Chị Dâu Lại Là Vợ Yêu

Chương 91



Nhược Vũ biết tình cảm Lâm Nhất Phàm dành cho mình là thật, sự quan tâm bấy lâu cũng là thật và cô cũng không hề giả dối, chỉ là cô chưa từng thừa nhận mà thôi.

Cô muốn hét vào mặt Lâm Nhất Phàm rằng người trong lòng em chính là anh chứ không phải là ai khác nhưng cô làm sao thốt nên lời đây?
Cô sẽ nói với anh cô đồng ý lấy anh là vì muốn trả thù Lâm Khải Trạch, từ đầu đến cuối đều lợi dụng mối quan hệ này để đưa anh trai của anh vào tù sao, nếu ai cũng nghĩ chữ yêu thốt ra đơn giản thì sao có những đoạn tình dang dở trái ngang.

Nhược Vũ thất thần chôn chân tại chỗ, cô đã nhắc nhở bản thân rất nhiều lần là không được động tâm nữa nhưng tình cảnh lúc này cô lại trở thành một kẻ vô tri.
Lâm Nhất Phàm nhắm mắt nằm trên sofa, hắn mong đợi gì? Hắn cũng chẳng biết mình mong đợi gì nữa, hắn có thể nghe tiếng bước chân của cô rất nhỏ, cô không nói gì chỉ đứng yên nhìn hắn rồi mở cửa rời đi.

Lâm Nhất Phàm bật cười trong đơn độc, cuối cùng vẫn chẳng thể giải quyết cùng nhau.
Nhược Vũ đi lên sân thượng, cô biết hôm nay Lâm Khải Trạch không về nhà nên mới dám đi lên đây giờ này.

Cô đã muốn giải thích, muốn nói hết sự thật cho Lâm Nhất Phàm biết nhưng vẫn là kìm lại được sự bộc phát trong lòng mình.

Trong đầu cô cứ văng vẳng câu hỏi “cô và anh liệu có tương lai không?”

Nếu Lâm Nhất Phàm biết cô là nguyên nhân khiến Lâm gia mai này trở nên sóng gió thì anh sẽ còn nói sẽ đứng đó đợi cô.

Cô có thể nói mình không phải là Châu Nhược Vũ, có thể nói mình tiếp cận Lâm Khải Trạch chỉ là giả vờ nhưng có một lần Lâm phu nhân đem ảnh lúc bé của hai anh em họ cho cô xem, bà nói tuy họ hay cãi nhau nhưng trong lòng rất thương nhau, họ là mạng sống của bà.
Lâm phu nhân xem cô như con gái ruột, có thể nói còn tốt hơn cả Châu phu nhân.

Cô làm sao nhìn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh vào tù, thà là trở thành người lạ để khỏi áy náy với nhau, thà là vô tình với anh để mai này anh nhìn em cũng thôi oán hận.
Hai hàng lệ dài thấm vào khoé môi, lúc này cô có thể nói ra hai chữ ly hôn nhưng cô không nở, cô luyến tiếc hương vị mỗi khi gần Lâm Nhất Phàm nhưng cô biết còn ở gần, càng làm anh kinh tởm cô hơn.

Trương Nhược Vũ hai lần bán đứng trái tim, cả hai lần đều không như ý nguyện.
Nhược Vũ đứng trên tầng thượng thật lâu mới trở về phòng, bên trong tối om, chỉ có trăng chiếu qua cửa sổ rọi lên người đàn ông nghiêng mình trên chiếc giường rộng lớn, khuôn mặt của anh đẹp đến mức cô chỉ dám đứng nhìn.
Bây giờ đã là 12 giờ khuya, sự tĩnh lặng càng làm con người ta cô đơn lạnh lẽo.

Nhược Vũ bước tới gần giường muốn đưa tay sờ vào khuôn mặt ấy nhưng giữa chừng lại e dè rụt lại.

Cô nghe tiếng thở đều đều của Lâm Nhất Phàm, cũng nghe được trái tim mình thôi thúc, Nhược Vũ ôm gối nhỏ giọng nói một mình.
-Là em sai nhưng em chỉ có một mình anh là thật.
Nhược Vũ hít một hơi rồi quay đầu đi tới sofa nằm xuống, chắc hẳn anh ấy coi thường cô lắm nhưng nợ máu cô phải trả xong đã, đến lúc mọi chuyện sáng tỏ rồi, anh mới quyết định có còn yêu em không cũng đâu muộn màng có phải vậy không?
Lâm Nhất Phàm mở mắt, hắn nghe hết những lời nỉ non của cô, hắn phải làm sao đây, sự ghen tuông làm hắn trở nên mù quáng, rốt cuộc cô có điều gì khó nói hay thật sự trái tim cô đang muốn chia làm hai?
Hắn cũng từng ngộ nhận là mình yêu Giai Kỳ, từng nhiều lần bênh vực Giai Kỳ trước mặt Nhược Vũ, cả hai ban đầu đến với nhau đã không phải vì tình yêu, vậy thì có lí do gì để chê trách cô ấy.
Lâm Nhất Phàm dằn vặt chính bản thân mình, làm gì có người đàn ông nào chịu được cảnh nhìn người con gái mình yêu lao vào vòng tay của kẻ khác.

