Chương 29

Chương 32-33



32: Nợ Ân Tình

Cố gắng lục lại bộ nhớ lưu trong não xem cái tên giám đốc của TP là ai, cái tên vừa thấy quen mà cũng vừa thấy lạ, một hồi lâu trôi qua quản gia vẫn đứng đó khom người chờ câu trả lời từ tôi.

Đột nhiên nhớ ra anh ta chính là Phát Tịch.
Nhiều năm trước khi tôi đến Cao Lãnh Đường học, anh ta ngày ngày chạy tới đây trồng cây si với tôi, bất chấp cản trở hay sự khinh miệt của tôi anh ta mãi vẫn không chịu bỏ cuộc.

Cho tới khi lão Giang báo tôi đã ôm đồ ra nước ngoài sinh sống và không trở lại thì anh ta mới không tới làm phiền.
Nhưng nghe phong phanh anh ta vẫn muốn âm thầm cho người ra nước ngoài điều tra tung tích của tôi, cả năm trời không chút manh mối, cuối cùng mới chính thức chịu bỏ cuộc.

À đúng rồi, có lần mẹ tôi đi trung tâm bách hóa một mình không may bị tụt đường huyết, tình cờ hắn cũng đang ở đó nên nhanh chóng đưa mẹ tôi tới bệnh viện gần nhất.

Mặc dù không thể chấp nhận tình cảm của hắn nhưng gia đình tôi cũng nợ hắn ân tình.
Tôi có nói nếu sau này hắn lỡ có vấn đề gì khó khăn có thể trực tiếp đến tìm tôi.

Lần này xem ra là có vấn đề chứ không phải như những gì ban đầu tôi suy nghĩ.
Tôi cho phép quản gia đưa hắn vào phòng gặp tôi, lúc vào mặt hắn tím tái như thể tôi là thứ gì đó ghê rợn.

Tôi đưa mắt ra hiệu cho quản gia ra ngoài, im lặng ngồi trên sofa.
Phát Tịch lặng lẽ ngồi phía đối diện.

Ly trà ấm của tôi nó sắp đóng băng vì cái lạnh của điều hòa phà ra luôn rồi mà Phát Tịch vẫn không có nửa lời nói với tôi.
Tôi vô cùng khó chịu với cái thái độ lặng lẽ, khác hẳn lúc trước của hắn.

Người làm cũng đã đổi ly trà ấm khác cho tôi, uống một ngụm trà, cũng chẳng cần ra vẻ kiểu căng làm gì nữa, cực kỳ nhẹ nhàng hỏi anh ta: “Anh đích thân đến đây tìm tôi sau nhiều năm không gặp, chắc hẳn có chuyện muốn nói với tôi, vậy đã đến rồi hà cớ gì cứ ngồi im như người mất hồn vậy, thật tình tôi không quen với cái kiểu rụt rè này của anh chút nào, hãy cứ là anh của lúc trước đi, không cần ngại chuyện xưa.’’
Anh ta từ từ đưa mắt nhìn sang tôi một cái, các ngón tay cứ bấu chặt vào nhau như thể muốn tự lột da mình.
Tôi lại nâng ly trà lên rồi lại đặt ly trà xuông mà anh ta vẫn chưa thèm mở lời với tôi, tiếp tục kiên nhẫn nhẹ nhàng hỏi: “Ở đây ngoài tôi với anh ra còn ai nữa đâu mà anh phải ngại, cứ thoải mái đi phòng riêng của tôi không có máy nghe lén càng không có camera, sẽ không ai biết được nhũng gì anh sắp nói với tôi đâu.’’
Cuối cùng anh ta cũng chịu ngẩng đầu, nửa cười nửa không, nhìn tôi một cái.

Phát Tịch chần chừ một lúc, cuối cùng dè dặt nói: “Cô….!cô…!có thể giúp con trai của tôi được không?”.
Ngu Yên chính là con gái lớn của Phát Tịch và mối tình đầu.

Đứa con này bị giấu nhẹm suốt hơn mười lăm năm qua.

Bây giờ Phát Tịch đã có vợ và hai con, người vợ kia cũng không phải là người nhỏ mọn, chấp nhận con riêng của chồng, yêu thương con bé như chính con ruột của mình, chính vì thế bây giờ Phát Tịch không còn trở ngại gì mà công khai đứa con ngoài dã thú của mình.
Chẳng rảnh lo chuyện thiên hạ nên tôi cũng chẳng mấy khi xem tin tức đời tư của những người trong giới thượng lưu.

Bây giờ bất ngờ trước tin Phát Tịch có con lớn thế cũng là lẽ đương nhiên.

Anh ta lớn hơn tôi cả một con giáp cơ mà có con lớn cũng là lẽ thường, có thể tuổi tác cũng là lý do khiến tôi không muốn cho anh ta cơ hội tiếp cận tôi từ nhiên năm trước.
Mấy ngày trước trong một bữa tiệc sanbg trọng, một gã đàn ông uống say loạng choạng xông tới chỗ của Ngu Yên dở trò.

Mục đích không thành lại bị bẽ mặt trước bao nhiêu người, hắn làm lớn chuyện nói con bé quyến rũ mình.
Hiểu rồi ha, cái gã sở khanh đó là anh họ của Cẩm Mộng, liếc mắt nhìn Phát Tịch, tôi lại đặt cốc trà xuống, chăm chú nhìn anh ta cười rất lạ kỳ.

Trong lòng tôi có chút không muốn tịnh nữa, quả nhiên không có người trừng trị thì cái cô gái ngang tàn này không biết sợ mà.
Nghe nói thủ tướng đương nhiệm từng chia sẻ nhờ ông nội của Cẩm Mộng mà ông ấy mới có được như hôm nay, khi gia tộc Cẩm không may bị thiêu cháy tại chính căn biệt phủ của họ thì may mắn thay lúc đó cô ta đang cùng người anh họ của mình đi du lịch biển nên thoát được kiếp nạn.
Không còn gia đình người thân, Cẩm Mộng nhiều lần đòi tự vẫn, thấy thế thủ tướng đưa cô ta về nhận làm cháu nuôi và đồng ý với mong muốn của cô ta là sẽ gả cô ta cho Đông Đông, có vậy cô ta mới không vật vờ ngày đêm đòi sống đòi chết theo người thân nữa.
Nghe anh họ thân thiết của mình bị mất mặt trước bao người Cẩm Mộng liền giận dữ lôi đình, lập tức bắt con gái Phát Tịch hối lỗi bằng cách tới nhà tên sở khanh kia làm người hầu cho hắn trong một tháng..

33: Không Nể Mặt


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.