Chương 36

Chương 49



Khó mà có được ngày hôm nay, chiến sĩ trong đội săn thú tựa như phát điên mà tiết những hận ý nhiều năm của mình để nổi loạn.

Tuy quỷ hộ vệ chiếm ưu thế về mặt thực lực nhưng làm sao có thể chống chọi nổi với dân làng cuồng nộ cơ chứ.
Đại bộ phận tu sĩ, kể cả quỷ hộ vệ cũng
chỉ giỏi đánh xa, bình thường không đánh cận chiến cho nên bị chiến sĩ trong đội săn thú áp đào vài chiêu.

Khó khăn ngăn đại đao bên này, bên kia Chuỳ Sao Băng liền bay tới.
Những vũ khí này được rót linh lực vào nên độ sắc bén và tính dẻo dai rất cao.

Hơn nữa khi giằng co cùng quỷ hộ vệ còn nhiều lần áp đảo bọn chúng.
Đánh cận chiến như vậy thật sự khiến bọn quỷ hộ vệ chịu thiệt không ít, vì vậy bọn chúng thi nhau ngự pháp khí bay lên, nổi phập phềnh trên không bắt đầu tấn công đội săn thú.

Tất nhiên đội săn thú không thế dùng đao to mà bay lên, trong phút chốc chỉ có thể phòng thủ chống lại pháp thuật của đám quỷ đánh tới.
Hoà Thuận ở một bên vô cùng lo lắng, đội săn thú không ai tu vi Trúc Cơ, ngay cả ngự kiếm phi hành cũng không biết.
Nhìn thấy đội săn thú trên mặt đất không thể phi hành, bọn quỷ trên không trung càng thêm càn rỡ, điên cuồng ném pháp thuật cùng pháp khí về phía dân làng.
Chỉ trong chốc lát lúng túng, đội săn thú đã nhanh chóng điều chỉnh phương pháp tấn công.

Họ dùng giáo trong tay và ném mạnh vào quỷ hộ vệ trên cao.

Lực không nhỏ nên những cây giáo đó trực tiếp đánh thẳng vào quỷ hộ vệ.

Ngoại trừ việc giữa không trung không thay đổi được phương hướng thì nhưng cây giáo này uy lực không thua kém gì pháp khí đối phương.
Hơn chục mũi giáo không ngừng bắn vào mười tên trên không trung.

Tuy vậy mà quỷ hộ vệ không sợ mấy cây giáo này, chúng thừa cơ tránh né cũng đồng thời khống chế pháp thuật để dân làng không thể nhặt lại giáo sử dụng tiếp.
Cơ mà bọn quỷ hộ vệ không ngờ tới khi vừa né vũ khí bay tới thì lập tức xuất hiện thêm 4,5 cái Chuỳ Sao Băng.
Chiến sĩ đội săn thú tay cầm Chuỳ Sao Băng liều mạng rót linh lực.

Chỉ thấy với một tiếng gió sắc bén, Chuỳ Sao Băng chính xác đánh trúng quỷ hộ vệ vừa mới tránh được mũi giáo.
Bên kia đề phòng không kịp, ba gã quỷ hộ vệ bị đánh trúng, nặng nề ngã xuống sông.

Dân làng đợi bên bờ thấy vậy liền lao tới đánh.

Ai ngờ ba tên kia ngã xuống còn không quên bật phòng ngự che chắn, dù bị Chuỳ Sao Băng đánh nhưng lực công kích không ảnh hưởng.
Ba tên quỷ hộ vệ đầu rơi máu chảy hướng dân làng mà đánh ra không ít băng tiễn cùng quả cầu lửa.

Sau khi đánh bị thương dân làng, chúng liền muốn chạy trốn, nhưng đang ngự kiếm thì thấy ba tên đột nhiên dừng lại, thần trí trở nên mơ hồ.
Đúng lúc này Hoà Thuận dùng hai đạo Tiên Khấp bắn thẳng vào hai tên, tiêu diệt sạch sẽ.
Tên quỷ hộ vệ còn lại nhanh chóng bay lên trời sau khi lấy lại ý thức.

Mặc dù trong lòng hắn rất muốn chạy trốn nhưng Chế Hồn Thuật đã hạn chế hoạt động của hắn.

Lúc trước Diệt Thế lão tổ ra lệnh chính là để bọn họ trông coi bờ sông, phụ trách quản lý thôn dân đào Ấm Đông Ngọc cho nên kể cả chết cũng phải thủ ở nơi này.
Mặc dù hắn không thể trốn thoát nhưng đã bay đến độ cao mà Chuỳ Sao Băng không thể với tới.

