Chị Dâu Lại Là Vợ Yêu

Chương 72



Gã tài xế không trả lời cứ đâm đầu tập trung lái xe, Nhược Vũ siết chặt dây túi xách tim đập thình thịch, chắc chắn là có gì mờ ám rồi.
Nhược Vũ hồi hộp lấy điện thoại gọi cho Lâm Nhất Phàm, chuông bên kia vừa đổ thì…
“Rầm.”
Con hẻm quá nhỏ mà chiếc xe lại di chuyển với tốc độ nhanh, trùng hợp phía trước cũng có một chiếc ô tô đang chạy tới, hai chiếc xe va vào nhau tạo nên một tiếng động lớn.

Nhược Vũ mất thăng bằng đầu va vào đằng sau ghế lái rồi văng ra va mạnh vào cửa xe.
Đầu óc cô quay cuồng, máu trên đầu chảy dài xuống mặt, chiếc váy màu trắng cũng đã loang lổ máu.

Nhược Vũ đưa tay quờ quạng tìm điện thoại bị tuột khỏi tay cô lúc hai chiếc xe va chạm vào nhau, cô không mở được cửa xe chỉ biết trông chờ vào Lâm Nhất Phàm.
Bỗng cửa xe đột ngột mở ra, tên tài xế đầu cũng đầm đìa máu lôi Nhược Vũ ra ngoài, cô giằng tay chống cự hắn liền tát cho cô một cú trời giáng muốn lệch cả mặt, rồi bế thốc cô chạy đi.
Lâm Nhất Phàm ngồi ở sân thượng nhà hàng Victoria, hắn bao trọn cả tầng 5 của tòa nhà này để cùng cô đón sinh nhật.

Bánh kem đã được mang ra, pháo hoa đã được chuẩn bị sẵn nhưng bây giờ đã hơn 19 giờ 30 phút Nhược Vũ vẫn chưa đến.
Lâm Nhất Phàm sốt ruột lấy điện thoại gọi cho Từ Khôn thì có cuộc gọi đến, là Nhược Vũ, hắn nhanh chóng nhấn nút trả lời nhưng đầu dây bên kia vang lên tiếng “tút…tút.” Lâm Nhất Phàm gọi lại mấy lần nhưng không có ai bắt máy.
Nghi có chuyện chẳng lành, Lâm Nhất Phàm gọi cho Từ Khôn.
-Cậu và Nhược Vũ đang ở đâu?

-Giám đốc, xin lỗi anh xe của tôi bị hư giữa đường nên đang gọi người tới sửa, tôi có kêu người tới đoán nhị thiếu phu nhân rồi, cô ấy vẫn chưa đến đó sao?
Bàn tay Lâm Nhất Phàm vô thức run lên, không có chuyện gì xảy ra đó chứ?
-Cậu liên lạc với tài xế kia ngay cho tôi.
Lâm Nhất Phàm tắt máy gọi lại cho Nhược Vũ nhưng cũng không nghe tiếng trả lời, hắn gấp gáp mặc lại áo khoác rồi chạy đi lấy xe.
Dựa theo vị trí trên điện thoại của Nhược Vũ, Lâm Nhất Phàm lái xe đi tìm, hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, con ngươi đen co rút lại nhìn vụ tai nạn ở đằng trước.
Lâm Nhất Phàm xuống xe kiểm tra chiếc ô tô ở phía trước, bên trong không có ai nhưng dưới gầm xe có túi xách của Nhược Vũ.

Trên cửa kính còn có vết máu, túi xách của Nhược Vũ ở đây, có lẽ cô ấy đã ngồi ở đây.

Hơi thở của Lâm Nhất Phàm trở nên nặng nề, hắn lấy điện thoại gọi cho cô lần nữa.
“Tiếng nhạc.”
Tai trái nghe tiếng chuông chờ nhạt nhẽo, tai phải nghe được tiếng nhạc chuông của Nhược Vũ ở đâu đây.

Lâm Nhất Phàm đờ đẫn tìm trong xe, chiếc điện thoại màu hồng của Nhược Vũ nằm lăn lóc ở dưới gầm.
Hai tay hắn run lên điếng hết cả người, đến cả việc thở còn thấy khó khăn.

Chiếc xe đằng trước vẫn còn người ngồi bên trong, anh ta thấy Lâm Nhất Phàm thì ôm đầu máu chạy tới.
-Anh có quen biết chủ của chiếc xe này không, nếu có thì gọi anh ta quay lại đây đền tiền thuốc cho tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó.
Lâm Nhất Phàm kéo cổ áo người đàn ông gằn giọng hỏi.
-Người ở trên xe đâu rồi?
Người đàn ông kia hoảng hồn xanh mặt lắp bắp trả lời.
-Đi…đi rồi, hai…hai vợ chồng anh ta…trốn rồi.
-Cô ấy là vợ của tôi.
Lâm Nhất Phàm trợn mắt quát vào mặt anh ta, hắn nghiến chặt răng, đôi mắt như chim ưng quét xung quanh một lượt.

