếc nàng một cái, sau đó nói: “Đầu đất, sau khi người phàm uống nó, mặc dù không thể sinh ra linh căn cũng không thể trường sinh bất tử nhưng nó có thể thay đổi thể chất của ngươi, khiến ngươi có thể chất Nguyên Anh Kỳ.

Nói tóm lại chính là cho dù ngươi dùng Dẫn Linh Găng cũng không bị thương như trước đây nữa.”
“Ngươi xem vừa nãy không gian nuốt ngươi một cái mà ngươi đã chóng mặt buồn nôn.

Nếu như là tu sĩ Kim Đan sẽ chỉ choáng váng một chút rồi hết.

Đấy là sự khác biệt thể chất của người phàm so với tu sĩ đó.”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.