Chương 53

Chương 78



Khoảnh khắc Tiền Mặc và Hàn Văn Chinh kêu lên, Thư Minh Yên gần như theo bản năng đóng cửa phòng lại.
Cô dựa vào cửa, gò má đỏ bừng không hiểu nổi, không biết là chột dạ hay xấu hổ.
“Sao anh lại đột ngột ra ngoài?” Cô nhìn Mộ Du Trầm.
Mộ Du Trầm không coi trọng: “Anh nghĩ bây giờ là thời điểm tốt để nói với họ.”
Anh khẽ nâng cằm, chỉ vào mắt mèo trên cửa, “Em không muốn biết phản ứng của họ sao?”
Bây giờ anh nhắc nhở, cô mới bắt đầu quan tâm, dù sao cô cũng ở trong phòng đóng cửa, Hàn Văn Chinh và Tiền Mặc đều không nhìn thấy cô.

Thư Minh Yên ghé vào mắt mèo, nhìn ra ngoài.

Hàn Văn Chinh và Tiền Mặc vẫn đứng ở cửa, có lẽ đang tiêu hóa những gì vừa xảy ra.

Tiền Mặc: “Sao lại đóng cửa?”
“Chuyện vừa xảy ra, có phải là ảo giác không?” Hàn Văn Chinh đưa tay ra, “Nào, cậu nhéo mình một cái xem.”
Tiền Mặc nhéo mạnh vào cánh tay anh ta, khuôn mặt của Hàn Văn Chinh ngay lập tức trở nên méo mó.

“Xem ra không phải là mơ.” Tiền Mặc dựa trên phản ứng của anh ta đưa ra phán đoán, lại thao tác với điện thoại di động của mình, “Không được, mình phải gọi cho Triệu Càn, cơn buồn ngủ sáng sớm đã bị hai người họ doạ cho chạy mất rồi.”
Trong khi chờ đợi Triệu Càn nghe điện thoại, anh ta phàn nàn: “Tiểu Minh Yên đã gọi anh Trầm là chú nhỏ nhiều năm như vậy, anh ấy cũng coi như là người đã nuôi lớn em ấy, cho dù không có quan hệ huyết thống, nhưng sao anh ấy có thể xuống tay được?”
Hàn Văn Chinh xoa xoa cánh tay đau nhức của mình, gật đầu đồng ý: “Tiểu Minh Yên xinh đẹp thật đấy, nhưng anh Trầm ít nhiều có chút cầm thú.”
Triệu Càn bên kia trả lời, Tiền Mặc và Hàn Văn Chinh rời đi tiếp điện thoại.
Xuyên qua một cánh cửa, tiếng đối thoại bên ngoài rõ ràng lọt vào tai hai người bên trong.
Thư Minh Yên đóng mắt mèo lại, nhìn lại Mộ Du Trầm, người vẫn điềm nhiên như không, cho rằng anh không nghe thấy, lặp lại lần nữa: “Sao anh có thể xuống tay với em?”
Mộ Du Trầm nhếch môi, cẩn thận giúp cô nhớ lại: “Không phải em xuống tay với anh trước sao? Câu hỏi này, hay là anh hỏi em mới đúng?”
Thư Minh Yên: “…!Dù sao anh chính là trâu già gặm cỏ non.”
Mộ Du Trầm duỗi cánh tay dài, tự nhiên ôm lấy vòng eo thon thả không chịu nổi của cô.
Thư Minh Yên bị anh dùng sức tiến lên hai bước, thân thể đụng phải lồng ngực cường tráng của anh.
“Anh già?” Mí mắt anh hơi rũ xuống, dùng ánh mắt nguy hiểm nhìn cô.
Thư Minh Yên cảm thấy nếu bây giờ cô dám gật đầu, Mộ Du Trầm nhất định sẽ chứng tỏ bản thân bằng chính hành động của mình, và cô sẽ là người phải chịu hậu quả.
Thư Minh Yên cười tủm tỉm ngẩng đầu lên, câu lấy cổ anh, thì thầm vào tai anh, “Chồng già.”

