Chị Dâu Lại Là Vợ Yêu

Chương 69



Giai Kỳ giận đến nóng mặt, cô ném cái gạt tàn trên bàn về phía Tô Tiểu Mạt, cũng may là anh ta tránh kịp nếu không có thể bị thương rồi.
-Anh ấy theo đuổi em nhiều năm như vậy, còn đưa em đi du lịch, anh ấy yêu em, anh đừng nói bậy.
Giai Kỳ như một kẻ điên gào thét không ngừng, cô không tin Lâm Nhất Phàm hết yêu mình, tất cả đều là Tô Tiểu Mạt tham tiền nói bậy.
Tô Tiểu Mạt đứng lên hất mạnh vai Giai Kỳ khiến cô ngã ra sofa rồi mắng.
-Em tỉnh táo lại đi, có người đàn ông nào để người phụ nữ của mình cho một thằng đàn ông khác chăm sóc hay không? Không khéo anh ta còn nghĩ là em phiền toái nữa đấy.
Giai Kỳ úp mặt lên sofa, nước mắt chảy ra ướt một mảng, đúng vậy, mỗi lần cô nói với hắn mình không khoẻ, Lâm Nhất Phàm đều trả tiền cho Tô Tiểu Mạt để anh tới chăm sóc cô, Châu Nhược Vũ đó có gì hơn cô chứ?
Giai Kỳ lau nước mắt bình tĩnh ngồi dậy, cô không thể để Lâm Nhất Phàm tuột khỏi tay, cô phải hành động.
-Tiểu Mạt, anh giúp em một chuyện có được không? Giúp em tìm cho Châu Nhược Vũ một thằng đàn ông trong động quỷ.
Tô Tiểu Mạt giật mình, anh ta chớp mắt hỏi lại cho kỹ.
-Em nói cái gì?
-Em muốn cho cô ta ngủ với thằng một đàn ông khác, càng xấu càng tốt, cho cô ta bị hϊếp đến đi không nổi, em muốn Nhất Phàm trực tiếp nhìn thấy cảnh này.

Nếu anh giúp em, tài khoản của anh sẽ có thêm 20.000 usd.
Mấy việc liên quan đến động quỷ Tô Tiểu Mạt là người giỏi hơn ai hết, tùy tiện chọn một thằng có của quý to bự làm cho mấy nàng mê mệt không khó nhưng người này là nhị thiếu phu nhân của Lâm gia, tuy hơi rén nhưng nếu Giai Kỳ một bước lên mây thì người anh thân thiết là anh đây cũng được hưởng lợi.
-Chốt kèo.
**********

Nhược Vũ vẫn yên ổn ở Lâm gia như thường ngày, sáng đến công ty, tối về bị Lâm Nhất Phàm hành một chập nhưng vẫn vì hắn sợ cô còn đau nên chưa làm gì ngoài chuyện sờ s0ạng lung tung.
Hôm nay là ngày 15 tháng 6, sinh nhật của cô, cũng là sinh nhật của Châu Nhược Vũ.
Nhược Vũ ra khỏi nhà từ sớm, lúc ấy Lâm Nhất Phàm còn đang yên giấc ở trên giường.

Cô một mình lái xe đến khu mộ của Lâm gia, mang theo trái cây và hoa, thêm một ít nhang vào trong bày trước ba ngôi mộ.
Nhược Vũ lấy trong túi vải ra một cái hộp nhỏ, trong này có một quyển nhật kí, một lá thư tất cả đều là của Châu Nhược Vũ.

Cô cặm cụi ngồi trước bia mộ của mình cắt một lọn tóc, cắt thêm móng tay bỏ vào trong một cái túi màu đỏ rồi đặt ngay ngắn vào trong hộp.
Nhược Vũ đốt nhang khấn trước bia mộ của ba mẹ mình.
-Ba mẹ, hôm nay Nhược Vũ của ba mẹ tròn 23 tuổi rồi, linh hồn con còn đang vất vưởng ở chốn trần gian nhiều ân nợ, thân xác con đang mang là của Châu Nhược Vũ, cô ấy bằng tuổi con, sinh cùng ngày cùng tháng năm với con, chẳng may linh hồn của cô ấy đã phiêu du ở cõi vĩnh hằng, ba mẹ có gặp hãy chở che cho cô ấy.
Nhược Vũ lạy ba lạy rồi di chuyển tới mộ của mình, mở ngăn đựng tro cốt bỏ hộp di vật của Châu Nhược Vũ vào trong.
-Cô chết chẳng ai hay nên không có cho mình một ngôi mộ tử tế, tôi đặt đồ của cô vào đây thay cho xác thân của cô, chúng ta sống không quen biết nhau, chết thì nằm chung mộ.

Châu Nhược Vũ, mong cô được yên nghỉ.

