Chương 55

Chương 69



“Không xong rồi!” Hoà Thuận thấy pháp bảo bay thẳng về phía mình, nàng vội xoay người bay sang một bên.

Nàng né tránh kịp thời, muốn chạy trốn đến lối thoát khác nhưng pháp bảo vẫn tiếp tục đuổi theo nàng.
Phía sau Hoà Thuận có một hố dung nham nóng chảy nên rất khó để chạy, mà lúc này pháp bảo tuyệt phẩm đã sớm đem các tu sĩ đùa đỏ cả mắt.

Mọi người hầu hết đều liều mạng đuổi theo.

Mắt thấy lối ra ở ngay phía trước, Hoà Thuận định lao tới nhưng bị pháp bảo của ai đó ném ra chặn lại, nàng đành phải khẩn cấp quay đầu, trốn tới hướng khác.
“Mượn đao giết người đúng là ác độc, xem ta chọc mù mắt ngươi để xem ngươi đánh ta thế nào.”Hoà Thuận nghiến răng nhìn đám tu sĩ xung quanh.
Lần này nàng không tìm lối ra nữa mà lao thẳng về phía đỉnh hang, theo sau là đám tu sĩ không hề bỏ cuộc.

Hoà Thuận bay đến gần mặt trời, nhanh chóng lấy ra một viên Long Ngư Châu rồi ném về phía trước.

Sau đó nàng ôm lấy đầu bay ra xa, pháp bảo tuyệt phẩm như oan hồn bất tán vẫn theo sát nàng, nàng chỉ có thể vừa chạy vừa hét lớn: “Ta không muốn pháp bảo này.”
Chính là nàng nói vài câu nhưng cũng không giảm được sát khí của tu sĩ, ánh mắt họ luôn dán chặt vào thứ pháp bảo sắp tiếp cận nàng.

Hoà Thuận không thể không lắc tay phải, ba chuỗi Long Ngư Châu chợt xuất hiện trong tay, đôi cánh nhỏ phía sau Long Ngư Châu không ngừng rung lên, như thể muốn thoát ra ngoài.
Viên Long Ngư Châu đầu tiên đã bay vào mặt trời và bắt đầu phát ra ánh sáng chói lọi.

Linh lực cường đại dần bộc phát, các tu sĩ xung quanh cảm nhận được nguy hiểm nên tạm thời từ bỏ công kích Hoà Thuận chạy sang một bên.
Ngay khi Long Ngư Châu sắp nổ tung, không gian xung quanh nó đột nhiên vặn vẹo, ngay lập tức nuốt chửng Long Ngư Châu tại chỗ.
Hoà Thuận sững sờ, Long Ngư Châu còn chưa phát nổ đã bị không gian nuốt chửng!
Ngay lúc nàng đang bàng hoàng, pháp bảo kia lao tới, ánh sáng mờ dần qua đi để lộ ra một tấm gương cổ màu vàng.

Hoà Thuận cầm gương cổ trong tay, từ khóe mắt thấy vô số tu sĩ đang chuẩn bị đánh vào nàng.
Hòa Thuận hai mắt tinh quang chớp lóe, vội vàng đem gương cổ ném vào túi trữ vật, trong tay cầm một chuỗi Long Ngư Châu khác.

Ngay lập tức nàng ném Long Ngư Châu về phía các tu sĩ, pháp thuật vừa b ắn ra đều bị hút hết vào Long Ngư Châu.

Điều này khiến tu sĩ vô cùng kinh ngạc, đây là loại bảo bối gì?
Lần này ít nhất cũng phải mười mấy người đồng thời làm phép, dù mọi người đều lười dùng toàn lực với nàng nhưng nhìn pháp thuật của mình dễ dàng bị Hoà Thuận hấp thu như vậy, ánh mắt nhìn nàng càng nóng hơn.
Hòa Thuận thừa dịp mọi người kinh ngạc định lén chạy đi, nhưng thân hình vừa khẽ động, đám bên kia đã ném qua một đống pháp bảo chắn đường nàng.
Long Ngư Châu chỉ có thể hấp thu phép thuật chứ không thể hấp thu năng lực công kích của pháp bảo vậy nên Hoà Thuận tính toán dùng đôi cánh của mình.