Mộ Du Trầm không đoán trước được câu trả lời này, khuôn mặt anh lộ ra một chút kinh ngạc.
Thư Minh Yên nhân cơ hội này đẩy anh ra, chạy nhanh vào phòng tắm nói: “Anh mau thay quần áo đi, em đi tắm rửa trước.”
Mộ Du Trầm đứng tại chỗ, lời nói của cô vẫn còn văng vẳng bên tai anh, anh không khỏi bật cười.

Đám cưới của Triệu Càn được tổ chức tại khách sạn.
Đại sảnh khách sạn hôm đó được trang trí lãng mạn và thơ mộng, rất nhiều khách mời vây quanh chờ đợi hôn lễ sắp sửa diễn ra.
Gần giữa trưa, giờ lành vừa đến, trong đại sảnh vang lên tiếng nhạc du dương.
Cánh cửa nặng trịch từ từ mở ra, cô dâu mặc váy cưới màu trắng khoác cánh tay của ba mình, từng bước đi dọc theo tấm thảm đỏ trải dài về phía Triệu Càn đang mặc vest chú rể.
Cánh hoa như mưa, từ lầu hai rơi xuống, mang theo hương hoa nồng đậm ngọt ngào.
Chủ hôn trên sân khấu đang chủ trì hôn lễ cho hai người bọn họ, Thư Minh Yên đang chăm chú theo dõi, Hàn Văn Chinh ở phía sau đột nhiên nói: “Chị dâu, Triệu Càn nói chờ hôn lễ kết thúc, hôm nay phải hết sức rót rượu cho anh Trầm, đến lúc đó chị không được ngăn cản.”
Đối mặt với danh hiệu mới, Thư Minh Yên có hơi không thích ứng, hai má nóng bừng, cô bình tĩnh nói: “Hôm nay là hôn lễ của anh Triệu, muốn chuốc rượu cũng là tìm anh Triệu, mọi người có phải là nhận nhầm đối tượng rồi không?”
“Không nhầm.” Tiền Mặc nói tiếp, “Hai vợ chồng hai người hợp sức gạt tụi này, việc này có thể dễ dàng cho qua vậy ư? Dù sao chị và anh Trầm lãnh chứng là sự thật, chúng ta cũng chưa quấy rối hôn lễ của hai người, dứt khoát nhân hôn lễ của Triệu Càn cùng nhau gây rối luôn, Triệu Càn có uống rượu, anh Trầm cũng không thể chạy trốn.”
Hai người này trông không giống như đang nói đùa, Thư Minh Yên đổ mồ hôi cho Mộ Du Trầm, nhìn qua với vẻ đồng cảm sâu sắc: “Anh thảm rồi.”
Mộ Du Trầm siết chặt đầu ngón tay cô, thì thầm bên tai cô: “Đừng lo, anh uống rượu giỏi hơn bọn họ, ai say trước còn chưa biết đâu.”
Giọng anh không lớn, nhưng Tiền Mặc ở gần vẫn nghe thấy, vội vàng nói: “Chị dâu cũng phải uống, anh Trầm, nếu anh không muốn thì uống gấp đôi.”
“Tại sao em cũng phải uống?” Thư Minh Yên quay đầu nhìn anh ta.
Tiền Mặc: “Chị đã thông đồng với anh ấy để lừa dối tụi này, không nên bị phạt rượu sao?”
Thư Minh Yên tự bảo vệ mình: “Ai lừa các anh, các anh nói mang theo người nhà, không phải mang theo rồi sao? Là các anh ngay từ đầu đã không nghĩ theo hướng đó, em chỉ thuận nước đẩy thuyền chơi với các anh.”
“Vậy cũng mặc kệ.” Tiền Mặc nhìn Mộ Du Trầm, “Anh Trầm, uống gấp đôi thay cho chị dâu anh có ý kiến gì không?”
Mộ Du Trầm liếc nhìn Thư Minh Yên một cái, anh bình tĩnh gật đầu: “Được thôi.”

