Chị Dâu Lại Là Vợ Yêu

Chương 75



Nhược Vũ cúi đầu, giấu một chút rung động, giấu một chút mông lung vào sâu trong lòng mình.

Cô phải nhớ kỹ mục đích mình tiếp cận Lâm Nhất Phàm là gì, ngay từ đầu cô chỉ lợi dụng hắn, đến bây giờ cũng vậy, dù cô rung động, dù cô cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh hắn nhưng có một ngày, cô sẽ đưa anh trai của hắn vào tù.

Lúc đó hắn sẽ nhìn cô bằng ánh mắt gì, có còn nhẹ nhàng như thế này nữa hay không?
-Em sao vậy, nói anh nghe đi hắn ta đã làm gì em.
Lâm Nhất Phàm nhẹ nâng khuôn mặt của Nhược Vũ, hắn có thể nhìn thấy màn sương mỏng bao phủ quanh mắt
cô nhưng cô cố tỏ ra là mình không có gì cả, cô ấy nghĩ gì vậy, cô ấy có gì khó nói sao?
-Muốn khóc thì cứ khóc, trước mặt anh không cần phải giả vờ mạnh mẽ.
Lâm Nhất Phàm ôm đầu của Nhược Vũ, kéo cô nép vào ngực mình.

Nhược Vũ yên lặng, không khóc, cũng chẳng phản đối, bên tai cô là tiếng đập thình thịch của trong ngực trái của Lâm Nhất Phàm.
Một hồi bình tĩnh lại, Nhược Vũ ngã ra phía sau nhìn móng tay của mình đã gãy đi mấy cái mà đau lòng rồi lên tiếng hỏi.
-Người đàn ông đó là tài xế anh bảo đến đón tôi sao?

Lâm Nhất Phàm cũng dựa vào gối, hai người ngồi song song cạnh nhau như đang ở nhà cùng cô nói chuyện nghiêm túc.
-Không phải, anh bảo Từ Khôn tới đón em nhưng giữa đường xe bị hỏng nên cậu ấy gọi cho em một chiếc taxi.
-Nhưng chiếc xe tới đón tôi không phải là taxi, anh ta còn nói anh đang đợi tôi ở cửa hàng Victoria.
Chuyện này hắn không hề nói với ai, làm sao gã đó biết được nhưng mục đích hắn ta bắt cóc Nhược Vũ là để làm gì?
Nhược Vũ cũng rơi vào trầm tư, từ lúc cô trọng sinh trong cơ thể này đã vô tình gây thù với rất nhiều người, gã đàn ông kia có lẽ không muốn gϊếŧ cô nhưng hắn muốn làm nhục cô, nếu đã có dụng tâm chuẩn bị sẵn tới Lâm gia để đón cô, thì chắc chắn hắn không chỉ có một mình.
“Tiếng nhạc.”
Là Bạch Tuyên gọi tới.
Lâm Nhất Phàm ngồi tại chỗ nghe điện thoại, Nhược Vũ ghé sát tai vào nghe ké, hắn thấy cô tò mò nên kéo đầu cô vào mở loa lớn cùng nghe.
-Nhất Phàm, vợ của cậu tỉnh lại chưa?
-Đã tỉnh rồi, gã ta đã khai chưa?
-Hắn khai nhận tiền của một người đàn ông không biết mặt, nói là chỉ muốn hù dọa vợ của cậu một chút thôi.
Bạch Tuyên làm cảnh sát lâu năm, lời khai này có vấn đề anh thừa biết nhưng hiện giờ hắn không khai, miệng bị vả sưng hết rồi vẫn nhất quyết không nói thêm câu nào.
Cái gì mà chỉ muốn bắt cô để hù dọa, cô còn nhìn ra “chỗ đó” của hắn thức dậy rồi, nói nghe nhẹ nhàng quá nhỉ.
Nhược Vũ ngước nhìn Lâm Nhất Phàm, mặt hắn đen thui từ nãy giờ, miệng không mở, im lặng nghe Bạch Tuyên nói.
-Nhất Phàm, anh có tin lời khai của hắn không?
Nhược Vũ thấy Lâm Nhất Phàm không có ý kiến nên muốn thử thăm dò hắn một chút.

Lâm Nhất Phàm nhìn cô, đầu bị dán băng trắng toát rất thảm, hắn vuốt vuốt tóc cô nhẹ nhàng trả lời.
-Em yên tâm anh nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này, anh sẽ đòi lại công bằng cho em.
Bạch Tuyên ở đầu dây bên kia tự dưng ăn cơm chó ngập mồm, trước nay ngoài Giai Kỳ ra anh chưa bao giờ nghe Lâm Nhất Phàm nói chuyện với ai ôn nhu như vậy.
Lâm Nhất Phàm rời phòng, đứng ngoài ban công tiếp tục nói chuyện với Bạch Tuyên.
-Cậu có điều tra lai lịch của hắn chưa?
-Hắn ta từng là trai bao của hộp đêm Over, một năm trước bị ngồi tù vì tội cố ý gây thương tích, mới được thả ra có mấy ngày thôi.