Nhưng người tính không bằng trời tính, khoảng không gian lại bắt đầu vặn vẹo, hơn nữa còn có sức mạnh cường đại nào đó níu lấy Hoà Thuận, làm nàng chỉ có thể trừng mắt nhìn đám pháp bảo bay tới.
“Ầm!”
Một tiếng vang thật lớn qua đi, pháp bảo bay tới nhưng người đã không thấy đâu.
Nơi mà Hoà Thuận đứng vừa rồi đã trống rỗng.

Các tu sĩ mơ hồ nhìn nhau, tự hỏi liệu có phải ai đó nhân cơ hội giúp đỡ mang nàng ta đi không?
Mà lúc này, phải nói Hòa Thuận muôn phần hối hận, hối hận chính mình tham lam trúc khí, nếu không đến cung điện này thì tốt biết mấy.
Càng hận không rời đi sớm hơn, lại bị quỷ ám giữ chân, đúng là mỡ heo làm cho mờ mắt, đến cuối cùng biến thành cái dạng này.
Hiện giờ nàng đang nằm sấp trên một khối sàn thuỷ tinh, không ngừng chóng mặt, đau đầu, ngực cũng trướng cả lên.
Cộng thêm với việc mấy ngày nay không ăn gì chỉ dùng tịch cốc đan, nàng chỉ có thể ói ra dịch vị, nôn khan nửa ngày mới cảm thấy bớt đau một chút.
Tỉnh táo lại, Hoà Thuận mới có thể ngẩng đầu kiểm tra xem chính mình đã đi tới địa phương nào.
“Phát tài rồi?” Bị cảnh trước mắt làm cho cả kinh, trong đầu Hoà Thuận chỉ hiện lên được ba chữ này.
Hoà Thuận hiện đang ngồi trong một căn phòng lớn làm bằng thủy tinh, các bức tường và trần nhà hình cũng được làm cùng loại.

Điều quan trọng là căn phòng này chứa đầy các loại bảo vật khác nhau.
Một núi ma thú nội đan, còn có các loại pháp bảo rải rác trên mặt đất như rác, tài liệu cao cấp chỉ có thể thấy trong sách bị vứt lung tung hết cả ở đó.
Hoà Thuận đứng dậy đi về phía ngọn núi ma thú nội đan.

Hàng vạn viên ma thú cấp sáu chất đống, đủ màu sắc rực rỡ sáng ngời.

Rất nhiều trong số đó là nội đan còn to hơn cả đầu nàng, nàng kinh ngạc nhìn chúng, hoài nghi có lẽ là nội đan của linh thú chứ không phải ma thú bình thường.
Đột nhiên, một con cáo trắng từ trong núi nội đan nhảy ra, nó đứng trên đó nhìn Hoà Thuận mấy lần rồi hóa thành một chùm sáng bay về phía khác.

Hoà Thuận theo đó nhìn sang, chỉ thấy trong phòng có rất nhiều động vật với hình dạng khác nhau, một số con bay lên bay xuống, một số khác ngồi yên lặng tò mò nhìn nàng.
“Bảo vật, nhiều bảo vật như vậy sao.” Nhìn những thứ này biến hóa thành thần bảo, Hoà Thuận khóe môi không ngừng kích động run lên.

Lấy bừa ra bất kỳ pháp bảo nào ở đây cũng gây ra một trận mưa máu bão táp cho các tu sĩ đó.
Đột nhiên chiếc gương cổ trong túi trữ vật bị cưỡng chế bay ra, hóa thành một con hổ mang theo ánh sáng vàng, uy nghiêm đứng trên đống tài liệu.
Nhìn một phòng toàn những thứ tuyệt phẩm, không hiểu sao Hòa Thuận đột nhiên phục hồi tinh thần, nàng phát hiện Tiểu Hắc không ở bên cạnh liền lớn tiếng quát lên: “Tiểu Hắc, Tiểu Hắc ngươi đang ở đâu, mau ra đây.”
“Nó vẫn tốt, ngươi không cần phải khẩn trương như vậy.” Không biết lúc nào, trong phòng thình lình xuất hiện một nữ tử.

Nàng ta có làn da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, khuôn mặt rất quyến rũ.

