Chị Dâu Lại Là Vợ Yêu

Chương 66



-Lâm tổng, tôi nghi ngờ lão già họ Triệu đó đang tính kế thu gom một mẻ lớn, cô nhi viện Nhân Ái lão ta đã bán rồi, người mua nó không rõ là ai, biệt thự lớn của Trương gia lão ta cũng đang rao bán.

Chuyện nâng giá những mặt hàng mỹ phẩm mới rằng đây càng cho thấy rõ, lão già đó đang muốn gom thật nhiều tiền rồi bỏ trốn.
Hắc Minh đứng trước bàn làm việc của Lâm Khải Trạch nói ra quan điểm của mình.

Chuyện cổ phần của Trương Thị chỉ có anh biết, Lâm Khải Trạch và Triệu Phi biết, sự việc cô gái bí ẩn xuất hiện ở Trương Thị đã đánh động tới cổ phần mà ông ta đang nắm, làm dấy lên một sự nghi ngờ lớn trong cộng đồng mạng, có lẽ vì thế nên ông ta đang tính đường lui cho mình.
Lâm Khải Trạch rít một hơi thuốc, nhớ lại lời của Nhược Vũ nói quả không sai, lão già họ Triệu đó đang muốn lợi dụng hắn.

Lão ta biết giấy tờ cổ phần Trương Thị là do hắn nắm, sau này hắn đổi sang tên của mình thì lão ta sẽ trắng tay, nên mới gom được bao nhiêu thì gom.

Tiếc là Lâm Khải Trạch này sẽ không để kẻ phản bội được yên thân tồn tại.
Lâm Khải Trạch dụi tắt điếu thuốc, gác đôi chân dài thẳng tắp lên trên bàn làm việc.
-Mua lại biệt thự Trương gia cho tôi nhưng nhớ… Đừng mua bằng tiền.

Lâm Khải Trạch nở nụ cười nửa miệng đầy ranh mãnh, chuyện mua bán không bằng tiền này có ai giỏi hơn hắn.
Hắc Minh nhận lệnh nhưng chưa rời đi, anh li3m li3m môi định nói nhưng lại thôi.
-Nói.
Lâm Khải Trạch còn không nhìn thấu thuộc hạ của mình sao, mỗi khi có chuyện khó nói thì Hắc Minh luôn như vậy.
Hắc Minh đưa mắt nhìn thẳng Lâm Khải Trạch nói ra nghi ngờ trong lòng mình.
-Lâm tổng, tôi nghi ngờ cô gái bí ẩn kia có thể là nhị thiếu phu nhân.
Luận về vóc dáng, giọng nói hay cách hành xử của cả hai người Hắc Minh nhìn kiểu nào cũng có nét tương đồng, hôm nay thấy thái độ của Châu Nhược Vũ với Vũ Khiết Đan, Hắc Minh càng chắc chắn hơn suy đoán của mình.
Lâm Khải Trạch không phải chưa từng nghĩ qua điều này nhưng hôm đó Nhược Vũ phải mổ dạ dày, dịch truyền nát hai tay, khuôn mặt tái mét như sắp đứt hơi thì lấy sức đâu mà tới Trương Thị, còn nữa Lâm Nhất Phàm luôn ở kế bên chăm sóc thì cô ấy không thể nào làm ra chuyện đó.
-Đừng kéo người vô tội ra làm bia đỡ đạn cho sự yếu kém của mình, Nhược Vũ không thể nào là cô gái đó.

Đi làm việc đi, còn nữa, sau này trước mặt tôi không được gọi cô ấy là nhị thiếu phu nhân rõ chưa.
-Dạ.
***********
Lâm Nhất Phàm đậu xe trước cửa lớn Lâm Thị, ngón tay hắn gõ gõ theo nhịp đợi người.
Nhược Vũ bỏ đồ dùng vào túi xách chuẩn bị tan làm nhưng xung quanh cô ai cũng đang cặm cụi làm việc, cái mông vừa nhấc lên đã lặng lẽ đặt xuống, không phải Lâm Nhất Phàm nói hôm nay không tăng ca sao?
Nhược Vũ đưa mắt nhìn quanh định nhắn tin cho Lâm Nhất Phàm thì quản lý Giang từ ngoài đi vào cười cười nói lớn.
-Nhược Vũ, giám đốc đang đợi em ở dưới kia, anh ấy nhờ chị nhắn với em, ăn cơm trễ sẽ không tốt cho dạ dày.
Xung quanh “ồ” lên một tiếng làm Nhược Vũ muốn độn thổ, cái đồ thần kinh đó nhắn tin cho cô là được rồi khoa trương như vậy làm gì, xấu hổ muốn chết.
Nhược Vũ gượng cười với mọi người rồi tan làm trước, cô không biết rằng có một ánh mắt phản chiếu qua lớp kính dày, phát ra tia điện đang găm thẳng vào người cô.
Lâm Nhất Phàm trông thấy cô đang thảnh thơi từ thang cuốn đi xuống, hắn đẩy cửa xe dựa vào sau lưng ghế nhìn cô với một ánh mắt đầy phán xét.
Nhược Vũ bước vào xe, câu đầu tiên là mắng hắn.
-Anh đang phát phim tình cảm miễn phí cho nhân viên xem à, cứ như là trẻ con.
-Cô em à, thiếu gia đây còn chưa thu phí việc em để nam thần như anh đây bỏ công ngồi đợi đâu, phàn nàn cái gì?