Sau đám cưới, sẽ có một bữa tiệc linh đình, Triệu Càn và cô dâu sẽ kính rượu khách mời và bạn bè có mặt.
Trước khi kính rượu, Triệu Càn đi tới vỗ vai Tiền Mặc và Hàn Văn Chinh: “Các cậu ăn trước cho no bụng, chờ mình kính rượu khách xong, nhất định phải hạ đo ván anh Trầm.”
Thấy Thư Minh Yên nhìn sang, Triệu Càn nhướng mày: “Tiểu Minh Yên, em chạy cũng không được đâu.”
Thư Minh Yên cảm thấy có chút nguy hiểm.
Sau khi Triệu Càn rời đi, cô ghé sát vào tai Mộ Du Trầm, hạ thấp giọng nói: “Không phải anh nói anh Triệu cũng sẽ bị chuốc rượu sao? Sao em nghe giọng điệu này giống như ba người bọn họ sẽ thay phiên nhau chuốc rượu anh vậy?”
Mộ Du Trầm liếc nhìn Triệu Càn, mím môi: “Tiểu tử đó là một tên gian xảo, biết mình hôm nay nhất định sẽ bị chuốc rượu, bây giờ chuyển mục tiêu lên người anh, như vậy cậu ta sẽ không có việc gì.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
Tửu lượng Mộ Du Trầm có tốt, cũng không thể thắng nổi ba người họ thay phiên nhau ra trận.

Mộ Du Trầm hỏi cô: “Ăn thế nào rồi?”
Thư Minh Yên nói: “Cũng kha khá rồi.”
Mộ Du Trầm đi loanh quanh, đặt ly sâm panh trong tay xuống: “Em lấy cớ đi vệ sinh, đợi anh ở ngoài khách sạn.”
Thư Minh Yên nghi ngờ ngước mắt lên: “Làm gì thế?”
Mộ Du Trầm nhìn cô thật sâu hai giây, giọng nói ấm áp gợi cảm của anh lọt vào tai cô: “Đưa em đi trốn.”
Hơi thở nóng bỏng người đàn ông phả đến, mang theo hương rượu lôi cuốn nhàn nhạt, khi quanh quẩn chóp mũi khiến đáy lòng có chút gợn.
Cô còn nghĩ lát nữa Mộ Du Trầm sẽ thực sự đợi bị bọn họ chuốc say, hóa ra đã lên kế hoạch bỏ trốn.
Thư Minh Yên mỉm cười hiểu ý, cô đặt đũa xuống, xách túi đứng dậy: “Anh Mặc, anh Văn Chinh, mọi người ăn trước đi, em đi vệ sinh.”
Tiền Mặc và Hàn Văn Chinh đang tính cách lát nữa làm thế nào hạ đo ván Mộ Du Trầm, liếc nhìn Thư Minh Yên một cái, gật đầu: “Được, chị đi đi.”
Liếc nhìn Mộ Du Trầm, cô đi thẳng về hướng nhà vệ sinh.
Phòng tiệc khá hỗn loạn, sau khi cách bàn của bọn họ xa một chút, cô nhân lúc không có ai để ý mà quay người đi ra cửa khách sạn.
Không khí bên ngoài trong lành, bầu trời trong xanh, thấp thoáng vài đám mây trắng xốp bồng bềnh như kẹo bông gòn.
Đứng ở một góc vắng vẻ bên ngoài khách sạn, Thư Minh Yên lấy điện thoại di động của mình gửi cho Mộ Du Trầm một tin nhắn WeChat:【 Em đang ở bên ngoài, khi nào anh có thể ra.


Mộ Du Trầm nhanh chóng trả lời: 【 Chờ anh, nhanh thôi.


Cất điện thoại, sợ bị phát hiện, tim Thư Minh Yên đập loạn, thật sự có ảo giác muốn cùng anh bỏ trốn.
Mười phút sau Mộ Du Trầm đi ra.
Sau khi hai người gặp nhau, Mộ Du Trầm nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô, đặt vào lòng bàn tay anh để sưởi ấm cho cô: “Bên ngoài có lạnh không?”
Thư Minh Yên lắc đầu.
“Họ sẽ sớm phát hiện ra, không thể ở đây quá lâu, chúng ta đến một nơi khác đã.” Mộ Du Trầm nói và đưa cô đến bên đường, vừa lúc một chiếc taxi chạy tới, hai người bắt xe rồi ngồi vào trong.
Tài xế hỏi: “Hai vị đi đâu?”
Thư Minh Yên giật mình, nhìn Mộ Du Trầm.
Hai người cứ như vậy chạy ra ngoài, cũng không quen thuộc Cần Nam, thật sự không biết đi nơi nào.
Mộ Du Trầm và Thư Minh Yên nhìn nhau, bình tĩnh nói với tài xế: “Đi đến địa điểm thích hợp để hẹn hò đi.”
“Hẹn hò?” Tài xế nhìn qua, “Tùy vào việc hai người muốn đi trong nhà hay ngoài trời.