Kết quả xét nghiệm hắn ta dương tính với ma túy, tớ nghĩ vụ tai nạn ở con hẻm kia đã làm thay đổi kế hoạch của hắn, điểm đến có lẽ không phải chỗ đó.

Tớ sẽ tiếp tục lấy lời khai, cậu yên tâm chăm sóc cho em dâu đi.
Bạch Tuyên tắt máy, Lâm Nhất Phàm lại bộn bề với những suy tư, hộp đêm Over là hộp đêm mà Giai Kỳ đang làm việc, tuy trùng hợp nhưng cô ấy không thể nào dính dáng tới chuyện này, có phải là đối thủ trong kinh doanh muốn dùng Nhược Vũ để trị hắn không nhưng trước giờ hắn cũng không gây thù chuốc oán với ai cả.
Lâm Nhất Phàm đi vào trong, tác dụng của thuốc làm Nhược Vũ đã lim dim hai mắt, thấy hắn đi vào cô gắng nhướng mi lên hỏi.
-Hắn ta đã khai chưa?
Lâm Nhất Phàm leo lên giường ôm lấy cô thì thầm.
-Em ngủ đi, anh sẽ tìm ra kẻ cầm đầu sớm thôi.
Nhược Vũ mệt rồi, bây giờ đã là 3 giờ sáng, có tìm được kẻ gây rối hay không thì đợi cô thức dậy rồi tính, bây giờ cô an toàn rồi.
Lâm Nhất Phàm hôn lên miếng gạc trắng trên trán Nhược Vũ, tự trách bản thân quá vô dụng, một hồng nhan bé nhỏ thế này cũng bảo vệ chẳng xong.
Sáng hôm sau Nhược Vũ xuất viện, Lâm Nhất Phàm đưa cô về nhà làm ai cũng giật mình.

Lâm phu nhân lo lắng ngồi kế bên hỏi suốt, cô phải nói dối là mình chẳng may bị ngã bà mới yên tâm.
Lâm Nhất Phàm đưa cô về phòng nhìn cô ăn hết bát cháo, uống xong thuốc mới chuẩn bị rời đi.
-Anh ra ngoài một chút sẽ trở về ngay, đừng đi đâu lung tung có biết chưa.
Hắn làm như cô là con nít không bằng, nói bình thường được rồi, nhẹ nhàng tình cảm quá cô thấy không quen.
Lâm Nhất Phàm xuống sân chưa kịp ngồi vào xe đã bị Lâm Khải Trạch ngáng đường, hắn ta không mấy khách khí mắng vào mặt em trai mình.
-Nếu em không chăm sóc được cho Nhược Vũ thì trả lại cho anh, cô ấy yếu đuối như vậy nhưng lúc nào trên người cũng có thương tích, em làm chồng kiểu gì vậy?
Lâm Khải Trạch mỗi đêm đều nghĩ sau khi mình và Nhược Vũ về chung một phòng thì sẽ dịu dàng với cô ấy như thế nào, sẽ chăm sóc cô ra sao.

Vậy mà vào tay Lâm Nhất Phàm chẳng bao lâu lại khiến cô sắp chẳng ra hình dạng gì rồi.
Nếu như Lâm Nhất Phàm đang không có chuyện gấp thì nhất định sẽ chạy ngược lên phòng, lấy giấy đăng ký kết hôn của mình và Nhược Vũ ném vào mặt Lâm Khải Trạch để hắn bớt mơ mộng, sống chung một nhà lâu như vậy giờ hắn mới phát hiện ra anh trai mình mắc bệnh ảo tưởng.
Lâm Nhất Phàm kéo cổ Lâm Khải Trạch nghiến răng gằn giọng như đòi mạng.
-Nhớ cho kỹ cô ấy là vợ của tôi, nếu anh dám tơ tưởng tới cô ấy thì đừng trách tôi không nghĩ đến tình anh em, có khi chức giám đốc điều hành của anh cũng không giữ được nữa đâu.
-Hai đứa đang làm cái gì vậy?
Lâm phu nhân đứng trước cửa nói vọng ra, Lâm Nhất Phàm không muốn ở lại nói nhiều, hắn dựng cổ áo của Lâm Khải Trạch, phủi vài cái rồi nhếch môi đi vào xe rời đi.
Lâm Khải Trạch nghiến răng hận đến mức muốn đấm người, Lâm Nhất Phàm lại dám uy hϊếp hắn, được thôi, vậy thì lần này hắn sẽ chơi tất tay, để xem ai mới là kẻ thua cuộc.
Lâm Nhất Phàm vừa lái xe vừa gọi cho Bạch Tuyên, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
-Tớ đã dùng điện thoại của tên khốn đó gửi tin nhắn cho số điện thoại hắn liên lạc tối qua rồi, địa điểm ban đầu hắn muốn tới là khách sạn Hải Đường.

Tớ cũng đang trên đường tới đó.
-Được, gặp lại sau.
Tối qua Bạch Tuyên mở khoá điện thoại của gã kia, có lẽ vì không chuẩn bị trước nên hắn chưa kịp xoá tin nhắn, trong điện thoại vẫn còn lưu kế hoạch giữa hắn và một người khác trao đổi với nhau.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.