Nhưng mới chạy được năm trượng, một mũi tên xương xuyên trời bắn vào lưng hắn, đâm thẳng vào ngực trái, trong nháy mắt tên quỷ hộ vệ đó ngã đập đầu xuống đất mà chết.
Người bắn tên là một vị nữ quân nhân của đội săn thú.

Nàng so với nữ nhân bình thường hiếu thắng hơn, trên người bắp thịt trông thấy rõ.

Hiện tại nàng mặc hộ giáp
Hòa Thuận luyện, phía sau đeo túi tên, trong túi đựng 30 mũi tên xương.
Thấy ba tên quỷ hộ vệ đã bị giết, bốn người nhóm nữ quân nhân nhanh chóng rút cung bắn vào bảy quỷ hộ vệ còn lại đang chạy trốn trên cao.

Cây cung xương khổng lồ được bọn họ rút ra, mũi tên xương bắn về phía quỷ hộ vệ như sao băng trong đêm, mà những nam chiến binh khác thấy vậy cũng cầm lấy cung tên bắn một trận mưa tên lên trời.
Chỉ thấy bốn tên quỷ tiêu hao quá nhiều linh lực đành phải lần nữa hạ xuống mặt đất, cùng đội săn thú chơi trò mèo vờn chuột.

Đám quỷ hộ vệ trên mặt đất Hoà Thuận không thèm để ý, bọn chúng tự có dân làng giải quyết.

Nhìn cung tên xương thế kia, Hòa Thuận tính toán Tiên Khấp còn đủ cho 4 lần công kích, liền mở ra cánh gắn sau lưng cùng Tiểu Hắc bay về phía bọn họ.
Thời gian bay không dài nên Tiểu Hắc bay đến trước để quấy rối.

Hoà Thuận đi theo sau tìm cơ hội ra tay, linh lực của nội đan trong Tiên Khấp có hạn, nàng không thể để nó lãng phí được.
Ngay khi Tiểu Hắc xé một miếng thịt trên vai quỷ hộ vệ, hắn ta liền ném một quả hồ lô màu đen về phía Hoà Thuận.

Pháp khí hồ lô được sử dụng phụ trợ, nhưng hầu hết toàn gọi tới những thứ độc ác xấu xa.
Thân là một luyện khí sư, Hòa Thuận tất nhiên minh bạch đạo lý này.

Nàng không dám do dự, giơ tay phải lên hướng Tiên Khấp vào hồ lô đang xoay tròn tấn công.
Tiên Khấp đánh thẳng vào miệng hồ lô, không có va chạm như mong đợi, không đòn tấn công nào của Tiên Khấp lọt vào hồ lô.

Lần này tới phen Hoà Thuận kinh hãi, chẳng lẽ đây là cái hồ lô có thể hấp thu pháp thuật làm từ Ấm Đông Ngọc?
Ngay lúc nàng do dự, hồ lô bên kia đột nhiên đỏ lên, chuyền từ màu đen thành màu đỏ nồng đậm rồi ầm một tiếng nổ thành mảnh nhỏ.

Không đợi Hoà Thuận nghĩ xong nó đã phát nổ.

Chắc do nàng suy đoán nhiều mà thôi.

Ấm Đông Ngọc là tài liệu quý được đích danh Diệt Thế chỉ điểm, sao một tên quỷ hộ vệ Trúc Cơ có thể dùng.
Quả hồ lô không làm Hoà Thuận bị thương, nhưng bởi vì nó ở gần quỷ hộ vệ, nên một đám sương mù màu đen từ quả hồ lô nổ tung phun vào mặt hắn.

Chỉ thấy tên quỷ hét lên, nơi bị sương mù bao phủ ngay lập tức tan biến, còn lại một thi thể rơi xuống từ không trung.
“Thật hung ác.” Hoà Thuận sống lưng phát lạnh, sương đen trong hồ lô quá kinh khủng.
“A!” Lại một tiếng kêu thảm thiết, một tên quỷ hộ vệ bị ba mũi tên xương bắn trúng, cầm pháp bảo ngã xuống đất, lập tức bị dân làng đánh cho thành bột giấy.
Quỷ hộ vệ cuối cùng trên không trung buộc phải lo lắng nhìn, hắn từ trong túi trữ vật lấy ra một quả cầu muốn ném về phía Hoà Thuận, chỉ thấy Hoà Thuận tiêu hao toàn bộ lực lượng trong Tiên Khấp, bắn ra hai chùm tia sáng một dày và một mỏng.
Chùm sáng đánh trúng quỷ hộ vệ, đột nhiên xảy ra một vụ nổ dữ dội, sinh ra vô số tia sét sét lao về phía Hoà Thuận cùng Tiểu Hắc.
Hoà Thuận ôm lấy Tiểu Hắc nhanh chóng bật lên phòng ngự cao nhất.