Món quà cô tặng cho anh bác sĩ gì đó tôi sẽ trao tặng anh ta giúp cho cô.
Nhược Vũ thu dọn đồ cúng, quét dọn sạch sẽ để không ai phát hiện rồi lên xe đi thẳng tới Lâm Thị.
Lâm Nhất Phàm thức giấc không thấy Nhược Vũ đâu, hắn cầm điện thoại lên gọi cho cô.
-Em đi đâu vậy?
-Tôi tới công ty rồi, anh là giám đốc mà không có kỹ cương gì hết, ngủ như heo vậy.
Lâm Nhất Phàm ôm điện thoại bật cười, cô hôm nay còn biết trêu cả hắn.
-Trưa nay anh đợi em ở đại sảnh, cùng anh đi tới một nơi.
Lâm Nhất Phàm xuống giường, tâm trạng của hắn hôm nay cực kỳ tốt.

Hắn mở ngăn kéo lấy xấp giấy tờ quyền sở hữu cô nhi viện Nhân Ái bỏ vào túi, môi cong lên một đường hoàn mỹ.
*********
-Nhược Vũ, Lâm tổng đưa cái này cho em.
Giang Hạ Vân đưa cho Nhược Vũ một xấp tài liệu rồi rời đi.

Bên trong là bảng thành phần sản xuất từng bộ mỹ phẩm của Trương Thị, tất cả đều liệt kê số lượng rất kĩ càng.

Nhược Vũ đang không biết hắn đưa cho mình cái này để làm gì thì có tin nhắn tới.
“Anh thấy em rất am hiểu về mỹ phẩm, nếu em có thể tìm ra sự bất hợp lí trong bảng thành phần này thì sẽ có thưởng lớn.”
Mắt Nhược Vũ lóe sáng, hắn đang thử cô, đang muốn đặt niềm tin vào cô, vậy cô không thể làm hắn thất vọng được.

Có lẽ giờ này hắn đã cho người theo dõi Triệu Phi rồi, nên đang tìm con tốt thay thế, cô cũng không ngại xông pha đâu.

Nhược Vũ gửi lại tin nhắn cho Lâm Khải Trạch.
“Em không cần quà, em chỉ cần anh.”
Nhược Vũ nhếch môi đắc ý, mật ngọt thì chết ruồi, cô sẽ làm con ruồi bu ở đống phân này chết vì hũ mật của cô.
Lâm Khải Trạch mỉm cười hôn lên màn hình điện thoại, cô em dâu này đúng là báo vật mà.
Nhược Vũ bắt tay vào việc so sánh bảng thành phần, rất nhanh cô đã nhận ra những chỗ sai sót.

Triệu Phi đã thay những nguyên liệu rẻ tiền gắn mác nguyên liệu quý để qua mặt khách hàng, chẳng trách có nhiều người bị dị ứng khi sử dụng mỹ phẩm mới đến vậy.

Bảng thành phần này chắn chắn là cơ mật, có lẽ Triệu Phi còn không biết Lâm Khải Trạch từ đâu tìm ra được.
Rất nhanh đã tới giờ nghỉ trưa, Nhược Vũ thu xếp đồ cho vào túi xách rồi đi xuống sảnh gặp Lâm Nhất Phàm.
Hôm nay hắn ăn mặc cứ như là chú rể vậy, còn bước ra ngoài mở cửa xe giúp cô, không biết lại uống nhầm thuốc gì rồi.
-Chúng ta đi đâu vậy?
-Tới nơi rồi sẽ biết.
Lâm Nhất Phàm cười cười bí hiểm nhất quyết không cho cô biết điểm đến.
Khoảng hai mươi phút sau chiếc xe dừng lại trước văn phòng đăng kí đất đai, Nhược Vũ còn chưa hiểu chuyện gì, cô để mặc Lâm Nhất Phàm nắm tay mình đi vào trong.

-Xin chào, chúng tôi muốn sang tên quyền sở hữu đất.
-Anh muốn đổi sang tên của ai?
-Là cô ấy, Châu Nhược Vũ.
Nhược Vũ ngớ người trộm nhìn xấp giấy ở trên bàn, là giấy tờ sở hữu cô nhi viện Nhân Ái.

Lâm Nhất Phàm thật sự giúp cô.
Nhược Vũ ngẩng mặt nhìn hắn, tròng mắt đã ửng đỏ, cái này hắn thật sự để cho cô sao?
-Cảm kích lắm phải không, anh không ngại nhận một nụ hôn ngay bây giờ đâu.
Lâm Nhất Phàm bình thường vô lại không lạ nhưng hôm nay sự vô lại của hắn rất đáng yêu, cô nhìn hắn vừa khóc vừa cười y như một đứa trẻ.
-Cho tôi mượn giấy tờ tùy thân của cô.
Nhược Vũ đem chứng minh thư của mình cho nhân viên làm việc, bàn tay bất giác run lên không kiểm soát được.
-Hồi hộp tới như vậy sao?
Lâm Nhất Phàm nắm lấy tay cô ôn nhu hỏi, hắn không nghĩ rằng cô kích động tới như vậy.
Nhược Vũ siết chặt tay Lâm Nhất Phàm mắt không rời xấp giấy đỏ kia.

Trên đó vẫn là tên của cô Trương Nhược Vũ nhưng nó sắp được đổi thành họ Châu rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.