Ba chiếc xe đang kẹt ở đây không có cách nào vượt lên trước được, Lâm Nhất Phàm bỏ xe lại chạy ra đằng trước kết nối liên lạc với Từ Khôn, để Từ Khôn đón mình.
Trước mặt là hàng loạt nhà hàng khách sạn, lúc này không biết cô có đang gặp nguy hiểm hay không, đầu óc Lâm Nhất Phàm rối bời, tâm như bị nung trong lửa đỏ.
Từ Khôn có mặt ngay lập tức, nghe Lâm Nhất Phàm gọi trái tim anh cũng như đang đi trên dây, lần này nhị thiếu phu nhân mà xảy ra chuyện gì thì quan tài đợi anh.
-Giám đốc bây giờ chúng ta đi đâu?

-Tìm những khách sạn, nhà nghỉ gần đây.
-Dạ.
Lâm Nhất Phàm lấy điện thoại gọi cho Bạch Tuyên, anh là cảnh sát hình sự mới chuyển về thành phố nhận nhiệm vụ được ba tháng, là bạn thân của Lâm Nhất Phàm.
-A Tuyên, vợ tôi bị bắt cóc, mau cho người lục soát vị trí tôi gửi cho cậu.

Trong vòng tối nay không tìm được cô ấy thì tôi sẽ bóp chết cậu.
-Nè, tôi là chó săn của cậu à, tôi còn đang trong ca trực, cậu…
“Tút…tút.”
Cái thằng này, Lâm Nhất Phàm chẳng nể nang cúp máy trước, Bạch Tuyên nhăn mặt xỏ quân phục vào huy động thêm lính lên đường tìm vợ cho anh em.
*************
-Đi vào đây, mày còn la nữa là tao gϊếŧ.
Gã đàn ông bặm trợn nắm tóc Nhược Vũ lôi sền sệt, cả hai đều bị thương nhưng cô vẫn cố sức để vùng vẫy, mà gã này cũng như trâu, hắn ta nổi giận mở cửa phòng ném cô vào trong như bao cát.
Gã đàn ông kia đổ chai nước khoáng lên đầu rửa vết thương, thằng chó Tô Tiểu Mạt đó nói là chỉ cần mang cô ta tới khách sạn vui vẻ một đêm thì sẽ cho hắn tiền để chích thuốc, nào ngờ xui như đạp phải phân chó, vừa bị thương, vừa trốn chui trốn nhủi, mà con đàn bà này lại không chịu ngoan ngoãn nữa nhưng đổi lại thì cô ta rất xinh đẹp, mềm, thơm, tối nay phải vui cho thật sướng mới được.
Nhược Vũ ngồi thu lu ở góc phòng máu trên trán vẫn chảy không ngừng.

Cô bị choáng nên ngất đi một lúc, khi tỉnh lại đã thấy anh ta đưa cô tới đây, hắn ta cứ nhìn cô như hổ đói thật đáng sợ.
Nhược Vũ quan sát căn phòng một lượt, không có ban công, không có cửa sổ xung quanh phòng, cửa chính đã khoá, bây giờ chỉ hy vọng vào toilet thôi.
Nhược Vũ nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc, cô bạo gan lên tiếng trước.
-Anh là ai, tại sao lại đưa tôi tới đây?
Gã đàn ông liếc cô một cái không trả lời, hắn mò mẫm trong túi quần lấy ra một cây kim tiêm nhỏ, động tác thành thục vào thuốc rồi găm vào tay một cách dứt khoát.
Con ngươi của Nhược Vũ giãn ra hết cỡ, có nằm mơ cô cũng không ngờ có một ngày mình bị một con nghiện bắt cóc, ai biết trong cơn phê hắn sẽ giở trò gì.

Trái tim của cô không còn là của cô nữa, dường như nó rơi đi đâu mất rồi, cánh môi Nhược Vũ trở nên trắng bệch, hai chân bủn rủn muốn đứng lên cũng đứng không xong.

Nhưng cho dù có bị què đi chăng nữa cô cũng phải chạy, ai biết được hắn có bị HIV hay không.
Nhược Vũ khổ nhọc chống tay đứng lên, môi run lên cầm cập.
-Đi đâu?
Gã đàn ông kia xuôi tay ngã ra sau ghế phê thuốc, nghe tiếng động hắn ngóc đầu lên quát một tiếng.
Nhược Vũ giật mình, đè sự sợ hãi trong lòng mình xuống bình tĩnh trả lời.
-Tôi đi vệ sinh, chắc anh không cũng không muốn vừa quan hệ vừa nhìn tôi tè ra quần chứ.
Gã đàn ông nhíu mắt nhìn cô nghi ngờ nhưng ở đây cũng không có chỗ trốn, biết điều chuẩn bị tốt mọi thứ thì l3n đỉnh sẽ phê hơn.

Hắn lại ngửa cổ ra đằng sau cất giọng khàn khàn đe doạ.
-Nhanh một chút, trốn là tao gϊếŧ.
Nhược Vũ cắn răng di bàn chân trần dưới nền nhà lạnh toát, cô dứt khoát mở cửa toilet rồi nhẹ nhàng khoá trái cửa.

Hai mắt cô sáng bừng khi thấy cái cửa sổ nhỏ ở trên cao, thân hình cô nhỏ nên chắc chắn chui qua sẽ vừa nhưng mà nó bị khóa lại rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.