Chương 29

Chương 50



Khuôn mặt cô ta lo sợ đến thẫn thờ.
Cổ họng đã đắng nghét, các vết thương vẫn không ngừng rỉ máu.
Ánh mắt Đông Đông tối sầm lại, ôm lấy tôi rồi nói với Khải Ly: “Chuyện ngày hôm nay chưa dừng lại ở đây đâu, sẽ có lúc tôi đến tính đủ cả nợ lẫn lãi với hai người.

Rồi anh ta quay sang thì thầm bên tai tôi: “Em chịu đựng nãy giờ chắc là đau lắm đúng không, để anh đưa em đi bệnh viện.” Không nghĩ nhiều, tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi nhắm mắt thiếp đi.
…!
Ba ngày sau…
Lúc vệ sĩ kiếm được tiểu công chúa cũng đưa con bé về nhà họ Đông, còn Đông Đông thì đưa tôi đến bệnh viện, sau ba ngày hôn mê trên giường bệnh, vừa mở mắt ra tôi chỉ thấy một mình ở trong phòng bệnh, định leo xuống giường ra mở cửa sổ cho thoáng.
Vừa cử động, đã chạm tới các vết thương trên người, đau đến mức tôi phải thở hắt ra.

Dường như nghe được tiếng thở của tôi, cửa phòng bỗng mở toang.

Tôi bị giật mình nhưng vẫn có thể nhìn ra được gương mặt nam thanh niên có lo lắng, có hớn hở, có dịu dàng nhìn tôi.
Đông Đông dùng đôi mắt sáng rỡ nhìn tôi một hồi, khẽ giọng nói: “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, em thấy trong người thế nào rồi?”
Tôi ngượng ngùng đáp: “Ổn, nhưng..

cũng không ổn.”
Thật ra tôi là một người từng học võ nhiều năm, chăm chỉ thể thao mỗi ngày, cơ thể được rèn luyện như thế thì sức bền, sức chịu đựng cũng cao, nhưng bị đâm rồi còn bị sức đàn ông dẵm đạp đấm đá như thế thì cũng không thể khỏe ngay được, nhưng với tính cách của tôi thì có thể chịu đựng được.

Câu trả lời của tôi không rõ ràng thì cũng có cái lý của nó thôi.

Nếu tôi tỏ ra yếu đuối trước mặt anh ta, anh ta sẽ nhân lúc đó mà tra khảo tâm tư của tôi, hoặc cũng có thể liên tục hỏi dò để tìm ra câu trả lời mà anh ta luôn thắc mắc.
Liệu tôi, Bạch Dương tại sao lại không chịu nhận An Nhi là con gái mình, tại sao ở ngay trước mặt anh ta nhưng lại vờ như chưa từng có quan hệ gì với anh ta, hờ hững vô cảm.

Là tôi cố tình không nhận bố con họ, hay là do biến cố nào đó đã khiến tôi mất đi ký ức về bố con anh ta.
Chưa vội đi tới chỗ tôi, anh ta bước về phía cửa sổ, đưa tay mở toang rèm cửa, ánh sáng ập vào tuy không gắt, nhưng mới tỉnh sau nhiều ngày bất tỉnh thì mắt tôi cũng có chút hoa mắt.

Đông Đông vội vàng chạy tới nói: “Em làm sao thế? Để anh gọi bác sĩ kiểm tra mắt cho em nha, hay em đau ở đâu?”
Tôi giật mình trước sự quan tâm thái quá của anh ta, thở dài một tiếng rồi lắc đầu.

Đông Đông ngồi xuống vân vê tay áo của tôi, dựa bên giường một lát, rồi lại thân mật hỏi tôi có uống nước không.
Tôi cũng thấy hơi khô họng, lúc anh ta đứng lên rót nước cho tôi, trong lúc tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Tôi buồn buồn hỏi: “Bố, mẹ tôi có biết tôi nhập viện không? Mấy người nhà chú Giang có biết tôi thế này không? Mấy ngày qua có ai tới thăm tôi không?”
Đông Đông quay đầu, nói: “Anh không có nói chuyện này với bố mẹ em, chỉ nói em đang cùng anh đi du lịch thôi, anh không muốn hai bác vì lo lắng cho em mà đổ bệnh.

Những người em vừa nhắc tới đều đến thăm em vào mỗi buổi tối, anh cũng dặn họ không để bố mẹ em biết chuyện này, nên em cứ yên tâm mà dưỡng bệnh đi.”
Tôi còn chưa mở lời tiếp, cửa đã “cạch” một tiếng, mở ra.
Khải Ly sắc mặt xanh xao đứng ở cửa, trên tay cầm theo giỏ trái cây cùng với mấy lốc sữa.

Căn phòng bệnh của tôi lúc này sặc mùi thuốc nổ.
Đông Đông liếc xéo Khải Ly, không nói không rằng.
Khải Ly đặt những món đồ đang cầm trên tay lên bàn cạnh đầu giường bệnh, vì Đông Đông đang ngồi trên mép giường sát bên tôi nên KhẢI Ly đành đứng dưới chân giường nhìn tôi.
Tôi cảm thấy cho dù xảy ra chuyện gì tiếp theo hay đã từng xảy ra chuyện gì thì nói thẳng ra Khải Ly cũng không phải là người gây ra mọi chuyện, anh ta cũng tới đây thăm hỏi chắc hẳn cũng có ý, nên nói: “Anh tới đây làm gì? Đừng nói với tôi anh tới đây để thay mặt vợ anh nói lời xin lỗi.

Tôi chỉ muốn nói với anh chuyện này ai gây ra người đó chịu trách nhiệm nên anh không cần cảm thấy áy náy với tôi đâu.”
Hai mắt Khải Ly sáng lên, anh ta nói: “Nếu em nói vậy thì anh cũng cảm ơn, nhưng ít nhiều Trà Chúc cũng là vợ anh, mặc dù…..!nhưng anh vẫn muốn gửi tới em một lời xin lỗi.”
Đang nghe anh ta nói tôi chợt đảo mắt nhìn qua Đông Đông liền thấy anh ta mặc dù quay lưng về hướng Khải Ly nhưng vẫn đưa mắt lườm liếc người ta rất xéo sắc.
Ghen ư?
Anh ta trưng cái bản mặt khó coi đó đương nhiên cũng có lý của anh ta.

Tôi thân là vợ sắp cưới của Đông Đông, lại bị người yêu cũ hết lần này đến lần khác bày tỏ tình cảm, còn nhắc chuyện yêu đương trong quá khứ trước mặt kiểu đó, giữ được bình tĩnh tới đó cũng là nể mặt tôi lắm rồi.
..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.