Chỉ thấy tiếng sấm và tia chớp lóe lên bên ngoài lớp vỏ phòng thủ cùng làn sóng không khí thổi qua khiến Hoà Thuận cũng trực tiếp bị đập xuống đất.

May mắn thay, nàng đã mở lớp phòng thủ.

Hoà Thuận cùng lớp phòng thủ bị đập thành một hố lớn trên mặt đất, chấn động khiến nàng gần như choáng váng, hố lớn cũng bị tia sét làm cho đen kịt.
“Nguy hiểm thật.” Lượm một cái mạng mang về, Hoà Thuận cảm thấy mình quá may mắn.

Lúc quỷ hộ vệ cầm viên châu, Hoà Thuận đã nhận ra nó cùng loại với Tiêu Vân Tử dùng hồi xưa.
Viên châu ngày ấy vẫn còn mới mẻ trong ký ức của Hoà Thuận, vậy nên nàng sử dụng toàn bộ sức mạng của Tiên Khấp, muốn giết chết quỷ hộ vệ trước khi hắn sử dụng.

Ai dè Tiên Khấp đụng trúng viên châu lại phát nổ.

May mắn là Hoà Thuận bật lên vỏ phòng thủ kịp thời.
Lại có vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, Hoà Thuận định thần lại thì thấy dân làng đang đâm chết tên quỷ hộ vệ vẫn còn thở.

Quỷ hộ vệ cuối cùng cũng bị giết, dân làng ngừng công kích, dừng lại nhìn nhau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta.

Rồi đột nhiên họ bỏ vũ khí, ôm nhau đồng loạt reo hò ầm ĩ.
Chờ mọi người khóc mếu xong, họ tự ổn định lại tâm trạng, mọi người mới dắt nhau tập trung một chỗ.
Anh Hoa nâng phụ thân cả người toàn là máu lên, Hòa Thuận nhìn cha nàng ta, ánh mắt lấp lánh có thần thế kia, không cần nhìn thương thế cũng đoán được ra hắn không nguy hiểm đến tính mạng.
“Vị cô nương này, đa tạ ngươi cứu giúp.”
Mặc dù mọi người không biết Hoà Thuận, hơn nữa thời gian quá eo hẹp, họ không có thì giờ để hỏi Anh Ho chi tiết nhưng họ biết rằng Hoà Thuận giúp đỡ họ rất nhiều, vì vậy mọi người đều vây quanh nàng để cảm ơn.
“Mọi người đều bị thương, chuyện này chúng ta nói sau, trở về thôn trước đi.” Thấy thôn dân đại bộ phận đều bị bầm dập, còn có một ít bị trọng thương, Hoà Thuận quyết định vội vàng trở về thôn đầu tiên.
Ngoại trừ một ít thuốc khẩn cấp trong túi trữ vật của Anh Hoa, mọi người không còn thứ gì khác để chữa trị, hơn nữa vết thương của những người này đã rất nghiêm trọng rồi.

Hoà Thuận gọi Hổ Nhi tới nhưng không tắt lớp bảo vệ trên đó mà nhờ mọi người hỗ trợ nâng những người bị thương nặng nhất lên lưng Hổ Nhi.
Sau đó mọi người cũng không thèm thu dọn đồ đạc bên sông, mà thu dọn cũng không có gì.

Thi thể của quỷ vệ cũng bị ném vào bờ, mặc kệ thịt có chút khô, nhưng bọn ăn xác thối trong rừng cũng sẽ không vô cớ từ bỏ loại thức ăn này.
Thấy mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Anh Hoa và Hoà Thuận dẫn đầu đi trước, Hổ Nhi đi theo sau dẫn dắt dân làng một cách cẩn thận, sợ rằng nếu họ chạy quá nhanh, vết thương sẽ trở nên nghiêm trọng hơn, vì vậy một nhóm người như thế này **** đi bộ về Làng Cây..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.