Rốt cuộc, là em sai hay là anh sai? Lâm Nhất Phàm rời giường đi tới sofa bế Nhược Vũ lên, cô hoang mang nhìn hắn, hàng mi dài rủ xuống đến đáng thương.
Lâm Nhất Phàm đặt cô lên giường không nói tiếng nào nhấc chân rời đi, Nhược Vũ ngồi bật dậy nắm lấy tay của hắn nhỏ giọng nói.
-Đừng đi.
Lâm Nhất Phàm quay đầu nhìn cô, cả cơ mặt bao trùm sự lạnh giá.

Hắn nhẹ rút tay của mình ra chậm rãi nói.

-Đến khi nào anh được là duy nhất trong lòng em thì hãy bảo anh ở lại.
Lâm Nhất Phàm đi tới sofa nằm xuống.

Nhược Vũ nhìn theo, đáy tim vỡ vụn, kể cả khi cô biết Lâm Khải Trạch chính tay hại chết mình cũng không chơi vơi như lúc này, ai có thể cho cô biết cô nên làm sao để vẹn cả đôi đường đây?
Hai con người, hai toạ độ khác nhau, ông trời bắt họ nằm cùng vĩ tuyến rồi tạo ra muôn vàn cảnh éo le để thử thách.

Họ yêu nhau, họ muốn tính chuyện cả đời cùng nhau nhưng chẳng có lí lẽ nào thuyết phục để cả hai có thể cùng nhau làm chuyện đó.
Lâm Nhất Phàm và Nhược Vũ thức trắng cả đêm, mỗi người mang một tâm trạng, một nỗi suy tư khác nhau.

Lúc này chỉ mong bình minh đừng ló dạng, bởi họ sợ sự khó xử khi chạm mặt nhau.

Sợ trong lúc mất bình tĩnh nói ra những lời mà không bao giờ rút lại được.
Sáng hôm sau Nhược Vũ thức dậy đã thấy căn phòng trống không, cô nhìn đồng hồ mới hơn 6 giờ, nghĩa là cô mới chợp mắt khoảng 1 tiếng đồng hồ thôi.

Lâm Nhất Phàm không có ở trong phòng, cũng đúng thôi, giờ nhìn thấy cô có lẽ chỉ khiến anh ấy thêm chán ghét.

Nhược Vũ siết chặt góc chăn trong tay, là có người mềm lòng kéo chăn cho cô trước khi rời đi.
Chừng 20 phút trôi qua Nhược Vũ mới lê lết cái thân đầy mệt mỏi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương thật chẳng giống ai.

Hôm nay Nhược Vũ một mình lái xe đến Lâm Thị, lúc đi ngang qua phòng làm việc của Lâm Nhất Phàm cô có ghé qua nhìn thử nhưng không có ai ở bên trong, một sự hụt hẫng thoáng qua ánh mắt, chưa bao giờ cô muốn nhìn thấy dáng dấp ấy như lúc này.
Nhược Vũ lê đôi chân nặng nề về phòng làm việc, nghe nhân viên xì xầm với nhau cô mới biết Mộng Nhu bị sa thải rồi.

Nhớ lại hôm qua Mộng Nhu bị bảo vệ lôi ra từ phòng của Lâm Nhất Phàm, không biết cô ta đã làm gì mà khiến anh ấy giận dữ như vậy, còn nữa làm sao anh ấy có được đoạn ghi âm kia, có khi nào là do Mộng Nhu làm không?
Nhược Vũ bật dậy đi lên tầng 3, cô biết thời điểm này rất nhạy cảm, nếu Lâm Nhất Phàm bắt gặp thì cô chẳng còn lời nào để biện minh nữa nhưng nếu trong phòng Lâm Khải Trạch vẫn còn máy nghe lén, thì có thể lần sau thông tin của cô sẽ tràn lan trên mạng chứ không riêng gì Lâm Nhất Phàm biết.
Nhược Vũ gõ cửa rồi bước vào trong, Lâm Khải Trạch nhìn cô tươi cười, định nói gì đó nhưng bị Nhược Vũ ngăn lại.

Cô đi một vòng quanh căn phòng tìm kỹ từng ngóc ngách, Lâm Khải Trạch cũng tò mò đi theo.

Một lúc sau cô tìm được một máy nghe lén vừa bằng ngón tay được đặt trong gạt tàn thuốc trên bàn.
Nhược Vũ thẳng tay ném xuống đất dùng gót giày giẫm nát, Lâm Khải Trạch bất ngờ nhìn cô, lúc này mới lên tiếng hỏi.
-Ai đặt thứ này ở đây?
-Mở camera lên xem.
Lâm Khải Trạch nhanh chóng mở camera kiểm tra, hình ảnh Mộng Nhu hiện lên rõ mồn một, camera tại phòng của Lâm Khải Trạch và Lâm Nhất Phàm không kết nối với phòng bảo an nên chỉ có họ mới xem được camera của mình, mỗi phòng đều có mật khẩu nên Lâm Khải Trạch cũng không nghĩ có kẻ nào dám to gan lẻn vào đây.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.