Nếu muốn đi ngoài trời thì tôi sẽ đưa hai người đến những danh lam thắng cảnh gần đây, nếu sợ lạnh thì có thể đi xem phim hoặc đi mua sắm.”
Tài xế lại nhìn bầu trời trên đầu và đưa ra lời khuyên: “Trời đã về chiều, mùa đông trời tối sớm, hai người đi ngắm cảnh chắc không kịp, nếu không đi xem phim trước?”
Nói đến phim, hai người chưa cùng nhau ra rạp để trải nghiệm.
Thư Minh Yên cười đáp: “Được, vậy đi xem phim đi.”
Tài xế khởi động động cơ, nói sẽ đưa bọn họ đi trải nghiệm rạp chiếu phim tốt nhất.
Trên đường đi, điện thoại di động của Mộ Du Trầm rung lên.
Anh cầm lên, xem tin nhắn trong nhóm bạn cùng phòng ký túc xá.
Tiền Mặc: 【 Anh Trầm, anh đang ở đâu? 】
Hàn Văn Chinh: 【 Sẽ không phải là chạy rồi chứ (/khinh bỉ) 】
Ngón tay thon dài của Mộ Du Trầm gõ vào khung nhập, trả lời họ: 【 Mục tiêu hôm nay của các cậu là Triệu Càn, đừng nhầm lẫn.

Nếu muốn rót rượu tôi thì chờ khi vợ chồng tôi làm đám cưới, nhất định sẽ bồi các cậu.


Tiền Mặc: 【 Vậy anh dẫn chị dâu đi đâu chơi rồi? 】
Mộ Du Trầm:【 Hẹn hò.


Tiền Mặc: 【…】
Hàn Văn Chinh: 【…】

Đi đến trung tâm mua sắm, Mộ Du Trầm và Thư Minh Yên đến rạp chiếu phim trên tầng cao nhất để mua vé.
Trong kỳ nghỉ Tết Dương lịch, có rất nhiều người xem phim, trong đại sảnh rộn ràng nhộn nhịp.
Hai người đều chưa từng nghiên cứu qua, cũng không biết xem cái gì, nhìn thấy trên áp phích quảng cáo trong sảnh có chiếu phim Diêu Di Tình đóng chính, hai mắt Thư Minh Yên sáng lên: “Có phim của chị Tình đóng, chúng ta xem phim này đi?”
Mộ Du Trầm ừ một tiếng, đi ra phía trước mua vé.
Vé xem phim trong những ngày lễ có nhu cầu cao, cộng với sự nổi tiếng của Diêu Di Tình, vé của những buổi chiếu gần đây đều đã bán hết, họ chỉ có thể mua vé một tiếng rưỡi sau đó, nhưng có nhiều chỗ ngồi hơn để lựa chọn.
Mộ Du Trầm yêu cầu ghế tình nhân ở hàng cuối cùng.
Còn có thời gian trước khi phim bắt đầu, Thư Minh Yên nói: “Đợi ở chỗ này cũng nhàm chán, chúng ta đi dạo trung tâm mua sắm nhé?”
“Được, đi xem có gì muốn mua không.”
Hai người theo thang máy đi xuống tầng một, là khu bán quần áo.
Đi ngang qua một cửa hàng quần áo nam, Thư Minh Yên nhìn vào bên trong.

Cô nhớ khi còn nhỏ, ba mẹ cô vẫn còn sống, khi thời tiết chuyển mùa, mẹ cô thích mua đủ loại quần áo cho ba cô.
Cô hầu như không thể nhớ ba mẹ mình trông như thế nào, nhưng cô lại nhớ rõ khi ba cô thử quần áo, mẹ cô luôn mỉm cười hài lòng.