Mái tóc rất dài, màu đen được buộc hờ hững bằng một chiếc kẹp đỏ, phần lớn tóc được buông xõa trên vai.
Nàng ta mặc một chiếc váy dài màu đỏ với cổ áo rộng để lộ bờ vai trắng.

Tay phải cầm lồ ng chim bằng bạc, lười biếng mang theo mị hoặc nhìn Hoà Thuận.
Hoà Thuận nhìn lồ ng chim, sau khi thấy Tiểu Hắc đang ngồi trong đó, nghiêng đầu chán nản trông rất buồn bã thì nàng rất tức giận, mắng: “Sao ngươi lại bắt chim của ta, thả nó ra mau”.
Nữ tử kia phát ra tiếng cười như chuông bạc, nàng khẽ nâng cánh tay phải lên, lồ ng chim tự trôi bồng bềnh bên cạnh.
“Đừng có giả thần giả quỷ, mau thả Tiểu Hắc.

Rốt cuộc ngươi bắt chúng ta tới đây làm gì?”
Thấy Tiểu Hắc trong lồ ng không vùng vẫy, nàng không thể dùng thần thức liên lạc với nó, có vẻ như bị thứ gì chặn lại.

Hoà Thuận trong lòng bắt đầu có chút khó chịu
“Tiểu Hắc? Ngươi lại đặt cho một con linh thú quý hiếm như vậy cái tên nhỏ mọn thế à?” Nữ nhân đó híp mắt cười, sau đó quay đầu nhìn Tiểu Hắc trong lồ ng.

“Không nghĩ tới ngươi sẽ nhận chủ với loài người.

Chuyện này mà truyền tới Linh Giới chắc sẽ trở thành trò cười lớn đấy.”
“Ngươi đang nói cái gì vậy! ” Nhìn có vẻ nàng ta biết Tiểu Hắc, nhưng nàng ta lại nhốt nó trong lồ ng, hơn nữa còn dám chế nhạo nó.

Điều này khiến Hoà Thuận rất tức giận, nàng tính lấy Long Ngư Châu ra nhưng phát hiện nó đã biến mất.

Lúc này nàng mới nhận ra cả Dẫn Linh Găng và đống pháp bảo trên người cũng không cánh mà bay.
Thấy Hoà Thuận sững sờ đứng đó, nữ nhân kia lại cười.

“Còn gì nữa? Không có Dẫn Linh Găng căn bản ngươi vô dụng.”
Nói rồi nàng ta lật tay, năm viên Long Ngư Châu treo trên dây chuyền xuất hiện.

Khuôn mặt của Hoà Thuận lập tức tái nhợt đi.
“Nguyệt Doanh, ngươi đắc ý cái gì chứ? Bị nhốt ở đây mấy ngàn năm cũng không bằng ta, dẫn chúng ta tới đây là có mục đích gì, đừng nói nhảm nữa, kêu chủ nhân ngươi ra đây.” Tiểu Hắc nãy giờ yên lặng cuối cùng cũng lên tiếng.
Nhưng nữ tử bị mắng cũng không giận, chỉ cười nói: “Diệp Mặc, ta vốn tưởng ngươi trải qua nhiều chuyện như vậy sẽ thay đổi được tính khí, ai ngờ vẫn như trước đây.”
“Các ngươi đang nói gì vậy?” Hoà Thuận bị bỏ qua một bên, không can lòng cắt ngang bọn họ.
Nàng ta tò mò quay sang nhìn Hoà Thuận, ngạc nhiên nói: “Ngươi thế mà không biết chuyện của Diệp Mặc sao?”
Có vẻ như Diệp Mặc vốn là tên thật của Tiểu Hắc, Hoà Thuận chỉ có thể lắc đầu đáp: “Lúc ta mua nó chỉ là hàng tặng kèm.

Hơn nữa chủ tiệm nói nó là giống gà xương đen.”
“Tặng kèm?” Nàng ta lại cười, lần này cười đến mức bật khóc.

Khó có thể nhịn cười, nàng ta lau đi khóe mắt: “Không phải gà xương đen, nó là linh thú của Linh Giới – Hắc Viêm Phượng Hoàng, so với loại Hoả Phượng Hoàng còn lợi hại hơn mấy phần kìa.”
“Cái gì? Tiểu Hắc là linh thú của Linh Giới? Không phải gà xương đen cấp 1 sao? Nhìn chả khác gì nhau..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.