Lâm Nhất Phàm “hừ” một tiếng rồi khởi động xe, Nhược Vũ bĩu môi khinh bỉ, còn chưa tới nhà mẹ của cô đã bày đặt diễn tuồng.
Với tài lái xe như xé toạc cơn gió của Lâm Nhất Phàm, rất nhanh họ đã tới biệt thự Châu gia.
Nghe tiếng xe cả nhà từ nhỏ tới lớn của Châu gia đều bước ra đón, Châu phu nhân ôm lấy cô vui mừng như mấy chục năm chưa gặp làm Nhược Vũ méo mặt, cái này là đang làm cho Lâm Nhất Phàm thấy bà là người mẹ rất yêu thương con gái sao?
Nhìn sang Châu Vỹ, hắn muốn bợ luôn Lâm Nhất Phàm ở trên vai làm Nhược Vũ cực kì ngứa mắt, hắn tuy giàu có nhưng cũng chỉ là người thường thôi, có phải là thần thánh đâu mà bám theo hái lộc.
Bọn họ đi vào trong nhà, thức ăn đã chuẩn bị sẵn một cỗ đầy, Nhược Vũ đưa Lâm Nhất Phàm đi rửa tay, hắn đứng bên cạnh cô nhắc nhở.
-Lát nữa không được xưng hô hàm hồ đấy biết chưa.
Nhược Vũ lườm hắn, sao hắn còn lo hơn cả cô vậy?
-Hai đứa nhanh ra ăn cơm, thức ăn nguội cả rồi.
Năm người lớn ngồi quanh bàn tròn, đây là lần đầu tiên Lâm Nhất Phàm dùng bữa tại Châu gia, tuy vậy hắn vẫn không có vẻ gì là lúng túng.
Nhược Vũ cầm đũa lên không biết phải gắp món nào, mang tiếng là nhà mẹ ruột nhưng cô cảm thấy còn không được tự nhiên bằng ở nhà chồng.
Châu phu nhân gắp cho cô một miếng ức vịt nướng sa tế, tuy giữa hai đứa nhỏ, bà dành cho Châu Vỹ nhiều sự quan tâm hơn, bởi sau này khi bà già yếu thì sẽ nhờ con trai chăm sóc nhưng bà vẫn biết con gái mình thích nhất là món vịt nướng cay này nên hôm nay đã chuẩn bị thêm cho cô.
Nhược Vũ nhìn miếng thịt trong bát, định gắp lên ăn thì Lâm Nhất Phàm cản lại.
-Dạ dày em không tốt đừng nên ăn đồ cay, ăn cái này đi.
Lâm Nhất Phàm gắp cho cô một miếng cá hồng hấp hành cho thanh đạm, còn miếng thịt vịt kia gắp bỏ lại vào bát của mình.

Hắn không hiểu sao Châu phu nhân biết con gái mình vừa mổ dạ dày xong còn chuẩn bị một bàn đầy những món cay, không nghĩ tới con gái mình sẽ tái phát bệnh sao?
Động tác tay của Nhược Vũ trở nên cứng nhắc, cô biết hắn quan tâm mình nhưng làm vậy có hơi quá thì phải, dù gì đây cũng là ý tốt của mẹ cô.

Nhược Vũ cười gượng nói với Châu phu nhân.
-Anh ấy là người tỉ mỉ nên mới như vậy, mẹ đừng giận nha.
-Con bé này giận cái gì chứ, Nhất Phàm quan tâm con như vậy con phải biết trân trọng đó biết chưa.
Quả thật bà không giận, mà gương mặt còn tràn ngập ý cười, hình như Lâm Nhất Phàm mới là con ruột của bà ấy chứ không phải là cô.
Châu lão gia rót cho Lâm Nhất Phàm một ly rượu, hai người họ từ đầu buổi đến buổi luôn bàn về chuyện kinh doanh.

Nhược Vũ ăn cơm xong giả vờ đi vệ sinh rồi chuồn lên phòng trước.
Nhược Vũ nằm dài trên giường đột nhiên nhớ tới lời của cô gái tóc vàng tại tiệc sinh nhật của Châu lão gia, cô ta nói Châu Nhược Vũ từng theo đuổi học trưởng, có phải lúc cô ấy còn sống đã từng thích ai đó không?
Nhược Vũ từ ngày xuất hiện ở căn phòng này, trừ những vật dụng thiết yếu ra thì không đụng vào di vật khác của cô ấy để lại.

Châu Nhược Vũ, tôi lỡ mượn thân xác của cô rồi, nếu cô còn di nguyện chưa thực hiện được, hay là để tôi giúp cô nhé.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.