Họ ít khi nói những lời ngọt ngào, khi chuyển mùa liền sẽ nhớ mua quần áo mới cho đối phương, biết nóng biết lạnh, đây là biểu hiện tình yêu của họ.
Những gì mẹ cô đã làm cho ba cô, bây giờ cô muốn làm cho Mộ Du Trầm.
Mang theo mục đích, Thư Minh Yên nhìn quanh cửa hàng quần áo nam một hồi, đột nhiên nhìn thấy một chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt rất đẹp.
Cô nắm lấy tay Mộ Du Trầm và chỉ vào chiếc áo: “Cái này không tệ, anh vào thử xem?”
Mộ Du Trầm nhướng mày: “Muốn mua quần áo cho anh?”
“Vâng.” Thư Minh Yên nói, “Chẳng phải đưa em đi hẹn hò sao, mua sắm cũng là một phần không thể thiếu mà.”
Quần áo của Mộ Du Trầm gần như đều là hàng đặt làm, và cô chưa từng thấy Mộ Du Trầm thử quần áo trong cửa hàng.
“Anh đi thử đi, em muốn mua cho anh.”
Mộ Du Trầm đã lâu không mặc quần áo tối màu, cũng chưa từng mặc quần áo màu nâu nhạt, vì vậy anh ngập ngừng hỏi: “Thật sự thử cái này?”
Thư Minh Yên khăng khăng: “Cứ thử cái này đi.”
Mộ Du Trầm mỉm cười nuông chiều: “Được, nghe em.”
Anh cởi áo khoác trên người, nhờ nhân viên mang ra kích cỡ phù hợp rồi đi vào phòng thử đồ.
Chiếc áo khoác có chiều dài vừa phải, kiểu dáng giản dị và đơn giản.

Mộ Du Trầm có dáng người đẹp và nước da trắng, sau khi mặc vào, có vẻ như nó được may riêng cho anh, không có khuyết điểm nào, màu tối đơn điệu vì anh mà tăng thêm một chút dịu dàng.
Thư Minh Yên kiên quyết mua nó, lấy thẻ lương tự mình trả tiền.
Mộ Du Trầm đã mua rất nhiều quần áo cho cô, giờ cô có thể mua cho anh, nên cô rất hài lòng.
Khi cô đi thanh toán, Mộ Du Trầm đứng đó, trái tim anh dường như bị lấp đầy thứ gì đó.
Cô gái nhỏ nhà anh càng ngày càng biết quan tâm anh, quả nhiên những năm này thật sự không thương cô vô ích.
Sau khi thanh toán hóa đơn, Thư Minh Yên cầm áo chạy tới, sau đó mới nhận ra cô muốn hỏi ý kiến ​​của Mộ Du Trầm: “Anh có thích cái áo này không?”
“Anh thích.” Anh đưa tay xoa đỉnh đầu cô, giọng nói ấm áp và cưng chiều, “Nông Nông chúng ta mua, anh đều thích.”
Khi xách theo túi áo đi ra, Mộ Du Trầm nói: “Lát nữa gặp mấy món thích hợp, em cũng chọn cho mình vài món đi.”
Thư Minh Yên cười: “Quần áo của em nhiều lắm, mặc không hết.”
Đang nói chuyện, Mộ Du Trầm nắm tay cô dừng lại trước cửa một cửa hàng: “Đồ ngủ không nhiều, nếu không vào xem một chút?”
Thư Minh Yên ngẩng đầu nhìn, đó là một cửa hàng đồ ngủ nữ, bộ đồ ngủ treo trong đó đều là loại dành cho người lớn.
Theo ánh mắt của Mộ Du Trầm, Thư Minh Yên nhìn thấy một chiếc váy ngủ bằng lụa màu hồng, ngắn đến mức có lẽ miễn cưỡng che được đùi, tạo cho nó một vẻ quyến rũ thuần khiết và ngọt ngào.
Thư Minh Yên nghĩ đến lời Mộ Du Trầm vừa nói, “Đồ ngủ không nhiều”.
Loại đồ ngủ theo phong cách này quả thực không có nhiều.
Bởi vì cô sẽ bị ai đó phá hủy một cách thô bạo trong vòng chưa đầy nửa khắc sau khi mặc vào, trước nay luôn chỉ mặc đúng một lần..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.